Chương 71: Nhổ tận gốc
“Xin chào mọi người, tôi là Phó Dật Thần, cảm ơn các bạn đã đến cứu tôi.”
Một thanh niên mày râu thanh tú, da trắng mịn màng tươi cười chào hỏi Lạc Ninh và mọi người.
Nhìn mặt thôi, ừ, đây tuyệt đối là một anh chàng tràn đầy sức sống, văn nhã tuấn tú.
Thế nhưng, quần áo anh ta toàn là máu tươi. Ở đây, phòng thí nghiệm canh gác nghiêm ngặt. Máu này không thể là của động vật được chứ?
Phía sau anh ta còn có một ông lão. Toàn bộ nghiên cứu viên chỉ còn lại hai người họ.
Thấy mọi người đều tò mò quan sát mình, ánh mắt không hề né tránh, anh ta thẳng thắn nói: “Tôi nghe thấy động tĩnh, biết các bạn đến cứu người, nên đã giết mấy tên lính canh và mấy tên nghiên cứu viên lòng dạ không chính trách, giúp các bạn đỡ việc. Mấy tên nghiên cứu đó giữ lại cũng chỉ hại người, khỏi cần cảm ơn tôi~”
Cười nói xong liền dẫn đầu đi ra ngoài.
Mọi người nhân lúc cửa mở tò mò nhìn vào trong. Năm sáu tên lính canh, còn… bảy tám tên nghiên cứu viên, chết thảm, nằm la liệt trên đất. Thậm chí, có người bị cắt đứt cổ họng. Chắc mới chết không lâu, máu tươi còn sùng sục bọt…
Mọi người: Chúng ta đến cứu người mà? Sao cảm giác người ta chẳng cần được cứu nhỉ?
“Các bạn… thích nơi này lắm à, không định đi sao?”
Phó Dật Thần quay đầu lại hỏi như đùa.
Mọi người rùng mình, vội vàng theo sau. Ông lão thở dài cũng đi theo.
Cái thế đạo này, con người còn đáng sợ hơn xác sống. Những kẻ đó chết cũng đáng…
Nhà khoa học thiên tài đều… biến thái như vậy sao? Quả nhiên, thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau một đường ranh.
Nghĩ vậy, mọi người đều thầm quyết định trong lòng, sau này phải giữ khoảng cách với thiên tài này! Họ chưa sống đủ mà!
Đi đến tầng hầm thứ hai, Lạc Ninh quan sát thần sắc của Phó Dật Thần, chỉ thấy anh ta hơi nhướn mày, khóe miệng nhếch lên.
Lại không sợ sao? Quả nhiên thiên tài khác với người thường, đúng là… gu thẩm mỹ rất độc đáo?
“Phó giáo sư thấy mấy con quái vật này thế nào?” Lạc Ninh thăm dò hỏi.
Phó Dật Thần khinh thường liếc nhìn những xác quái vật đã bị vỡ đầu không còn hình dạng, giọng đầy châm chọc: “Quá ngu, não không tốt, chỉ làm được mấy thứ vớ vẩn thế này, toàn đồ phế phẩm.”
Nói xong, tiếp tục nhìn thẳng, bước đi tao nhã rẽ vào góc khuất.
“Người ngu ngốc mà anh ta vừa nói chắc là người khác, đúng không? Nhất định là một nghiên cứu viên nào đó, không liên quan đến tôi! Mà… chẳng lẽ bản thân anh ta không tham gia sao?”
Lạc Ninh không muốn để tâm mấy chuyện này với thiên tài, cô chỉ muốn… lôi kéo một chút thôi.
Đợi họ ra ngoài, đội ngũ người dị năng do Hứa Phong dẫn đầu vẫn chưa xuống.
Tòa nhà này có hai mươi tầng, không biết phía trên có loại quái vật đó không, nhưng thấy họ không bắn tín hiệu cầu cứu, nên cũng mặc kệ. Chỉ có điều nhiều tầng như vậy, chắc họ còn bận.
Lạc Ninh và mọi người tuy không lên giúp nữa, nhưng cũng không rảnh rỗi.
Lại đến lúc Cù Bất Phàm tỏa sáng, mặc dù trông anh ta có vẻ không vui cho lắm. Anh ta dùng dị năng kim hệ phong tỏa các lối ra vào khác, chỉ chừa một cửa chính, họ chờ ở sảnh.
Kẻ lọt lưới phía trên, xuống một tên, diệt một tên.
“Vân Tịch, Đa Đa, ra luyện tay đi!” Lạc Ninh hét một tiếng, hai người liền ngoan ngoãn ngồi xổm ở cầu thang chờ người xuống.
Hai cô ấy có lẽ là số ít người trong đội chưa từng giết người, Lạc Ninh cũng không miễn cưỡng.
Nhưng hai người họ lại ra tay tàn nhẫn nhất, dùng toàn lực, đơn thuần chém chém chém...
Huống chi, còn có Tần Xuyên nhìn chằm chằm, lúc then chốt, một phong nhận kết liễu mạng người đó.
Mỗi kẻ tưởng mình chín phần chết một phần sống thoát được, khi thấy đám Diêm Vương sống rình mồi này, đều cảm thấy nhân sinh sao mà khó khăn? Thậm chí có kẻ nhìn thấy xác chết thảm dưới đất, liền tự kết liễu đời mình luôn...
Đội Hộ Vệ: Chúng tôi chẳng làm gì hết!
Khi Hứa Phong dẫn người xuống, suýt bị một nhát dao chém, tiếp đó lại né một quả cầu lửa bay thẳng vào mặt.
Hứa Phong: Tôi đã làm gì mà bị đối xử thế này?
“Xin lỗi nhé, tay nhanh hơn não, đánh quen rồi, cứ tưởng lại một kẻ lọt lưới…” Tiền Đa Đa ngại ngùng xin lỗi.
“Đúng đúng, bọn em mắt kém, không cố ý đâu ạ!” Cố Vân Tịch cười híp cả mắt, cô ấy có thể có ý xấu gì chứ? Chỉ là giúp anh trai lấy lại chút mặt mũi thôi~
Hứa Phong cũng không chấp nhặt, nhìn hai nghiên cứu viên mà Lạc Ninh tìm được, gật đầu ra hiệu, không hỏi nhiều.
“Có tài liệu hay thiết bị gì cần mang theo không?” Hứa Phong hỏi hai người.
“Máy móc mang một ít là được, tài liệu thì cần mang làm gì, não để làm gì?”
Mọi người: Não của chúng ta chắc là hàng nhái rồi...
“Lần này đội của cô Lạc có thuận lợi không?” Hứa Phong hỏi.
“Cũng tạm, chỉ có điều xác sống biến dị hơi kỳ lạ, còn có một tên giả làm người để cầu xin thương hại, nhưng bọn tôi không để ý, sau đó nó lộ nguyên hình.”
“Tầng hai mươi, toàn là bán xác sống sau khi biến đổi vẫn giữ được ý thức con người. Nhưng đều bị nhốt trong lồng kim loại đặc chế, nếu không… người dị năng vừa nãy đã không chỉ thương vong một hai người.” Hứa Phong mặt nghiêm túc.
Lạc Ninh hơi giật mình, nhiều như vậy sao? Dù bề ngoài vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô âm thầm lo lắng, lỡ như Hứa Phong có lòng nhân từ của đàn bà… Cô có thể làm kẻ xấu, sớm dập tắt mối nguy tiềm ẩn từ trong trứng nước.
“Vậy…”
“Tôi đã ra lệnh, giết hết rồi… Bởi vì chúng không còn là người nữa, giữ lại chỉ mang họa vô tận. Tôi không sợ làm kẻ ác, bởi vì nhân loại không chịu nổi lòng tốt như vậy!”
Lạc Ninh lúc này mới yên tâm.
Về đến xe, liền bị một đôi mắt nhỏ đầy oán trách nhìn chằm chặp. Mãi đến khi ôm lấy bộ lông xù, xoa vài cái lên cái đầu to của nó, mới khiến Hoa Hoa vui vẻ nheo mắt tận hưởng cảm giác được xoa đầu. Cái đầu còn theo tay mà rúc rích, thật giống một con mèo…
Đoàn xe rời đi, phía sau vang lên những tiếng nổ liên tiếp, hết tiếng này đến tiếng khác. Kèm theo khói đen cuồn cuộn, tòa nhà kín đáo kia sụp đổ ầm ầm.
--
Trong căn cứ, quảng trường.
“Theo điều tra phát hiện, có kẻ âm thầm làm thí nghiệm sống trên người dị năng, mất hết lương tâm, trái với nhân đạo. Hiện bằng chứng đã xác thực, nguyên bộ trưởng quản lý Lô Minh, nguyên phó thị trưởng Hạ Hầu, còn có bí thư Trương Trường Thanh, cục trưởng La Vân Phong, cùng với người nhà họ Tưởng là Tưởng Thiên Thu, Tưởng Ái Quốc, Tưởng Hưng Vũ v.v. bị xử bắn. Căn cứ một lần nữa tuyên bố: nghiên cứu dị năng có thể, nhưng với hành vi coi thường mạng người, coi thường đúng sai, một khi căn cứ tra ra, nhất định sẽ gặp một giết một, tuyệt không khoan nhượng! Người tố cáo cũng sẽ có vật tư phong phú làm phần thưởng. Mong mọi người biết!”
Loa phóng thanh cứ thế phát đi phát lại ở quảng trường căn cứ, đảm bảo mọi người đều nghe thấy.
Còn nhóm người bị trói chặt kia quỳ gối trước công chúng, nhận sự chỉ trích và mắng chửi của mọi người. Tất nhiên, ném đá là tiết mục không thể thiếu! Thậm chí có người nhà, bạn bè của người dị năng mất tích xông qua hàng rào lao vào đấm đá.
“Ninh Ninh, thế nào, em làm đẹp không? Hai bao thuốc lá mua chuộc hai tên lính canh để họ nhắm mắt cho qua, để mấy người nhà kia xả giận. Thế nào? Thông minh không (。ò ∀ ó。)!”
Lạc Ninh liếc xéo cô ấy: “Cô bé phá gia này, em bị lừa rồi! Cái thằng Hứa Phong đó, chị hiểu quá mà…”
Dù sao, bản thân cũng đã bị lừa một lần rồi!
Trong phòng làm việc căn cứ.
“Đưa đồ đây đi, lần này cho thứ tốt gì? Nhớ chia tôi một nửa. Đừng quên đấy.” Hứa Phong gập một tập hồ sơ lại, cười nói.
Mấy tiếng súng trầm đục vang lên, rồi mọi thứ trở lại yên tĩnh.
