Chương 50: Cãi nhau
Cuối cùng cũng học xong buổi chiều, Nam Hướng Vãn hồn vía lên mây, cả người như xác chết biết đi.
Mệt đến mức không còn chút sức lực!
Khó quá đi mất!
Đi học, khó muốn chết luôn!!!
Sau khi tan học, Nam Triêu Dương bước tới, khom người giúp chị gái thu dọn đồ đạc.
Tất cả đều để gọn vào một cái thùng giấy, chất đầy cả thùng!
Cái thùng giấy to đùng, đựng đầy sách vở và bài kiểm tra, nặng chết đi được!
Nam Triêu Dương vừa định dùng sức nhấc cái thùng sách đó lên.
Vụt!
Cái thùng giấy trước mắt bỗng nhiên rời khỏi mặt đất.
Nam Triêu Dương há hốc mồm.
Chỉ thấy Nam Hướng Vãn một tay bưng cái thùng giấy đó, nhẹ nhàng bước ra ngoài, chẳng thấy mệt chút nào.
Nam Triêu Dương đứng hình, không nói nên lời. Nếu không phải tự tay thu dọn, cậu còn tưởng đây là cái thùng rỗng!
Chị cậu chẳng lẽ bị đột biến gen rồi à?
Sức lực này cũng kinh khủng quá đi?
Ở cổng trường, Nam Tùng và Tân Từ đích thân đến đón.
Lái chiếc Volkswagen Phaeton.
Nam Hướng Vãn mặt không cảm xúc đặt cái thùng vào cốp sau, rồi ngồi vào ghế sau.
Nam Triêu Dương chạy cũng nhanh đấy, vậy mà không tài nào đuổi kịp chị gái đang bưng một thùng sách!
Lên xe rồi.
Quả nhiên Tân Từ bắt đầu mắng: “Triêu Dương, con làm ăn gì thế hả? Chị con bê cả thùng sách to như vậy, con cũng không biết giúp một tay à?”
Nam Triêu Dương chạy thở hồng hộc, nhất thời không nói nên lời.
Nam Tùng: “Cao một mét tám mấy mà vô dụng! Nuôi con để làm gì?”
Nam Triêu Dương: “…”
Không, không phải, bố mẹ ơi? Hai người…?
Hu hu hu hu hu hu!
Vì bị mấy môn tự nhiên đả kích không nhẹ, nên suốt dọc đường Nam Hướng Vãn cứ ủ rũ không vui.
Bố mẹ lo lắng cho cô, cũng im lặng không nói gì.
Chỉ có Nam Triêu Dương là ngồi không yên!
Mấy lần định mở miệng giải thích hành động lúc nãy, nhưng lại bị ánh mắt của bố trong gương chiếu hậu dọa cho nuốt ngược vào trong!
Nam Triêu Dương: Trong lòng khổ lắm!
Chiếc Volkswagen Phaeton từ từ chạy vào bãi đỗ xe của khu chung cư, cái thùng sách đó để luôn trong cốp xe của bố, ngày mai khi đưa Nam Hướng Vãn đến Ma Đô sẽ mang luôn.
Về đến nhà.
Nam Hướng Vãn thay dép rồi đi vào căn phòng ngủ màu hồng của mình.
Cả người nằm vật xuống giường!
Mệt!
Nam Triêu Dương thì ngược lại, tinh thần phấn chấn lắm, trong lúc chờ cơm, cậu ta cố thủ thời gian chơi một trận game.
“Quân địch còn năm giây nữa sẽ đến chiến trường!”
Nam Hướng Vãn nghe tiếng game từ phòng khách vọng vào, bực bội lấy gối đè lên mặt.
Mẹ nó, phiền chết đi được!
Em trai chơi game mà vẫn học giỏi như thế?
Người với người sao lại chênh lệch đến vậy chứ!
Không biết đã qua bao lâu, Nam Hướng Vãn nằm úp mặt mà ngủ lúc nào không hay.
Cảm thấy có một bàn tay bên tai, đang nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mai rối của cô.
Nam Hướng Vãn mở mắt ra, nhìn thấy mẹ Tân Từ đang xót xa nhìn mình.
Tân Từ: “Tiểu Vãn vất vả rồi, mệt lắm đúng không?”
Nam Hướng Vãn chợt nhớ ra điều gì đó, cô với lấy hộp quà hiệu Bvlgari bên cạnh, nhét vào lòng mẹ!
Tân Từ: “Đây là gì thế?”
Nam Hướng Vãn sợ mẹ lại trả về, cô cố đẩy ra: “Con mua tặng mẹ đấy ạ!”
Tân Từ lập tức cảm động không thôi.
Con gái mua quà cho mẹ!
Còn là vòng tay kim cương nữa chứ!
Con gái có mắt thẩm mỹ thật!
Tân Từ vui đến mức đỏ cả khóe mắt, bao nhiêu cảm xúc dâng trào, không uổng công bao năm nay yêu thương con gái.
Đúng là áo bông nhỏ của mẹ!
Ngoảnh nhìn đứa con trai đang chơi game ở phòng khách.
Tân Từ tức giận không chịu nổi, ‘vụt’ một cái đứng dậy, xông ra ngoài.
Một tay túm lấy tai Nam Triêu Dương!
Tân Từ: “Còn chơi game! Vào bếp bưng đồ ăn đi! Lấy cơm cho chị mày!”
Nam Triêu Dương ngẩn người, vẻ mặt ngơ ngác cùng sợ hãi.
Dù mẹ thường ngày cũng rất dữ dằn và bạo lực, nhưng không đến mức thần kinh đột xuất, càng không thể nói một câu là động tay.
Bình thường thì gia đình họ cũng khá dân chủ.
Học giỏi thì chơi game một chút cũng chẳng sao.
Hôm nay là tình huống gì thế này!
Nam Triêu Dương gần như muốn khóc, bố mẹ hôm nay đều dữ quá đi!
Ăn tối xong.
Nam Hướng Vãn tắm rửa rồi đi ngủ từ rất sớm, trưa nay cô không ngủ trưa nên giờ đã buồn ngủ lắm rồi.
Nam Triêu Dương thì làm bài tập trước, sau đó chơi game đến 11 giờ đêm.
Tân Từ thì mở hộp quà Bvlgari ra, lấy chiếc vòng tay kim cương rất thời trang đó, đeo lên cổ tay.
Chụp một tấm ảnh!
Đăng lên mạng xã hội!
[Tân Từ: Số tiền đầu tiên con gái kiếm được, mua tặng mẹ, áo bông nhỏ của mẹ!]
Chẳng mấy chốc đã có mấy chục lượt thích, bên dưới còn một đống bình luận.
Trong đó có một bình luận rất lạc lõng.
‘Diệp Phi Mai: Khoe à?’
Tân Từ lập tức khó chịu, trả lời ngay tại chỗ.
‘Tân Từ: Cô biết cái gì chứ?’
‘Diệp Phi Mai: Tôi không biết, dù sao tôi cũng không có con gái.’
‘Tân Từ: Đó là do cô không có phúc! Không sinh được áo bông nhỏ!’
‘Diệp Phi Mai: Dù có tôi cũng chẳng thèm khoe, không như cô, chậc chậc chậc! Sợ người khác không biết cô có con gái à?’
‘Tân Từ: Có con gái thì không khoe à? Huống hồ tôi sinh được cả cặp long phụng! Long! Phụng! Thai!’
Hai người cứ thế mặc cho đám bạn chung nhìn thấy, cãi nhau túi bụi ngay dưới bài đăng.
Cho đến khi một người vô tội đi ngang qua.
‘Hàn Đinh: Hai người cãi nhau thì cãi, nhưng có thể đừng cãi ở đây được không? Gọi điện hay nhắn tin riêng không được à? Tôi vừa mở mạng xã hội lên, bình luận nhiều đến mức kéo xuống không thấy đáy!’
‘Diệp Phi Mai: @Hàn Đinh Liên quan gì đến anh!’
‘Tân Từ: @Hàn Đinh Liên quan gì đến anh!’
‘Hàn Đinh: Xin lỗi, tôi sai rồi, hai người cứ tiếp tục đi!’
Nói xong liền chuồn mất, phụ nữ bốn mươi như hoa, cãi không lại, cãi không lại!
Đêm đó Nam Hướng Vãn ngủ rất ngon, còn mơ nhiều giấc mơ đẹp.
Mơ thấy một mình cô ăn sạch cả Thái Bình Dương!
Ngon lành!
Sướng không chịu được!
Ngủ một mạch đến năm giờ rưỡi sáng, dậy vệ sinh cá nhân.
Sau đó bắt đầu hai tiếng rưỡi huấn luyện khắc nghiệt như thường lệ!
Chín giờ sáng, Nam Hướng Vãn ăn sáng xong.
Mẹ Tân Từ đi làm, bố Nam Tùng lái xe đưa cô đến Ma Đô.
Đường hơi tắc, vốn là hai tiếng rưỡi lái xe, kết quả phải mất ba tiếng mới đến được địa điểm ghi hình chương trình.
Vừa đúng 12 giờ!
Nam Hướng Vãn vừa xuống xe!
Mấy nhân viên công tác đứng đợi ở cổng lập tức tiến lên, vội vàng giúp cô xách đồ.
Cô nàng này chính là người gánh vác ngọn cờ lưu lượng đấy!
Nam Hướng Vãn chỉ vào thùng sách vở trong cốp xe của bố: “Đồ của tôi đều ở trong thùng này.”
Nhân viên công tác: “Để chúng tôi chuyển! Nam Hướng Vãn cô mau đi tập trung đi! Giám khảo đến rồi! Sắp bắt đầu phát sóng trực tiếp chương trình rồi!”
Nam Hướng Vãn gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt bố rồi chạy vào trong.
Bố Nam Tùng nhìn bóng dáng con gái, thở dài một hơi, sau đó lần lượt mời thuốc và phát bao lì xì cho các nhân viên công tác, nói đủ lời cảm ơn nhờ họ chăm sóc con gái mình.
Các nhân viên công tác rõ ràng đều có chút thụ sủng nhược kinh, vị phụ huynh này dễ chịu thật đấy!
Bình thường những người đi xe sang, chẳng phải đều nhìn người bằng nửa con mắt sao?
Xem ra bố mẹ Nam Hướng Vãn đều là người tốt!
Các nhân viên công tác lập tức càng thêm nhiệt tình, mấy người cùng nhau khiêng cái thùng lớn đó vào trong, khiêng thẳng vào tận ký túc xá!
Nhưng mà, đúng là nặng thật!
Mấy anh nhân viên nam thay phiên nhau mà cũng không khiêng nổi, cuối cùng đành phải lê từng chút một vào!
Trời ơi, đây đều là sách giáo khoa và bài tập của Nam Hướng Vãn sao?
Kinh khủng thật, năm cuối cấp ba!
