Chương 60: Lời đồn đại.
Tiêu Vân Chước thành tâm thành ý khen ngợi, đối diện với 'Lục biểu thúc đại nhân' này, nàng thêm phần cung kính.
Hỏa lục thúc có chút không hiểu, nhưng nghĩ lại nguyên nhân kết quả, đứa nhỏ này vừa bị kinh sợ, đang lúc mê mang không nơi nương tựa, mà vào lúc này, xuất hiện một 'người thân' như hắn, khó tránh sinh lòng ỷ lại.
Nghĩ vậy, Hỏa biểu thúc vui vẻ cười: 'Đương nhiên có thể, phía trước là nha môn xử lý công vụ, nếu cháu muốn đến, thì từ hậu nha mà vào. Ta còn có một đứa con gái, năm nay mười hai tuổi, các cháu tuổi tác... cũng không chênh lệch nhiều, có thể chơi cùng nhau.'
'Vâng, đa tạ Lục biểu thúc đại nhân.' Tiêu Vân Chước cố gắng làm một vãn bối hiểu chuyện.
Nàng làm nghề này, gặp âm hồn oán quỷ phần lớn đều có hoàn cảnh thê thảm, phải thường xuyên lui tới nha môn.
Hỏa lục thúc nhìn vãn bối nhỏ bé này, ánh mắt từ ái, nhưng bên cạnh đứng Tam vương gia Nguyên Nghiêu, biểu cảm lại có chút phức tạp.
Lần trước gặp cô nương họ Tiêu này, thái độ của nàng đâu có như vậy, lúc đó đối diện với Mạnh gia tam lang, thậm chí còn ngạo mạn vô cùng, đến mặt mũi nhị ca nhà mình cũng không cho, toàn thân đều mang vài phần dã khí, trông rất thú vị!
Mới mấy ngày, đã bị quy củ thuần hóa thành thế này sao?
Nguyên Nghiêu chép miệng: 'Lần trước ở Mạnh gia đi vội, cũng chưa làm quen với Tiêu cô nương, không ngờ hôm nay hữu duyên lại gặp... Đã là cháu gái của Hỏa đại nhân, thật trùng hợp, bổn vương và Hỏa đại nhân là chí giao hảo hữu, hôm nay gặp vãn bối của ngươi, không thể không có biểu thị, liền tặng ngươi một khối ngọc chơi vậy!'
Nói xong, từ trong ngực lấy ra một khối bạch ngọc ném vào tay Tiêu Vân Chước.
'...' Hỏa Tầm thái dương giật giật.
Hắn đã ngoài ba mươi, sao lại làm bạn với một thiếu niên mười bảy tuổi chứ?
Rõ ràng là Xương vương điện hạ tự đến làm quen, thấy ai cũng xưng huynh gọi đệ, người này thân phận tôn quý, đến Hoàng thượng cũng bảo nhường hắn một chút, không còn cách nào, đành chiều theo, coi như dỗ trẻ con chơi thôi...
Ai ngờ người này thấy hắn không khách khí, thấy cháu gái hắn, lại còn bày ra dáng vẻ trưởng bối, chẳng ra thể thống gì... hừ!
Bất quá điện hạ cũng không phải lần đầu tặng ngọc, trong ngực hắn ta là ngọc liệu tốt, còn tùy tùng phía sau ôm một ít phẩm chất bình thường, hễ quen người mới liền tùy hứng tặng đi, cũng may người này là con của Hoàng thượng, nếu không bao nhiêu gia tài cũng không đủ hắn tản!
Hỏa Tầm có chút đau đầu.
Tiêu Vân Chước sờ sờ ngọc trong tay, nhíu mày: 'Cháu không cần cái này.'
'...' Hỏa Tầm tim đập thình thịch, 'Điện hạ cho, thì nhận đi.'
Tiêu Vân Chước cũng rất bất đắc dĩ, thứ này tốt thật, nhưng thật sự không thể nhận.
Một là ngọc chất tốt, giá trị đắt, nhưng đối phương là vương gia, nàng khó mà hồi lễ, coi như thiếu nhân tình, hai là ưu điểm của khối ngọc này chỉ có mỗi ngọc chất tốt.
Ngọc có linh, có thể hộ chủ, nhưng khối ngọc này khí xám xịt, chắc là cách khai thác không tốt, hoặc lai lịch có vấn đề.
Nếu mang về, còn phải tốn tâm dưỡng một phen.
'Nàng không thích khối này? Khối này hình thỏ, bổn vương còn tưởng các cô nương nhỏ đều thích loại này, vậy... nàng chọn đi, thích khối nào thì lấy, bổn vương có nhiều lắm.' Nguyên Nghiêu quả nhiên như lời đồn tính tình rất tốt, lại lấy ra mấy khối ngọc khác.
Đủ loại hoa văn, tầng tầng lớp lớp.
'Đây là từ cùng một khối ngọc thạch đào ra?' Tiêu Vân Chước liếc mắt nhìn, hỏi.
'Nhãn lực không tệ.' Nguyên Nghiêu nhướng mày, lộ vẻ tán thưởng, 'Năm ngoái có người từ Tây Nam đào được cực phẩm phác ngọc, không xa ngàn dặm vận đến kinh thành phủ bổn vương, bổn vương sai thợ khoét rỗng cả khối ngọc, chế thành toàn bộ ngọc trụy, mỗi khối ngọc trụy đều khắc hoa văn khác nhau...'
Hỏa Tầm bất đắc dĩ thở dài, Tam vương gia thiên chân phóng túng, chưa từng nghĩ, một khối ngọc thạch lớn như vậy, từ xa như vậy vận đến, tốn biết bao nhân lực vật lực.
Hơn nữa, đó là lễ vật của một thương nhân ngọc thạch trong kinh dâng lên.
Hắn mãn tâm cho rằng người ta muốn kết giao bằng hữu với mình, cũng không khách khí mà nhận.
Đương nhiên, nghe nói sau đó cũng thường lui tới.
'Đa tạ Tam vương gia, chỉ là vô công bất thụ lộc, thứ này dân nữ khó nhận.' Tiêu Vân Chước rất thức thời thu hồi ánh mắt, nàng dám khẳng định, khối ngọc thạch lớn này trước khi được điêu khắc, nhất định đã xảy ra nhân họa.
Bất quá nếu đối phương là người thường, lời thật này nàng nói liền nói, không cần kiêng kỵ, nhưng đổi thành vương gia thì khác.
Hoàng tộc trung nhân, tốt nhất đừng dính líu quá nhiều.
Nguyên Nghiêu có chút kinh ngạc, đồ của hắn, chưa từng có lúc tặng không được, vị biểu điệt nữ mới quen trước mắt hiển nhiên có chút không biết hàng, trách không được Tiêu gia nhị lang thấy nàng là bộ dáng không muốn nhận nhau...
'Thôi, nàng không muốn, bổn vương cũng không miễn cưỡng!' Nguyên Nghiêu lập tức rộng lượng sai người thu đồ lại.
Tiêu Vân Chước bình tĩnh không kiêu không nịnh.
Bản triều khai quốc đến nay chưa đầy trăm năm, tiền triều mạt kỳ chết quá nhiều người, nên Hoàng thượng bản triều vì để bách tính an tâm, thi hành nhân chính, ít có khi vì chuyện nhỏ mà ra tay tàn sát, nên nàng cũng không lo thái độ này của mình sẽ khiến Tam vương gia đại nộ đến mức phi sát nàng bất khả.
Đương nhiên, chuyện tổ phụ nàng... bị Hoàng thượng ban chết... thật sự có chút đáng đời.
Lão nhân gia ông ta làm không ít việc thiếu đức, bị hặc nhiều lần, Hoàng gia cũng nể mặt tằng tổ của nàng mà tha thứ mấy lần, không ngờ tổ phụ càng ngày càng lớn mật, ở ngoài tìm tri kỷ chưa đủ, lại chạy vào hoàng cung đại triển uy phong, không bị tru di cửu tộc đã là Hoàng thượng nhân từ.
Hỏa Tầm là người tinh minh, đương nhiên không thể để Tam vương gia cảm thấy bị lạnh nhạt, lập tức mời hắn xem án quyển của Ngô Tam.
Nghe nói, Tam vương gia thích nhất những chuyện mới lạ này.
Tiêu Vân Chước nhận thân xong, Hỏa Tầm liền gọi hai nha dịch đến, hộ tống nàng về nhà.
Trong nhà, Tiêu Trấn Quan đã có chút tê dại.
Chỉ có thể an ủi mình, ít nhất lần này nữ nhi không về nhà còn biết sai người đến báo một tiếng.
'Ngươi còn dám về!' Tiêu Văn Yến vừa nghe nói Tiêu Vân Chước về, lập tức xông tới, chỉ vào Tiêu Vân Chước hùng hổ mở miệng, 'Phụ thân! Hôm nay ta ra ngoài chơi, nghe người ta nói nàng trước đây ở Mạnh gia, cùng Mạnh gia thứ trưởng tử dây dưa không rõ, mau phạt nàng đi!!'
'Ngươi nói lại câu nữa? Ai đang đơm đặt chuyện thị phi!?' Tiêu Trấn Quan giật mình.
Mạnh gia thứ trưởng tử? Hắn nghe đại lang nhắc qua, lão nhị cùng người Mạnh gia đi rất gần!
'Mặt ngươi đã bị đánh sưng, lại còn mặt mũi ra ngoài dò la tin tức sao?' Tiêu Vân Chước rất kinh ngạc nhìn hắn, rồi cúi đầu nhìn tay mình: 'Chẳng lẽ... là tỷ ra tay quá nhẹ...'
Tiêu Văn Yến mặt đỏ lên: 'Ta chính là nghe nói! Ngươi còn muốn không thừa nhận?!'
A Oản tỷ tỷ hôm nay ra ngoài hội bạn nghe người ta nhắc tới, về kể lại cho hắn, hắn lại tìm bằng hữu tốt dò hỏi một phen.
Chuyện không sai!
Có người nói Mạnh Bình Chương la lối đòi cưới nàng!
'Đi gọi nhị lang qua đây!' Tiêu Trấn Quan nhíu mày, cảm thấy việc này không phải chuyện nhỏ.
Cái tên Mạnh Bình Chương đó chỉ chiếm cái danh thứ trưởng tử thôi, sao xứng với nữ nhi hắn?
Chẳng lẽ là thằng con hỗn trướng nhị lang kia kết giao bạn xấu, ở ngoài hứa hẹn gì đó? Nếu không sao tên Mạnh gia tử đệ đó dám nói bậy!!
