Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Tận Thế Trọng Sinh: Mang Không Gian Đá Văng Nữ Chính > Chương 49

Chương 49

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 49 có bản audio.

Chương 49: Nông trại nhà họ Cố

 

Sáng hôm sau, tất cả thành viên của Đội Hộ Vệ đều tập hợp. Lạc Phụ và Lạc Mẫu lần này không đi, ở nhà trông coi, tiện thể chăm sóc Lý Thím đang ốm.

 

Cái tên đàn em Trương Ngư vẫn còn yếu, phải có dị năng giả ở lại trông nhà.

 

Tuy... trong nhà chẳng có vật tư gì.

 

Đều ở trong không gian cả! Nhưng mà, dáng vẻ vẫn phải làm cho có, để tránh bị kẻ có tâm để ý. Nhất là cái Lâm Nhân Nhân kia. Gần đây nhảy nhót khá năng, còn dám xúi giục mấy cô em của mình, gan to quá ha.

 

Trong lòng Lạc Ninh thậm chí có ý nghĩ chém thẳng cô ta một nhát.

 

Đang lúc cân nhắc ý định chém chết nữ phụ có khả thi không, thì một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng cô.

 

– Lạc tiểu thư, tôi có chuyện muốn nói với cô. – Cố Vân Hiêu đứng cách Lạc Ninh hai bước, lên tiếng.

 

– Nói đi... – Cô vừa tiện miệng đáp lời, thì phát hiện giọng này hay quá! Thần tượng của em, thần tượng Cố đến rồi!

 

Lòng Lạc Ninh có chút xao xuyến! Thần tượng cuối cùng cũng không nhịn được, sắp tỏ tình rồi sao? Cái này... hơi gấp gáp nhỉ! Nhưng nếu là vậy thì cũng không phải không thể chấp nhận.

 

Nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của Lạc Ninh, Cố Vân Hiêu hơi lúng túng, tại sao cô ấy lại trông mong như thế, có phải rất muốn nghe mình nói không? Trong lòng Cố Vân Hiêu thoáng chút ngọt ngào, rồi dần tan biến.

 

– Tôi khuyên Lạc tiểu thư tạm thời đừng công bố bí mật về không gian. Tốt nhất là đợi thêm, ít nhất cho đến khi xuất hiện dị năng giả không gian khác rồi hãy nói.

 

Nếu... bắt buộc phải lộ, thì cứ lộ của tôi đi. Một cô gái như cô, có không gian trong người không an toàn.

 

Cố Vân Hiêu lại gần hơn. Chỉ dùng giọng vừa đủ hai người nghe thấy mà nói.

 

– Vâng~ – Lạc Ninh mới đầu hơi thất vọng, hóa ra không phải tỏ tình với mình. Nhưng mà, thần tượng vẫn quan tâm đến mình mà! Trong lòng vẫn ngọt ngào.

 

Quả nhiên muốn nắm được tim đàn ông thì phải nắm được dạ dày anh ta. Bát mì gà hôm qua tặng rất thành công!

 

Khi phân chia chỗ ngồi, Cố Vân Hiêu đương nhiên ngồi ở ghế phụ của Lạc Ninh.

 

– Đó là chỗ của em mà. – Cố Vân Tịch chỉ dám lẩm bẩm phàn nàn, rất nhanh đã bị Tần Xuyên kéo vào ghế sau.

 

Gần căn cứ đều có người định kỳ dọn dẹp, nên gần căn cứ không gặp nhiều xác sống. Đường tuy xấu, nhưng may mà còn đi được. Dù sao cũng nhanh hơn chạy bằng hai chân.

 

Hôm nay là đi lấy số vật tư mà Cố Vân Hiêu nói là có ở nông trại thuộc hạ của nhà họ Cố.

 

Lạc Ninh thực sự rất muốn hỏi một câu, nhà họ Cố rốt cuộc làm ngành gì thế? Chỗ nào cũng có sản nghiệp của họ, nông trại cũng không tha?

 

Và... tại sao anh ấy lại chuẩn bị trước vật tư?

 

Anh ấy... không phải cũng trọng sinh rồi chứ?

 

Cố Vân Hiêu như nhìn ra nghi vấn của Lạc Ninh, chủ động giải thích: – Ngành chính của nhà họ Cố chủ yếu là nghiên cứu trí tuệ nhân tạo và công nghệ sinh học. Sản nghiệp nhà họ Cố khá nhiều, cái gì kiếm tiền thì làm, mọi ngành đều có dính dáng một chút.

 

Còn về vật tư, là vì trước tận thế từ một số kênh trên có được tin tức, tuy không chắc chắn lắm, nhưng vẫn chuẩn bị một ít. Dù sao, phòng bị vẫn hơn.

 

Lạc Ninh im lặng.

 

Cô cảm thấy trước đây mình có lẽ là một người giàu giả. Nếu không trọng sinh thì cô không biết!!!

 

Trên đường cũng gặp cây lớn dây leo chắn lối, Cố Vân Hiêu liền bỏ xe vào không gian, đến chỗ có thể đi thì lại lấy xe ra chạy tiếp. Cứ lặp đi lặp lại như vậy.

 

Đến nơi, mọi người không còn cười nói như trước, ai nấy đều nghiêm túc, tay cầm vũ khí.

 

Siết chặt.

 

Cố Vân Hiêu đi đầu, theo bản năng bảo vệ Lạc Ninh sau lưng.

 

Trong lòng Lạc Ninh thoáng chút kỳ lạ thoáng qua, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại.

 

Vì cây cối phát triển quá nhanh, cổng nông trại và tường rào bị bao phủ bởi dây leo um tùm.

 

– Việc nhỏ này, cứ để em! – Cố Vân Tịch lon ton chạy lên trước, một phát lửa đốt sạch cây trên cổng.

 

Nhìn cánh cổng đóng chặt trước mắt, Cố Vân Hiêu ra hiệu cho lão Tam Cù Bất Phàm tiến lên. Cù Bất Phàm thay đổi bộ dạng phong lưu công tử ngày thường, thi triển dị năng lên cái khóa sắt bị xích nhiều vòng. Sau hơn mười phút, mở được ba ổ khóa, còn một ổ cuối.

 

– Thằng nào thiếu đức thế nhỉ, thằng ngu nào làm ra cái trò này, khóa nhiều thế? – Cố Vân Tịch phàn nàn.

 

– Nông trại này là của nhà cô đấy, Cố tiểu thư... – Viên Lực gan lớn nhắc nhở cô.

 

Cố.và.nực.cười.điên Vân Hiêu không thèm liếc mắt tới cô em gái hay phá đám của mình.

 

Cố Vân Tịch hồi nãy không nghe lời: Nhà em, thế chẳng phải là anh...

 

Lạc Ninh bước lên, dùng dị năng băng đóng băng cái khóa trước, hạ nhiệt độ xuống cực thấp, rồi ngay sau đó vung dao chém. Một tiếng kim loại vang lên, khóa đứt rời. Trước sau không quá năm giây.

 

Cả đội: ...

 

Vậy, vừa nãy sao phải để Cù Bất Phàm thi triển dị năng kim? Còn không bằng chị dâu chém vài nhát!

 

– Không sao, muốn lợi hại như Lạc tiểu thư, lần sau tập thêm là được.

 

Tần Xuyên là người đầu tiên vỗ vai Cù Bất Phàm. Hôm qua bọn họ cứ kêu ‘chị dâu’ mãi, thật là đểu.

 

Cuối cùng có cơ hội thể hiện, anh ta không thể chậm trễ.

 

Mọi người cũng lần lượt vỗ lưng Cù Bất Phàm, rồi vào trong trước anh ta một bước.

 

Cù Bất Phàm: Yếu quá mà trách tao? Tao thở cũng là sai...

 

Vào trong nông trại, Cố Vân Hiêu trực tiếp dẫn mọi người đi về phía nhà kho.

 

Dù trên đường có nhiều cây từ trong tường ngoài tường vươn ra chắn ngang. Nhưng bên trong lại không thấy một người sống nào, thậm chí không thấy một con xác sống nào. Lý thuyết mà nói, cửa ngoài tuy khóa, nhưng bên trong vẫn luôn có người canh giữ.

 

Càng như vậy, Lạc Ninh càng bất an, giống như lần trước ở nhà máy thực phẩm. Có khi nào môi trường kín cũng nuôi ra một ‘trùm’?

 

– Mọi người nói xem ở đây có xác sống biến dị không? Giống như nuôi tằm vậy, nhiều xác sống nhốt trong một chỗ, không ra được, liền bắt đầu ăn thịt lẫn nhau, cuối cùng con còn lại sẽ thăng cấp nhanh chóng, lợi hại khác thường. Như con xác sống biến dị lần trước tôi gặp ấy. – Lạc Ninh nhắc nhở.

 

– May mắn của chúng ta không tệ đến vậy chứ? Tôi thấy xác sống còn đỡ. Lỡ trong nông trại này có chuột biến dị gì thì nguy to, tôi sợ nhất chuột bọ, ghê chết đi được. – Đại Tráng mặt đầy kinh hãi, hai tay ôm ngực nói.

 

Đừng thấy anh ta cao to, thực ra trong lòng đúng như Lạc Ninh nghĩ, có một tiểu công chúa, giết xác sống không sợ, nhưng sợ nhất gián, chuột và rắn các thứ.

 

– Trong tình huống bình thường sẽ không tiến hóa nhanh như vậy, nhưng một khi xuất hiện môi trường kín thì khó nói. – Cố Vân Hiêu cũng nghiêm túc.

 

Vừa dứt lời, thì thấy một con chuột to bằng mèo trưởng thành xuất hiện trước mắt mọi người, một chuột và vài người đối diện nhau vài giây. Không khí đông cứng.

 

– Chạy mau! – Cố Vân Hiêu hét lớn, kéo Lạc Ninh lao về phía khác. Một con chuột là tặng tinh hạch, nhưng... nó không phải một con.

 

Bởi vì sau lưng con chuột đó xuất hiện thêm rất nhiều, vô số kể, như thủy triều, một bầy chuột.

 

Khó trách không thấy ai, lẽ ra phải có ít nhất vài người canh giữ. Giờ không thấy bóng người, hoặc là bị chuột ăn hết, hoặc là chạy trước.

 

Tất nhiên, khả năng trước lớn hơn.

 

– A, cứu mạng, tôi sợ nhất chuột! – Đại Tráng vừa chạy vừa hét. Mọi người chạy tán loạn, ai nấy trốn vào căn nhà gần nhất.

 

– Đều tại anh đấy, Đại Tráng, anh đúng là miệng quạ! – Cù Bất Phàm vừa chạy vừa không quên mắng Đại Tráng.

 

Mọi người ai nấy lo chạy trốn, không dám dừng lại một khắc, không ai quay đầu.

 

Sợ quay đầu nhìn lại bầy chuột như thủy triều sẽ sinh lòng sợ hãi, ngược lại càng mất sức.

 

Lạc Ninh chạy được một đoạn nhớ ra Trần Tiểu Quân, thằng nhỏ không có dị năng, đừng để bọn chuột biến thành lương thực.

 

– A! – Trần Tiểu Quân một tiếng thét thảm. Lạc Ninh vừa định vào phòng, không chút do dự, lập tức quay đầu xông lại.

 

Dị năng trên tay như không cần tiền mà bắn về phía bầy chuột. Hơn hai mươi cây băng băng ngăn được mấy con chuột biến dị đến gần chân Trần Tiểu Quân. Tay kia kéo cậu nhỏ chạy.

 

Chuột quá nhiều, dị năng dùng hết cũng giết không hết.

 

– Mọi người trốn trước đi, tôi yểm hộ. – Cố Vân Hiêu nói, nắm tay Lạc Ninh, nhét vào tay cô một thứ. Rồi tự mình chặn bầy chuột biến dị để Lạc Ninh và những người khác đi trước.

 

Lạc Ninh không kịp hỏi, siết chặt vật trong tay, kéo Trần Tiểu Quân tiếp tục chạy.

 

Đến khi xác nhận Lạc Ninh đã vào trong căn nhà.

 

Cố Vân Hiêu tay không vung lên, rõ ràng không có binh khí, nhưng lũ chuột như bị lưỡi dao cắt, thân thể chia lìa. Chỉ vài cái đã chặn được đám chuột đầu tiên sắp lao vào cửa bên ngoài.

 

Những con chuột ngã xuống bị đồng loại sau đến ăn sạch, xương cũng không còn.

 

Cố Vân Tịch cũng dùng dị năng lửa giúp chặn.

 

Cố Vân Hiêu quay người khóa cửa ngay.

 

Chuột lao quá nhanh, tiếng ‘bốp bốp’ va vào cửa vang lên, khiến người nghe da đầu tê dại.

 

Kiểm tra không có khe hở lớn hay lỗ nào, trên đầu cũng là tấm bê tông. Mọi người mới không màng thân phận, dựa tường bẹp xuống thở hổn hển. Nơi này nhìn giống một cái kho, xung quanh trống rỗng, không có gì.

 

Đếm người, may là không ai lạc. Nếu không thì chưa chắc tìm lại được.

 

Trần Tiểu Quân mặt đầy sợ hãi, thân hình vẫn run nhẹ. Lạc Ninh vỗ lưng cậu nhỏ trấn an.

 

– Cháu còn nghĩ, chỉ cần cháu can đảm hơn, sau này sẽ mạnh lên, không kéo chân đội trưởng nữa. Nhưng... có lẽ, không còn cơ hội nữa rồi.

 

Giọng hơi run vẫn không che được sợ hãi. Mắt và mày cụp xuống nhìn chằm chằm vào một chỗ, nước mắt rơi lộp bộp.

 

Lạc Ninh nhìn theo hướng ánh mắt cậu nhỏ, thấy vết thương trên bắp chân cậu chảy máu không ngừng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn