Chương 51: Phản theo dõi
“Ngài cũng biết đấy, bây giờ toàn cầu chống rửa tiền siết rất chặt, nhất là mấy giao dịch năng lượng lớn. Số tiền này của tôi vừa thu hồi từ dự án khác, phòng rủi ro ngân hàng vừa gửi thông báo, chuyển khoản lớn thế này cần thẩm định thủ công, sẽ chậm 24 tiếng mới tới tài khoản. Đây là quy trình ngân hàng, tôi cũng chịu.”
Cô ta nhún vai vẻ mặt chân thành: “Ngài xem, hàng tôi nhận trước, tiền thì tôi chuyển ngay bây giờ, bên ngân hàng thẩm định xong, tiền tự động vào tài khoản ngài, không thiếu một xu. Tôi đây, coi trọng chữ tín nhất.”
Cô cố tình nhấn mạnh mấy chữ “tự động vào tài khoản” và “không thiếu một xu”.
Harry nghi ngờ nhìn chằm chằm Đường Du Ninh, lại nhìn con số dư trên màn hình mobile banking đến nghẹt thở, rồi nghĩ đến sức hút của hơn 12 tỷ đô la… lòng tham cuối cùng đã thắng sự cảnh giác.
24 tiếng thôi mà! Vùng hoang vu này, hàng ở ngay dưới mắt hắn, lẽ nào bay được? Một con nhỏ trẻ măng có thể giở trò gì?
Ngân hàng chậm trễ cũng thường thôi… Hắn giằng co trong lòng vài giây, cuối cùng gật đầu.
“Được rồi, cô gái trẻ, tôi tin vào chữ tín của cô. Cô chuyển tiền ngay bây giờ, chúng tôi nhận được thông báo tiếp nhận từ ngân hàng thì giao hàng. Tuy nhiên,” hắn cảnh cáo, “24 tiếng sau nếu tiền chưa vào tài khoản… hậu quả sẽ rất nặng đấy!”
“Yên tâm, ngài Harry, hậu quả tôi hiểu.” Đường Du Ninh cười vô hại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại.
Chẳng mấy chốc, một tin nhắn thông báo từ ngân hàng: “Giao dịch chuyển khoản lớn đã tiếp nhận, đang thẩm định” được gửi đến số điện thoại Harry chỉ định.
Harry xác nhận tin nhắn, lại gọi điện cho ngân hàng, chắc chắn đang thẩm định, mới yên tâm.
Harry tham lam nhìn dãy số 0 trên điện thoại biểu thị số dư, vẫy tay, mấy tên vệ sĩ phía sau cũng lơi lỏng cảnh giác.
“Hợp tác vui vẻ, cô gái trẻ. Hàng là của cô rồi.” Harry dẫn người, hối hả chui vào chiếc SUV hạng sang bên cạnh, động cơ gầm rú phóng đi mất hút, cuốn theo bụi vàng mù mịt.
Rõ ràng là sợ đội vận chuyển của Đường Du Ninh đến, có người hiểu hàng phát hiện là dầu phế phẩm, giao dịch này sẽ bị hủy.
Nhìn chiếc xe khuất dần, nụ cười trên mặt Đường Du Ninh lập tức trở nên lạnh lẽo và giễu cợt.
“Vui vẻ? Đương nhiên là vui vẻ.” Cô lẩm bẩm, “Niềm vui ăn trắng, anh sẽ sớm được trải nghiệm thôi.”
Xác nhận đối phương đã đi xa, Đường Du Ninh bước đến đống thùng dầu chất như núi.
“Triệu Vạn, khai tiệc! Món mặn chuyên dụng!” Cô tập trung tinh thần, ý niệm lập tức bao phủ!
Vèo! Vèo! Vèo!
Các thùng dầu xếp chồng lên nhau, nên cô hốt một phát là thu hết vào không gian, thi thoảng vài cái sót lại cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Sạch bách, không chừa lại cái gì!
Đường Du Ninh vỗ tay, thu xe việt dã lại, thả ra chiếc Đại G không biển.
Cô lên xe, đạp ga, lao theo hướng chiếc SUV hạng sang của Harry sắp biến mất, cuốn theo khói bụi mù mịt, đuổi như điên!
Chiếc SUV của Harry phóng vù vù trên sa mạc đá, cuốn theo một đám bụi cát.
Đường Du Ninh lái Đại G bám sát phía sau, khoảng cách giữ vừa phải, vừa không mất dấu, vừa ẩn hoàn hảo trong bụi cát.
“Chà, phóng nhanh thế, hối hả đi đầu thai à?” Cô nhai một túi lẩu mề gà cay lấy từ không gian, cay đến nỗi xuýt xoa, “Triệu Vạn, mày nói thằng cháu này nhận được thông báo tiếp nhận chuyển khoản, giờ chắc đang mơ màng đếm 12 tỷ đô la trên trời rơi xuống nhỉ?”
Triệu Vạn trong không gian ôm một trái dừa đá, hút sòng sòng: [Hê hê, cứ mơ đi, lát nữa tỉnh mộng thì khóc! Cục cưng, bám sát thế này, không sợ bị phát hiện à?]
“Sợ cái đ*t!” Đường Du Ninh đánh tay lái, rẽ vào một con đường mòn.
Từ xa thấy xe Harry lòng vòng mấy khúc, cuối cùng dừng lại bên ngoài một khu công nghiệp khổng lồ canh phòng nghiêm ngặt.
Hàng rào thép gai cao chót vót, cùng lính gác râu ria ôm AK trên xe tuần tra, tất cả đều phô trương sự “cứng rắn” của nơi này.
Chiếc SUV của Harry đi thẳng vào cổng, biến mất trong khu công nghiệp.
Cô tìm một góc khuất, nhanh gọn thu xe, nấp trong bóng tối quan sát.
Khí hậu Trung Đông nóng hừng hực, thỉnh thoảng từng luồng khí nóng cuốn theo cát sỏi ập vào mặt, Đường Du Ninh kéo chặt mạng che mặt, trông chẳng khác gì một bà nội trợ địa phương đi dạo lạc đường.
Khoảng cách xa quá, không thấy nữa, cô lập tức mở thần thức.
Đường Du Ninh thấy Harry dẫn mấy tên vệ sĩ, lững thững đi vào một tòa nhà văn phòng trông cũng ra dáng nằm sâu trong khu công nghiệp.
“Triệu Vạn, quét thử xem chỗ nào tường yếu, tiện cho tao đục một lỗ cửa sau?” Đường Du Ninh giao tiếp bằng ý niệm.
[Cục cưng! Góc tây bắc, chỗ rẽ tường! Dưới chân tường có bóng râm, góc mù camera! Gạch vữa đã phong hóa, dùng thần thức vừa nâng cấp của cạy mấy viên gạch ra, không vấn đề!] Triệu Vạn trong không gian chỉ đường real-time.
Đường Du Ninh khom lưng, mượn bóng cồn cát, lặng lẽ mò đến góc tường. Thần thức như xúc tu vô hình, chính xác luồn vào khe gạch.
“Cạch… cạch…” Mấy viên gạch đỏ phong hóa nặng bị ý niệm cạy lỏng, cô nhẹ nhàng rút ra, một cái lỗ chó vừa đủ chui qua hiện ra.
Đường Du Ninh chui nhanh vào, lại nhét gạch về chỗ, ngụy trang hoàn hảo.
Cô xoay người đứng dậy, mẹ ơi! Cảnh tượng trước mắt khiến cô nhe răng ra!
Mấy cái thùng dầu ở điểm giao dịch lúc nãy tính là gì? Chẳng khác gì trò trẻ con!
Hàng loạt bồn chứa dầu khổng lồ, vỏ thép màu xám bạc phản chiếu ánh nắng, trải dài bất tận.
Lướt sơ qua, chỉ riêng khu vực này, ít nhất 30 cái trở lên!
Một bồn chứa dầu lớn tiêu chuẩn thường có dung tích từ 1 vạn đến 10 vạn mét khối, mấy cái đại gia trước mắt, ước tính thấp nhất mỗi cái cũng chứa vài vạn tấn!
“WTF!!! Mẹ kiếp!!!” Đường Du Ninh suýt không nhịn được kêu lên, “Triệu Vạn! Thấy chưa?! Tiệc buffet! Buffet dầu thô siêu cấp! Đây đâu phải khu công nghiệp? Đây là trạm xăng của tao!”
[Á á á á á! Cục cưng! Xông lên! Gói hết!] Triệu Vạn kích động lăn lộn trong không gian.
Đường Du Ninh xoa tay, nhìn mớ món mặn đầy vườn, chi bằng cho Harry một bài học nho nhỏ thôi~
Cô khom lưng, mượn bóng bồn chứa, lặng lẽ mò đến chân tường tòa nhà văn phòng.
“Triệu Vạn, chế độ cảnh giới! Có người sống vào vòng 50 mét thì kêu một tiếng!” Đường Du Ninh giao tiếp ý niệm.
[Tuân lệnh!] Triệu Vạn lập tức dựng thẳng lên, tai nhỏ dựng như radar.
Đường Du Ninh hít một hơi sâu, thần thức như thủy triều vô hình, lập tức khuếch tán!
Bán kính 80 mét, rõ ràng từng chi tiết!
Tường, ống dẫn, bàn ghế… mọi chi tiết như bản scan độ phân giải cao in vào đầu.
“Chà chà, thần thức này, hơn hẳn mấy cái máy nghe lén, camera giám sát!” Đường Du Ninh vừa cảm thán sự tiện lợi của kim thủ chỉ, vừa tập trung thần thức chính xác vào một văn phòng trên tầng ba tòa nhà.
