Chương 74: Làm ơn hãy tin nàng đi!
La Nhị tiểu thư rất thẳng thắn và trực tiếp, bước tới trước mặt Tiêu Vân Chước, ánh mắt sắc bén cảnh cáo.
"Theo ta biết, phàm là lồng đèn treo ở đó mà không ai động tới, đều có thể chọn, phải không?" Tiêu Vân Chước hơi ngạc nhiên nhìn đối phương, sau đó lại liếc nhìn con quỷ nữ lơ lửng bên cạnh, chỉ thấy con quỷ này thấy em gái ruột cũng không hề phản ứng gì.
La Nhị tiểu thư cau mày nhìn nàng: "Ngươi giả ngốc cái gì? Ai mà không biết ngươi chọn chiếc lồng đèn này có dụng ý gì chứ!"
Tiêu Vân Chước nhìn dáng vẻ tức giận của đối phương, cũng có phần không hiểu.
Nhưng thấy ánh mắt của những người khác cũng đầy hoài nghi và không thích, Tiêu Vân Chước suy nghĩ một chút, bỗng nhiên hiểu ra nguyên do.
Chiếc đèn này, là một cặp, nam tân và nữ tân mỗi người một cái.
"La cô nương, cô hiểu lầm rồi, Tiêu cô nương không hề biết chuyện của Sầm công tử, vừa rồi chọn chiếc đèn này, chỉ là thấy nó làm đẹp mà thôi. Chuyện về trưởng tỷ của cô, nàng cũng chỉ biết một chút, càng không rõ chuyện của Sầm công tử." Mạnh Vịnh Tư vội vàng đứng ra nói.
Nàng vừa nãy chỉ lo kể về chuyện thê thảm của La Phi Uyên, lại quên mất rằng vị Sầm công tử kia cũng thường đến đây để hoài niệm người cũ!
La Nhị cô nương phản ứng lớn như vậy, nhất định là hôm nay Sầm công tử cũng có mặt, cho nên mới hiểu lầm Tiêu Vân Chước, cho rằng nàng vì Sầm công tử mà chọn vật này!
"Thật sự như vậy sao?" La Phi Nguyệt chân mày giãn ra, đánh giá Tiêu Vân Chước một lượt: "Nếu cô không biết chuyện, vậy là ta sai rồi. Chỉ là... Tiêu cô nương, vật này đối với ta có ý nghĩa đặc biệt, nếu là lúc thường thì thôi, nhưng hôm nay tỷ phu cũng ở đây, ta không hy vọng có người dùng chuyện của tỷ tỷ ta để làm trò. Vậy nên, có thể giao vật này cho ta thu lại không?"
La Phi Nguyệt là người thẳng thắn, từ lúc nãy thấy nàng là người đầu tiên xung phong gảy đàn là có thể thấy.
"Không được." Tiêu Vân Chước từ chối, "Ta không có ý gì với Sầm công tử, chỉ là, vật này hiện tại đối với ta cũng có tác dụng."
La Phi Nguyệt lập tức sa sầm mặt.
Một chiếc lồng đèn thôi, ngoài thắp sáng ra thì cũng chỉ là để kết duyên với nam tân, nếu dùng để thắp sáng, chiếc đèn kia không được sao!?
Tiêu Vân Chước nói vật này có tác dụng, chẳng phải là để câu dẫn tỷ phu của nàng sao?!
"Nếu La Nhị cô nương không ngại, chi bằng cùng nhau? Cô muốn dùng vật này để tưởng nhớ người cũ, ta cũng muốn dùng nó để tìm tung tích một người, không hề mâu thuẫn." La Phi Nguyệt đang định nổi giận, lại nghe Tiêu Vân Chước mở miệng.
Câu nói này vừa thốt ra, khiến La Phi Nguyệt có chút không hiểu nàng muốn làm gì.
"Hừ, cô lấy đèn của tỷ tỷ ta thì thôi, còn muốn lợi dụng cả ta sao? Để tỷ phu thấy ta và cô chơi thân với nhau, rồi cho rằng cô cũng có duyên với La gia ta? Tiêu cô nương, đừng có coi ta là kẻ ngốc!" La Phi Nguyệt suy nghĩ một chút, liền quát lên.
"La Nhị cô nương, tính tình cô quá cương trực, sớm muộn gì cũng sẽ gặp họa lớn vì điều này." Tiêu Vân Chước liếc nàng một cái, thẳng thắn nói: "Ta có hứng thú với vụ án tỷ tỷ cô mất tích, nên muốn dùng chiếc đèn này để tìm ra hài cốt của tỷ tỷ cô. Cô và người chết là người một nhà, ta mời cô đi cùng cũng là lẽ đương nhiên."
Lời vừa dứt, bốn phía liền im lặng.
Mọi người lo lắng và hồi hộp nhìn về phía La Phi Nguyệt, mà La Phi Nguyệt cũng như nghe được chuyện buồn cười nhất.
Tiêu Vân Chước, lại nói muốn tìm tỷ tỷ nàng?!
"Cô... thật là hoang đường quá! Cô và tỷ tỷ ta không thân chẳng quen, cô nghĩ ta sẽ tin lời ma quỷ của cô sao?" La Phi Nguyệt cười mỉa mai.
"Ta nói thật cô không chịu tin, chẳng lẽ chỉ có cái thuyết 'câu dẫn Sầm công tử' mới khiến cô thấy thoải mái?" Tiêu Vân Chước nhìn nàng một cách đường hoàng, "Nếu cô không muốn đi cùng thì thôi, nhưng đừng có cản trở."
La Phi Nguyệt cực kỳ bất mãn với thái độ không biết hối cải này của nàng, tức giận đùng đùng.
Thấy vậy, nàng muốn xông tới đập vỡ chiếc đèn, nhưng chưa kịp bước, đã bị Mạnh Vịnh Tư lao tới ngăn lại.
Mạnh Vịnh Tư vô cùng kích động: "Đừng! La Nhị cô nương! Nàng ấy có thể mà! Tiêu cô nương nói nàng đi tìm hài cốt, thì thật sự sẽ tìm được!"
"..." Tề Ngọc Nhi có chút hối hận, không kịp kéo Mạnh Vịnh Tư lại.
Người này bị Tiêu Vân Chước đổ bùa mê, không cần Tiêu Vân Chước lên tiếng, Mạnh Vịnh Tư đã như một tên lính không đầu, liều mạng xông lên phía trước. Vừa nãy nói vị hôn phu của nàng không tốt, bây giờ còn làm lớn hơn, lại dám khoác lác nói Tiêu Vân Chước có thể tìm được La Phi Uyên!
La Phi Uyên đó! Quan phủ tìm hai tháng còn không thấy người, nàng ấy có thể tìm được sao!
La Phi Nguyệt chưa từng tức giận như vậy, hận không thể xông lên xé xác Tiêu Vân Chước.
Nhưng sắc mặt Tiêu Vân Chước lại bình tĩnh lạ thường, ánh mắt cũng không phải lúc nào cũng nhìn nàng.
Thỉnh thoảng nàng lại nhìn quanh bốn phía, còn cúi đầu nhìn chiếc đèn trong tay, cái dáng vẻ lơ đãng, dường như chẳng để tâm đến những người ngoài cuộc này, càng khiến người ta cảm thấy bực bội và uất ức!
Tiêu Vân Chước thấy Mạnh Vịnh Tư nói đỡ cho mình, cũng khá ngại ngùng.
Vì tình bạn, Tiêu Vân Chước lại mở miệng nói: "Cô để tâm chiếc đèn này như vậy, hẳn là vì Sầm công tử kia vẫn chưa thành thân. Dù cô không tin ta, cũng nên tin tưởng tỷ phu của cô chứ. Đã hắn tình sâu nghĩa nặng với tỷ tỷ cô, vậy cô nghĩ hắn có khả năng vì một chiếc đèn mà thay lòng đổi dạ sao?"
"Nếu ta thực sự tìm được tung tích của tỷ tỷ cô, đó là chuyện tốt cho cô. Nếu ta không tìm được, mất mặt cũng là ta. Từ đầu đến cuối, La Nhị cô nương cô chẳng mất mát gì. Vậy nên... cô tức giận cái gì? Cô bảo vệ tỷ tỷ, ta có thể hiểu, nhưng đừng để cảm xúc che mờ lý trí." Tiêu Vân Chước nghiêm túc nói tiếp.
Con gái nhà họ La mệnh thật đúng là khổ.
La Phi Uyên vô tội chết oan, hài cốt không rõ, nhưng khí sắc của La Phi Nguyệt cũng không tốt.
Trên ấn đường có hung khí hiện ra, gần đây ắt có tai ương.
La Phi Nguyệt không hiểu nổi nàng.
Tính tình tỷ phu nàng, nàng đương nhiên hiểu rõ. Những năm nay La Sầm hai nhà không ít lần phí tâm tìm cho hắn một người tốt, đều uổng công vô ích. Còn Tiêu Vân Chước...
Tiêu Vân Chước sinh ra rất đẹp, mày liễu cong dài, lại có đôi mắt phượng sáng ngời đen trắng rõ ràng, nước da trắng nõn có ánh sáng, dáng người đoan chính thẳng tắp, có một loại thanh khiết như gió mát trăng thanh. Tướng mạo như vậy, không thua kém ai.
Chỉ có một điều, là người này thiếu đi nhiều sự câu nệ đoan trang, luôn toát ra vẻ lười biếng tùy ý phóng túng.
Tính cách như vậy, phần lớn không được nam tử ưa thích. Mà tỷ phu nàng, gặp qua nhiều mỹ nhân, quả thật không thể nào vì một chiếc đèn mà để mắt đến cái Tiêu Vân Chước tính tình cổ quái này...
"Ta muốn biết tại sao. Ta không hy vọng bất cứ ai mượn chuyện thê thảm của tỷ tỷ ta để khoe khoang, thu hút sự chú ý của người khác!" La Phi Nguyệt nói rõ sự bất mãn của mình.
Trong mắt nàng, Tiêu Vân Chước chính là kẻ khác thường đó.
Tích cực như vậy, nhất định phải có mục đích!
"La Nhị cô nương." Mạnh Vịnh Tư thấy nàng cố chấp như vậy, vô cùng sốt ruột, sợ La Phi Nguyệt bỏ lỡ cơ hội tốt tìm được tỷ tỹ, vội vàng thấp giọng nói: "Tiêu cô nương thật lòng tốt! Đệ đệ ta trước đây bị tà ma nhập, may nhờ nàng ấy giúp chiêu hồn mới khỏi! Chỉ là chuyện này không tiện đồn đại, nên mới nói là uống thuốc nàng ấy cho... Ta tận mắt thấy nàng ấy bói toán xem tướng, cô hãy tin đi! Đừng có nóng giận mà hỏng việc!"
Cơ hội tốt như vậy, La Nhị cô nương còn cứng đầu như vậy!
Cứ như báu vật hiếm có trên đời trao tận tay mà nàng không nhận ra, lại còn ném đi như cục đá vỡ!
