Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Tận Thế Trọng Sinh: Mang Không Gian Đá Văng Nữ Chính > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80 có bản audio.

Chương 80: Người từ căn cứ Triều Dương đến

 

Hứa Phong cùng đồng đội mang máy móc đào ra từ tòa nhà đổ nát giao cho hai dị năng giả không gian duy nhất trong quân đội cất giữ. Nhưng không gian dị năng của họ có hạn, phần không chứa được phải chuyển lên xe.

 

Hứa Phong vừa quay đầu, ánh mắt chưa kịp lảng đi, đã bất ngờ đụng phải đôi mắt hạnh trong sáng rực rỡ.

 

Ngay sau đó, đôi mắt tròn xoe cong lên thành một đường duyên dáng, cô ấy cười.

 

Hứa Phong có chút bất lực.

 

Lúc đầu cứu người anh không hối hận, nhưng anh hối hận vì đã đồng ý đưa cô gái này đến căn cứ. Biết trước cô nàng bám người thế này, anh đã phải người đưa họ đi trước rồi.

 

Anh cũng không biết mình nghĩ gì, lại vô duyên vô cớ đồng ý.

 

Người vốn nổi tiếng nghiêm khắc về kỷ luật như anh cũng có một chút tư tâm nho nhỏ.

 

Anh không yên tâm chỉ phái hai người đưa cô ấy về.

 

Chỉ là, họ còn đang làm nhiệm vụ, không thể chưa tìm xong đồ đã quay về ngay.

 

Bây giờ, tất cả binh sĩ ai nấy bận rộn, chuyển chở máy dệt, nhưng ánh mắt thi thoảng lại lơ đãng liếc sang phía này.

 

Đứa nào đứa nấy cười đểu.

 

Không ngờ, Hứa Thiếu Tướng, cũng có ngày hôm nay ha ha ha. Ngày nào cũng mắng họ, hôm nay mình lại bị một cô bé quấn cho không thoát.

 

Không tranh thủ xem trò cười của anh ấy, cảm thấy có lỗi với bản thân quá nhỉ? Đúng chứ?

 

“Cười gì mà cười, trời tối rồi, mau tập trung đồ đạc lại. Chúng ta còn phải tìm một chỗ kín đáo an toàn để ăn tối và nghỉ qua đêm. Không lo ăn cơm nữa hả?”

 

Một tiếng quát nghiêm khắc, mọi người vội vã tăng tốc, cũng chẳng rảnh mà xem náo nhiệt nữa.

 

“Hứa Thiếu Tướng, họ gọi anh vậy, là quân hàm của anh hả? Giỏi quá nhỉ ~ Tiếc quá, em chưa từng nhập ngũ, vì thiếu một chút xíu tuổi thôi.”

 

Cô gái dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt đầu ngón tay, làm động tác nhỏ xíu.

 

Dễ thương pha chút kiêu ngạo, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.

 

Vốn đã có khuôn mặt dễ thương, lại mặc quần jean xanh, đi bốt ngắn, áo thun tay dài trắng, nên càng trẻ trung.

 

Giọng Hứa Phong dịu đi một chút: “Bây giờ tôi còn có việc, đợi tôi làm xong rồi nói chuyện với cô được không?”

 

“Được ạ!” Cô gái ngoan ngoãn đáp, má lúm đồng tiền lại lộ ra khi cười.

 

Hứa Phong cảm thấy, chưa từng thấy cô gái nào cười ngọt đến thế, nhất là má lúm kia, có thể ngọt thẳng vào lòng người. Không biết… cô ấy có ngọt không nữa?

 

Mình đang nghĩ bậy bạ gì thế này? Gạt bỏ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Hứa Phong mặt càng lạnh lùng hơn, khó gần bội phần.

 

Còn chưa biết người ta đã đủ tuổi trưởng thành chưa, mình đúng là không phải người! Lại đi suy nghĩ linh tinh về một cô bé ngây thơ chỉ biết ngưỡng mộ quân nhân.

 

Hứa Phong mượn cớ vận chuyển máy móc, không biết cố ý hay vô tình, đã lùi xa cô gái đó một chút.

 

Khi trời nhá nhem, cả đoàn người cũng thu dọn đồ đạc, tìm một tòa nhà gần đó còn khá nguyên vẹn, xung quanh kiểm tra kỹ, lại dọn sạch xác sống trong đó.

 

Định sẽ nghỉ lại đêm nay tại đây.

 

Lúc họ đến nơi, cô gái đã cầm muôi xào xoong chuẩn bị xong bữa tối. Mùi thơm bay thẳng vào mũi một đám sói đói, khiến mọi người không nhịn được hít hít.

 

“Mau lại ăn cơm đi ~ Em nấu xong hết rồi nè ~” Giọng nói ngọt ngào, ngoại hình dễ thương, lại biết nấu ăn, lập tức chiếm được cảm tình của mọi người.

 

Ai nấy đều đưa bàn tay lấm lem lên quần áo lau vài cái, chuẩn bị lấy bát ăn cơm.

 

Mới vừa nấu xong, đã bị cướp mất muôi, số 97 rất tủi thân.

 

Rõ ràng, người nấu cơm là anh ấy mà?

 

Tuy không mong được khen ngợi, nhưng anh ấy vẫn thấy ấm ức vô cớ.

 

Nhưng anh ấy không dám nói.

 

“Em là dị năng giả hệ thủy đó, mau lại đây, đừng có chùi tay dơ lên quần áo, em xả nước cho mọi người rửa tay nè.”

 

Cô gái vẫy gọi mọi người đi rửa tay, toàn các anh lớn đầu, ăn cơm không rửa tay đã thành thói quen. Dù sao, ai lại dùng nước của dị năng giả hệ thủy quý giá để rửa tay chứ.

 

Nhưng cô bé đã gọi, thế là từng người xếp hàng rửa.

 

Hứa Phong cố tình lề mề chờ đến cuối cùng.

 

Anh cảm thấy tội lỗi vì suy nghĩ bậy bạ lúc trước, không muốn đến gần cô gái này lắm.

 

Nhưng hàng người nhanh chóng đến cuối, cuối cùng cũng tới lượt anh.

 

Hứa Phong mặt không cảm xúc rửa tay, tổng cảm thấy… sao cô gái này lại đặt tay gần thế, tay anh sắp chạm đất rồi, tay cô vẫn cứ hạ xuống.

 

Cứ thế, thi thoảng lại ‘vô tình’ chạm nhau vài cái.

 

Hứa Phong nghĩ mình suy diễn nhiều quá, tư tưởng không trong sáng. Người ta mới bao nhiêu tuổi, biết gì đâu, nhất định là vấn đề của mình.

 

Cũng không suy nghĩ thêm nữa. Rửa nhanh, lấy bát ăn cơm.

 

“Cảm ơn cô Triệu đã nấu cơm. Nhờ cô mà chúng tôi không phải ăn bánh lương khô.” Hứa Phong cảm thấy mình nên thay mặt mọi người cảm ơn một tiếng.

 

“Cũng nhờ các anh có dị năng giả không gian mang lương thực, nếu không em cũng chẳng nấu được cơm đâu. Tụi em còn nhờ các anh mà có cơm nóng đấy! Phải cảm ơn các anh mới đúng ~” Cô gái cười nói.

 

Số 97 đã buồn bực ngồi trong góc vẽ vòng tròn cả buổi: Tất cả các người đều phải cảm ơn tôi, cơm là tôi nấu, không cần khách sáo.

 

Mọi người ăn sạch sẽ, không hạt cơm nào thừa.

 

Buổi tối, có người canh gác, dù xa xa có thể nghe thấy tiếng gầm rú không biết của xác sống hay dã thú, nhưng vì mệt mỏi, ai nấy đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

 

Trong thời mạt thế phải có kỹ năng ngủ ngay và tỉnh ngay, nếu không thể lực không theo kịp.

 

Hứa Phong canh gác nửa đêm sau, anh không yên tâm. Cũng là vì thông cảm cho đồng đội, ngày vất vả, muốn họ nghỉ ngơi thật tốt.

 

Anh cùng một binh sĩ khác canh gác, khi quay sang góc nhỏ có một bóng dáng nhỏ xíu, anh hơi cau mày.

 

Tuy là mùa hè, nhưng dù sao cũng là con gái, không biết… nền đất có lạnh không?

 

Tay lúc nào cũng nhanh hơn não, trong lòng còn đang phân vân có nên khoác áo cho cô ấy hay không, tay đã hành động.

 

Từ trong ba lô hành quân lấy ra một chiếc áo sơ mi quân đội màu xanh lục sạch, nhẹ nhàng đắp lên người cô.

 

Rồi giả vờ vô tình, đi thêm vài bước về phía đó mới quay lại.

 

Người binh sĩ canh gác kia, trong tích tắc Hứa Phong quay lại, lập tức nhìn đi chỗ khác. Còn xa anh ta một chút.

 

Anh ta không thấy gì hết, Hứa Thiếu Tướng à, anh đừng có giết người diệt khẩu nha!

 

Ngay khoảnh khắc người đàn ông quay lưng, cô gái lẽ ra phải ngủ say, mắt lại mở to tròn. Chẳng có chút nào dáng vẻ ngái ngủ.

 

Rõ ràng là đã tỉnh từ lâu.

 

Chỉ là cô chẳng nói gì, cũng không động đậy, chỉ khóe miệng nhếch lên, rồi tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Như thể vừa mơ một giấc mơ đẹp.

 

Ngày hôm sau, mọi người vội ăn qua loa lương khô rồi dự định về căn cứ.

 

Cuối cùng Triệu Nhiễm đương nhiên ngồi cùng xe với Hứa Phong, dù Hứa Phong không muốn. Nhưng khi anh biết Triệu Nhiễm định chen chúc với đám đàn ông trong thùng xe…

 

Không biết có phải đầu anh bị hỏng không, miệng tự nhiên đồng ý, để cô ngồi cùng mình, ở hàng ghế sau tài xế.

 

Đồng ý xong muốn tự tát mình một cái.

 

Mình đúng là phát rồ. Hôm qua mới làm tâm lý xây dựng cả buổi, hôm nay mới có thể tự nhiên trở lại.

 

Kết quả không đến ba phút, vả mặt ‘bốp bốp’.

 

Anh đành trực tiếp giả vờ ngủ, ngồi ghế phụ lái, không nói không động.

 

Triệu Nhiễm trái lại ngoài dự đoán không nói một câu, cũng không kéo anh hỏi đông hỏi tây nữa. Điều này làm Hứa Phong hơi lạ.

 

Đến cổng căn cứ, chuẩn bị đưa họ kiểm tra thường lệ rồi cho vào.

 

Triệu Nhiễm đột nhiên lên tiếng.

 

“Tôi đại diện căn cứ Triều Dương đến đây, Hứa Thiếu Tướng với tư cách người nắm quyền, không hoan nghênh một chút sao?” Cô gái cười híp mắt, lộ má lúm.

 

“Các cô chính là những người một tháng rưỡi trước nói sẽ đến thành phố C?” Hứa Phong cũng hơi ngạc nhiên.

 

Thì ra, trước khi tín hiệu mất, người muốn đến thành phố C chính là họ.

 

Vì tín hiệu không lâu sau đó đã mất, tưởng là người đến chưa chắc sẽ đến, không ngờ qua gần thời gian như vậy, người lại tới.

 

Lại còn… là cô ấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn