Chương 97: Đổi thân (27)
Trời trở lạnh, trong nhà không ấm bằng ngoài sân.
Cả đoàn người ở Công bộ đều ra sân vừa phơi nắng vừa làm việc.
Tiêu Thì Án ngồi xem bản vẽ xây dựng kênh đào, bên cạnh có một Thị lang Công bộ đang báo cáo.
Hôm nay chàng mặc một chiếc trường bào màu chàm, toát lên vẻ thư sinh, chỉ có điều đôi mày nhíu chặt, cho thấy mọi việc không mấy suôn sẻ.
“Thế tử xem, theo thiết kế hiện tại, cần điều động năm nghìn dân địa phương, mất hai tháng mới hoàn thành.”
Thị lang Công bộ vừa chỉ vào chỗ mình khoanh tròn, vừa nói về khó khăn trước mắt:
“Giờ sắp đến vụ thu hoạch, dân chúng đều bận rộn với lúa ngoài đồng, thực sự không thể huy động được nhiều người như vậy.”
Tiêu Thì Án kéo bản vẽ lên xem, ngón tay lướt trên dòng kênh: “Xây theo từng đoạn có được không? Trước hết sửa những chỗ quan trọng, đợi sau vụ thu hoạch rồi làm tiếp.”
“Từng đoạn…” Trương Thị lang trầm ngâm một lát, mắt sáng lên: “Hay đấy! Sửa chỗ quan trọng trước, rồi từ từ tính tiếp.”
Việc liền được quyết định như vậy. Chưa kịp lấy bản vẽ tiếp theo, bên ngoài vọng vào giọng nói trong trẻo: “Thì Án có ở hậu viện không? Cô đến tìm ngươi uống trà.”
Mọi người quay đầu, liền thấy Thái tử mặc thường phục trắng, chắp tay sau lưng bước vào, sau lưng có hai thị vệ.
Mọi người vội chắp tay hành lễ: “Tham kiến Thái tử điện hạ!”
Ở bên ngoài không cần quỳ lạy.
“Miễn lễ.” Thái tử tùy ý phất tay, ánh mắt dừng trên người Tiêu Thì Án:
“Sao, vẫn bận việc sông nước à? Đi, cùng cô về Đông cung ngồi một lát, mới có được ít trà Vũ Di Nham, cho ngươi nếm thử.”
Tiêu Thì Án thấy Thái tử ăn mặc thế này, biết là y vi hành, cười nói: “Điện hạ hôm nay thật nhã hứng.”
“Suốt ngày ở trong cung buồn chết đi được, ra ngoài hóng gió.” Thái tử vừa nói vừa tiến lên kéo tay Tiêu Thì Án: “Đi đi đi, bản vẽ mai xem tiếp.”
Tiêu Thì Án bất đắc dĩ, đành nói với Trương Thị lang: “Vậy thì theo như vừa bàn, làm phương án chia đoạn trước.”
“Hạ quan rõ.”
Ra khỏi nha môn Công bộ, xe ngựa của Thái tử đã đợi sẵn ngoài cửa.
Hai người lên xe, xe ngựa từ từ chạy về Đông cung.
Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Thái tử lớn hơn Tiêu Thì Án bốn tuổi, năm nay hai mươi bốn.
Quan hệ rất tốt, có thể nói còn thân hơn cả anh em ruột.
Hoàng thượng có tổng cộng ba hoàng tử, hai công chúa.
Trưởng tử chính là Thái tử điện hạ, là con đích do Hoàng hậu sinh ra.
Nhị hoàng tử năm nay hai mươi, do một tần phi sinh ra, sau đó tần phi cũng được thăng lên phi vị, chỉ tiếc mẫu tộc không có thế lực.
Tam hoàng tử là con của Thục phi, cũng là con của tiểu cô Liễu Trầm Trầm, sau lưng có phủ Thượng thư, năm nay mười chín tuổi.
Tại sao Thục phi từ nhỏ đã yêu thương Liễu Quỳnh Quỳnh như vậy, cuối cùng lại tác thành hôn sự cho Liễu Quỳnh Quỳnh và Thế tử Hiền Vương phủ, thực ra là đang lát đường cho con trai mình.
Để cho Thế tử Hiền Vương phủ và Thái tử nảy sinh mâu thuẫn, dù không kéo được về phe mình, thì giữ cho Hiền Vương phủ trung lập cũng tốt.
Nào ngờ tính toán tới tính toán lui, cuối cùng rổ rá cũng không còn gì, tức đến nỗi Thục phi đã phát hỏa mấy lần trong cung.
Hai công chúa, Đại công chúa năm ngoái đã đi hòa thân sang Tây Vực, đồng thời Tây Vực cũng gả Tiểu công chúa của họ sang, cuối cùng vào hậu viện của Tam hoàng tử, trở thành trắc phi.
Tiểu công chúa năm nay mười sáu, chưa gả, chỉ chờ Hoàng thượng ban hôn, cuối cùng rơi vào nhà ai còn chưa biết.
Trong xe rất rộng, Thái tử nghiêng người dựa vào đệm mềm, quan sát Tiêu Thì Án, bỗng cười hỏi: “Nghe nói mấy hôm trước, tân phu nhân của ngươi làm Thục phi tức điên lên?”
Tiêu Thì Án đang nâng chén trà khựng lại, ngước mắt nhìn y: “Điện hạ quả nhiên tin tức linh thông.”
“Cô sao có thể không biết?” Thái tử cười đầy ẩn ý: “Thục phi ở Vĩnh Hòa cung đập một bộ ấm trà Quân Diêu, động tĩnh lớn đến nỗi nửa hậu cung đều nghe thấy. Mẫu hậu còn đặc biệt hỏi thăm, nói tân phu nhân của ngươi gan thật lớn.”
Tiêu Thì Án thần sắc không đổi: “Trầm Trầm còn trẻ, không hiểu quy củ trong cung, để Hoàng hậu nương nương chê cười rồi.”
“Chê cười?” Thái tử nhướng mày: “Cô thấy nàng cố tình làm Thục phi mất mặt thì có? Nghe nói thẳng đến chỗ Thái hậu, còn được thưởng?”
“Thái hậu từ ái, thưởng cho nàng một bộ trâm cài.”
Thái tử cười to, lấy quạt giấy gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Hay! Hay lắm Liễu Trầm Trầm! Tính tình này, hợp với cô đấy. Khó trách mấy ngày nay ngươi trông có vẻ tươi tắn hơn trước.”
Tiêu Thì Án khóe môi hơi nhếch, không phủ nhận.
Xe ngựa vào Đông cung, hai người xuống xe trước Văn Hoa điện.
Trong điện đã chuẩn bị sẵn trà, hương trà từ ấm tử sa nghi ngút tỏa ra.
Thái tử phất tay lui tả hữu, tự tay cầm ấm trà rót cho Tiêu Thì Án một chén.
Rồi cũng rót cho mình một chén, sau đó mới nhấc trà lên: “Nói chuyện chính đây, ngươi cứ nhận như vậy à? Phía Liễu gia có giải thích gì không?”
Tiêu Thì Án nhấc chén trà, nhẹ nhàng ngửi hương: “Liễu Thượng thư là người thông minh thế nào? Ông ta tự biết phải làm gì. Còn Thục phi, cũng không ngu, chỉ là đánh giá sai tính cách của Liễu Trầm Trầm thôi.”
Nhấp một ngụm nhỏ, nhắm mắt thưởng thức, quả là trà ngon, mới đặt chén xuống:
“Thục phi mà thông minh thì tốt nhất, còn nếu không an phận…” ý trong lời nói không cần nói rõ, cả hai đều hiểu.
Thái tử gật đầu tán đồng: “Lão già Liễu Văn Uyên không cần quá lo, nhưng Thục phi thì vẫn phải cẩn thận. Dù sao nàng ta là mẹ đẻ của Tam đệ, lại được Phụ hoàng sủng ái. Liễu Trầm Trầm phá hỏng mặt mũi nàng ta như vậy, nàng ta sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”
“Thần đệ hiểu.” Tiêu Thì Án đặt chén trà xuống: “Nhưng Trầm Trầm đã gả vào Vương phủ, thì là người của nhà họ Tiêu. Người của Hiền Vương phủ, còn chưa đến lượt người khác dạy dỗ.”
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng đầy khí thế.
Thái tử nhìn chàng một lúc lâu, bỗng cười: “Xem ra ngươi thực sự để tâm rồi.”
Tiêu Thì Án không đáp, chỉ nhấc chén trà nhấp thêm một ngụm.
“Thực ra thế này cũng tốt.” Thái tử ngả người ra sau, duỗi tay:
“Vốn ngươi đính hôn với Liễu Quỳnh Quỳnh, nàng ta thân với Thục phi, ngươi ở giữa khó xử. Nay đổi thành Liễu Trầm Trầm, lại bớt đi nhiều ràng buộc.”
Y nói rồi, chợt nhớ ra điều gì, mắt lóe lên tinh nghịch: “Nói mới nhớ, Liễu Quỳnh Quỳnh nay gả cho người ở Hàn Lâm viện? Tên là Từ… Từ Cảnh Minh?”
“Phải.” Tiêu Thì Án gật đầu: “Năm trước đỗ cử nhân, có chút tài học, hiện đang làm việc ở Hàn Lâm viện.”
“Tiếc thật.” Thái tử lắc đầu: “Đích nữ nhà họ Liễu, đáng ra phải có tiền đồ tốt hơn. Nhưng đó cũng là tạo hóa của nàng ta.”
Tiêu Thì Án lắc đầu: “Cũng không hẳn, Trầm Trầm nói, có thể nâng đỡ một hai, xem có thông minh hay không.”
Điều này nằm ngoài dự đoán của Thái tử: “Cô cứ tưởng người ngươi cưới là kẻ khó chơi, hóa ra là cô hẹp hòi rồi.”
Tiêu Thì Án im lặng một lát, chậm rãi nói: “Trầm Trầm nàng… khác với nữ tử bình thường. Lớn mật mà tâm tư tỉ mỉ, làm việc quyết đoán, đôi khi có hơi quá đáng, nhưng tự có chừng mực.”
Chàng không thể để Thái tử có ấn tượng xấu về Liễu Trầm Trầm.
Khi nói câu này, ánh mắt chàng vô thức dịu lại.
Thái tử nhìn thấy, trong lòng hiểu rõ.
Hai người lại tán gẫu một lúc về việc triều chính.
Thái tử hỏi về tiến độ quan sát chính sự ở Công bộ, Tiêu Thì Án lần lượt trả lời. Khi nói đến việc trị thủy, chàng trình bày mạch lạc, kiến giải độc đáo, Thái tử nghe mà gật đầu liên tục.
“Ngươi có thiên phú về mặt này.” Thái tử khen: “Đợi mãn hạn quan sát, cô sẽ tiến cử với Phụ hoàng, cho ngươi chính thức vào Công bộ nhậm chức.”
“Tạ điện hạ.” Tiêu Thì Án chắp tay.
