Chương 22: Chuẩn bị lo hậu sự rồi sao?
Khương thị vừa nghĩ đến đứa con gái mình đẻ ra mà đối xử với mình như vậy, liền hối hận không thôi, biết trước thế này, chi bằng đừng sinh ra nó thì hơn!
Khương thị cũng là người coi trọng thể diện, Tiêu Vân Chước không muốn tặng những món quà đó cho bà, bà cũng không hạ mình đi đòi, đồ đạc xuất môn cũng chuẩn bị gần xong, bà liền sai người sắp xếp xe ngựa, dẫn theo một đoàn người hùng hổ đi về phía Hoàng Thành Tự.
Khương Oản đi theo suốt chặng đường.
Chỉ là trong lòng có chút không cam tâm, cô nhìn thì có vẻ lợi hại, nhưng căn bản chẳng làm được gì cả!
Tiêu Vân Chước vứt y phục nàng tặng, cô tức giận xông vào mắng một trận, còn nói phải phạt quỳ, thế nhưng không biết Tiêu Vân Chước đã nói gì vào tai cô, mà cô lại im bặt, chẳng có động tĩnh gì nữa.
Chuyện lần này cũng vậy, giận dữ gào lên một hồi, cuối cùng lại tự mình bỏ chạy!?
Tiêu Vân Chước được một đống đồ tốt, lại không có mẹ ruột bên tai lải nhải, ngược lại cuộc sống càng thoải mái hơn nhỉ!
“Cô ơi, chúng ta ở Hoàng Thành Tự bao lâu ạ?” Khương Oản thận trọng hỏi.
Trong chùa buồn chán lắm, còn phải ăn chay, lâu quá nàng chịu không nổi.
“Đã ra ngoài là để cầu phúc cho lão phu nhân, vậy thì hoặc đợi đến khi bệnh tình của lão phu nhân có chuyển biến tốt, hoặc… đợi đến khi lão phu nhân quy tiên.” Khương thị nói, “Cũng không lâu đâu.”
Lão phu nhân bệnh lâu như vậy, chống không qua Tết đâu.
“Gần đây con cũng siêng năng một chút, mỗi ngày nhất định phải làm khóa sớm, nghe nhiều các đại sư giảng Phật. Hoàng Thành Tự này không như những nơi khác, trong chùa thường có các phu nhân quyền quý đến lễ Phật, chỉ cần con tỏ ra đủ thành kính, ắt sẽ có người nhìn thấy, người truyền người, sau này không thiếu nhà để con chọn.” Khương thị nhắc nhở.
Đứa cháu gái này vốn dĩ ngoan ngoãn hiểu chuyện, đã có tiếng hiền thục rồi.
Nếu không phải trong nhà không có tước vị, lại chỉ có mỗi lão gia đang làm quan, thì tiền đồ của đứa cháu này còn tốt hơn nữa!
Nói đến… công công của bà khi còn sống háo sắc, trong nhà có đến bảy tám nàng hầu đã qua cửa, ngoài kia hồng nhan tri kỷ càng không đếm xuể, nhưng chỉ có một mình lão phu nhân sinh được hậu duệ.
Ai cũng nói lão phu nhân là người hiền lương, nhưng bà thấy chưa chắc, nếu thực sự hiền lương, bên cạnh lão gia sớm đã có mười mấy đệ muội ruột giúp đỡ rồi!
Khương thị cười khẩy một tiếng, nghĩ đến lão phu nhân sắp không còn sống được bao lâu, trong lòng liền bớt bực hơn!
Tuy Khương thị đã ra ngoài, nhưng trong nhà vẫn có quản gia xử lý sự vụ, mọi việc vẫn như thường.
Hôm sau, quản gia sai người đưa tin đến doanh trại quân đội.
Năm đó khi Tiêu Trấn Quan vào doanh trại quân Kinh thành, tuổi tác đã không còn nhỏ, hắn không có nửa điểm quân công, nếu không nhờ vào tổ tông nhà họ Tiêu cùng sự giúp đỡ của Hỏa gia, thì dù có vào quân doanh cũng phải bắt đầu từ lính quèn.
Mài giũa nhiều năm, tuy nay đã là võ quan tứ phẩm, nhưng chức quan này cũng chẳng oai phong gì. Vốn dĩ hắn là hậu duệ quốc công, đáng lẽ phải thân cận với đám quan lại thế tập đời thứ hai, nhưng tiếc thay, cha ruột chết không vẻ vang, khó tránh khỏi bị đám võ quan tập ấm bài xích, còn những đồng liêu dựa vào thực lực bản thân leo lên, cũng coi thường loại tử đệ dựa vào quan hệ thăng tiến như hắn. Vì vậy khi mới vào quân doanh, vị trí của hắn rất lúng túng.
Bất quá, qua nhiều năm như vậy, Tiêu Trấn Quan cũng dần quen rồi.
Nhận được thư nhà, khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Trấn Quan vẫn nghiêm nghị như thường.
Sau khi mở ra xem, chân mày Tiêu Trấn Quan suýt nhíu lại.
Mẹ con bất hòa? Khương thị lại dẫn Khương Oản cái nha đầu đó đến Hoàng Thành Tự?!
Nếu hắn nhớ không nhầm, mới hai ngày trước nhận được tin con gái bình an về nhà? Thời gian ngắn ngủi như vậy, tại sao thái độ của Khương thị lại thay đổi…
Tiêu Trấn Quan lại đọc tiếp.
Quản gia viết cũng khá rõ ràng, nói con gái hắn vừa về đến nhà liền vứt đồ Khương thị chuẩn bị, sau đó tự tiện ra ngoài, báo án lung tung lại chưa từng bàn bạc với trưởng bối… nhận trọng lễ của xưởng vải, không coi trưởng bối ra gì… cuối cùng… nàng muốn làm phép trong nhà để chữa bệnh cho lão phu nhân…
Làm phép sự!?
Tay Tiêu Trấn Quan run lên, cẩn thận xem lại, xác định mình không nhìn lầm, đứa con gái này của hắn, thời gian về nhà tuy ngắn, nhưng rất biết gây chuyện, những chuyện trước đó nhiều nhất là ảnh hưởng thanh danh, nhưng chuyện lão phu nhân…
Đó là mẹ ruột của hắn! Làm phép gì chứ!.
Tiêu Trấn Quan không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy, chuẩn bị xin nghỉ!
Nhưng việc vặt trên người hắn cũng không ít, dù có xin nghỉ, cũng phải sắp xếp công việc trong tay cho người khác xử lý trước, nhất thời nửa khắc căn bản không về đến nhà được, mà thời gian làm phép…
Giờ Ngọ ngày mai? Xong rồi, e rằng khó mà kịp!
Từ khi Tiêu Trấn Quan vào quân doanh, tận tâm tận lực, mới xin nghỉ có hai lần.
Một lần là đại hỉ sinh con, còn một lần là hai tháng trước lão phu nhân sinh bệnh.
Cho nên lần này hắn vừa đề cập muốn về nhà, đồng liêu trong lòng liền “lộp bộp” một tiếng, trên mặt lập tức lộ ra vẻ bi ai, trong lòng đã tính toán xem nên gửi phúng nghi cho Tiêu gia thế nào…
Những người khác trong quân có thể coi thường Tiêu Trấn Quan, nhưng nhiều năm chung đụng, ít nhiều cũng có vài đồng liêu quan hệ tạm được, lúc này, đều nhìn hắn với ánh mắt khá thương cảm.
Sắp phải về nhà chịu tang rồi…
Cảm nhận được ánh mắt mọi người, Tiêu Trấn Quan có chút khó mở miệng, lẽ nào hắn phải nói con gái hắn muốn làm phép cho mẹ già, hắn sợ mẹ già đương trường về Tây, nên phải mau chóng về ngăn cản? Nói ra được mới lạ!.
“Đứa con gái thất lạc của mạt tướng đã trở về, đứa nhỏ nhớ cha da diết, cho nên mạt tướng muốn về nhà xem sao…” Tiêu Trấn Quan căng da đầu nói với thượng phong.
Mọi người không tin.
Hai ngày trước hắn đã nhận được thư nhà, người nhà họ Tiêu còn mang đến ít đồ, lúc đó đã nói là tìm được đứa trẻ.
Lúc đó hắn có nghĩ đến về ngay đâu…
“Lý giải, lý giải…” Thượng phong thu lại cảm xúc, vô cùng trầm trọng: “Ngươi giao lại chức vụ đi, ngày mai hãy về, nếu còn gì chưa rõ, mấy hôm nữa đến nhà hỏi ngươi cũng được.”
“…” Mấy hôm nữa? Không, hắn sẽ sớm quay lại thôi.
Trên khuôn mặt vốn ít biểu cảm của Tiêu Trấn Quan hiếm thấy lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Há miệng, cuối cùng cũng không giải thích, đợi hắn về tiêu giả, mọi chuyện tự nhiên sáng tỏ.
…
Ba ngày trai giới đã đến, Vân Chước cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Tiêu Văn Việt và Tiêu Văn Yến đứng trước mặt, cả hai đều vẻ mặt xanh xao không có tinh thần, nhưng khí chất trên người thanh nhã hơn không ít, khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn vài phần.
“Đại sư đâu?” Tiêu Văn Yến cũng có chút hiếu kỳ, “Làm phép thế nào?”
Trong viện này rất yên tĩnh, ngay cả hạ nhân cũng lui ra ngoài, chẳng thấy vị cao tăng hay đạo sĩ nào đến cả?
“Chính là ta.” Vân Chước nghiêm túc nói, “Mấy ngày nay tình hình tổ mẫu thế nào?”
Hai người này mỗi lần nhìn thấy nàng đều ra vẻ cừu hận, nên nàng không qua thăm tổ mẫu, nhưng trong lòng vẫn có chừng mực.
“Nàng!? Nàng đừng nói là định để ba chúng ta ngồi đây tụng kinh chứ? Nếu như vậy mà chữa khỏi cho tổ mẫu, thì ta cũng thành thần tiên mất!” Tiêu Văn Yến kinh ngạc.
“Không, các ngươi còn chưa đủ tư cách tụng kinh, dù có tụng cũng vô hiệu, cho nên chỉ một mình ta làm, các ngươi một trái một phải đứng trước cửa phòng tổ mẫu canh giữ là được.” Vân Chước kiên định nói.
