Chương 11: Cô ta quá phóng đãng
“Cảm ơn anh Hàn Xuyên, anh thật tốt.”
Mạnh Mạt Lệ lại cố tình liếc Mạnh Hân một cái: “Hừ, còn tốt hơn cả chị ruột của tôi!”
“Từ nay về sau tôi chỉ thích mỗi anh Hàn Xuyên, không thích chị tôi nữa.”
Mạnh Hân trong lòng bực tức.
Cái đồ ngốc này, có phải cố tình không?
Bị Mạnh Mạt Lệ làm ầm lên như vậy, Mạnh Hân hoàn toàn mất hứng tổ chức sinh nhật, chuyện của Chu Viễn làm đầu óc cô ta rối loạn.
Sinh nhật năm nay là năm tệ nhất, chán nhất mà cô ta từng trải qua.
Tất cả đều bị Mạnh Mạt Lệ phá hỏng.
————
Khi Hàn Xuyên về phòng, không thấy Mạnh Mạt Lệ trong phòng, cô cũng không cởi hết quần áo trốn trên giường anh.
Hàn Xuyên có chút bất ngờ.
“Cô Mạt Lệ đi theo người của chúng ta xuống tầng hầm, đang dạy dỗ Chu Viễn.”
Thư ký Ngô lên tiếng đúng lúc.
Hàn Xuyên cau mày: “Cô ấy tự ra tay?”
Thư ký Ngô gật đầu: “Vâng, rất tàn nhẫn, rất máu me.”
Thư ký Ngô cũng bị dọa sợ.
Hàn Xuyên ngạc nhiên.
“Tổng giám đốc Hàn có muốn xuống xem không?”
Cuối cùng Hàn Xuyên vẫn bước chân đi.
Anh bị kích thích sự tò mò, muốn xem người đàn bà điên này rốt cuộc tàn nhẫn đến mức nào.
————
Khi Hàn Xuyên đến, trên mặt Chu Viễn không còn một chỗ lành lặn, toàn là vết máu do dao cứa.
“Anh Hàn Xuyên, anh đến rồi!”
Nhìn thấy Hàn Xuyên, Mạnh Mạt Lệ lập tức ném dao xuống, chạy về phía anh.
Hàn Xuyên ghét bỏ lùi lại mấy bước, trên tay và mặt Mạnh Mạt Lệ đều dính máu.
“Tránh xa tôi ra.”
Mạnh Mạt Lệ bĩu môi: “Thôi được.”
Mạnh Mạt Lệ lại cầm dao lên: “Bây giờ cắt chỗ nào đây?”
Con dao trong tay cô không ngừng hạ xuống, cho đến khi chạm đến chỗ nhạy cảm.
Chu Viễn lúc này mới phát điên: “Đừng, đừng động vào tôi!”
“Nếu cô động vào tôi, chị cô sẽ không tha cho cô đâu!”
“Vậy chị tôi bây giờ đang ở đâu?”
“Nếu chị tôi thực sự muốn cứu anh, thì đã đến từ lâu rồi. Đừng tưởng anh quan trọng trong lòng chị tôi.”
“Anh chỉ là một con chó của chị tôi thôi, lại còn là một con chó vừa bẩn vừa hôi, chẳng có tác dụng gì, vậy mà còn dám mơ tưởng đến chủ nhân.”
“Chồng tương lai của chị tôi, chỉ có thể là người như anh rể tôi. Còn loại chó hôi, chó rẻ rúng như anh, dù có thích chị tôi cả đời, chị ấy cũng sẽ không thèm liếc mắt nhìn, càng không thể thích anh.”
“Chị cô sẽ báo thù cho tôi!”
“Chị ấy nhất định sẽ báo thù cho tôi.”
Mạnh Hân nhất định quan tâm đến hắn.
Mạnh Mạt Lệ mỉm cười nhìn Chu Viễn, cố tình kích thích: “Đừng mơ nữa, tôi là em gái ruột của chị tôi, chẳng lẽ chị ấy lại vì một con chó như anh mà đối phó với tôi?”
Dù bị kích thích như vậy, trong mắt Chu Viễn vẫn không có chút oán hận nào với Mạnh Hân.
Hắn nghiến răng, chỉ nhắm mắt rên rỉ.
Mạnh Mạt Lệ có chút tiếc nuối, quả nhiên là con chó trung thành nhất của Mạnh Hân.
Xem ra không moi ra được gì nữa.
Mạnh Mạt Lệ không kéo dài nữa, trực tiếp đâm xuống.
Sau đó nhanh chóng đâm thêm hai nhát vào lòng bàn tay Chu Viễn, xuyên thủng cả bàn tay.
“Aaaa!”
“Aaaa!”
“Mạnh Mạt Lệ, tôi sẽ không tha cho cô!”
Trong tầng hầm chỉ còn tiếng kêu thảm thiết của Chu Viễn.
“Ừ, tôi chờ.”
Trong lòng Mạnh Mạt Lệ vô cùng sảng khoái.
Năm đó, người khóc lóc thảm thiết trước mặt Chu Viễn và Mạnh Hân là cô, người bò dưới đất như một con chó cũng là cô.
Bây giờ, cô vừa trọng sinh chưa bao lâu, mọi thứ đã đảo ngược.
Mạnh Mạt Lệ không nhịn được bật cười.
Nhưng cười mãi lại rơi nước mắt.
Bà ơi, bà ở trên trời có linh thiêng, nhìn thấy không?
Nhưng vẫn chưa đủ.
Đợi thêm chút nữa.
Con sẽ sớm tiêu diệt Mạnh Hân.
Con sẽ đưa nó xuống bầu bạn với bà.
————
Giải quyết xong Chu Viễn, Hàn Xuyên lên tầng thượng, Mạnh Mạt Lệ đi theo sau.
Chủ yếu là Hàn Xuyên không cho phép cô đi song song, bắt cô phải giữ khoảng cách.
Mạnh Mạt Lệ biết, Hàn Xuyên sợ Mạnh Hân đang nghỉ ở tầng thượng sẽ bắt gặp.
Dù sao phòng của ba người họ cũng sát vách nhau.
Lên đến tầng thượng, Hàn Xuyên và thư ký Ngô đều vào phòng Mạnh Hân.
Là để tặng quà sinh nhật cho Mạnh Hân, ngoài sợi dây chuyền kim cương xanh trị giá một trăm triệu tệ đã tặng tối qua.
Tối nay Hàn Xuyên lại chuẩn bị một món quà mới đắt tiền không kém.
Mạnh Mạt Lệ đã đoán trước.
Anh càng bị ép phải lén lút với cô, thì càng cảm thấy có lỗi với Mạnh Hân.
Cứ cảm thấy có lỗi đi, giữa nam nữ mà nợ nhau quá nhiều thì sớm muộn gì cũng thành gánh nặng.
Với lại chuyện ngoại tình này, quen rồi thì thành thói quen.
Bây giờ khó chấp nhận, nhưng ngủ với cô nhiều rồi, Hàn Xuyên sớm muộn gì cũng quen.
Nhân lúc Hàn Xuyên đi tặng quà cho Mạnh Hân, Mạnh Mạt Lệ trực tiếp vào phòng anh.
Sau khi tắm xong, chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh rồi nằm vào trong chăn của Hàn Xuyên.
Phòng tổng thống này của Thịnh Đình, có lẽ Hàn Xuyên không ở nhiều, nhưng trang trí rất tinh tế.
Cả căn phòng đều theo tông màu tối, ga giường màu đen, chất liệu lụa, nằm lên trơn tuột, rất thoải mái.
Mạnh Mạt Lệ vốn đã trắng, nằm trên ga giường đen, cả người trắng đến mức phát sáng.
————
Khi Hàn Xuyên về phòng, quả nhiên thấy chiếc chăn phồng lên.
“Anh Hàn Xuyên, cuối cùng anh cũng về rồi.”
Mạnh Mạt Lệ vén chăn ra, nhào vào lòng Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên với tay kéo cà vạt, cởi vài cúc áo, lộ ra cơ ngực rắn chắc.
“Làm đi, làm xong thì cút ngay.”
Giọng Hàn Xuyên còn lạnh hơn trước, như ngậm băng.
Đây là sau khi gặp Mạnh Hân thì thấy áy náy à?
“Anh Hàn Xuyên.”
Anh càng tức giận, Mạnh Mạt Lệ lại càng vui, giọng cũng càng ẻo lả.
Quả nhiên khi làm chuyện xấu, con người ta lúc nào cũng vui vẻ.
Đặc biệt là khi làm chuyện xấu với đàn ông.
Mạnh Mạt Lệ thích nhìn vẻ mặt tức giận nhưng lại phải khuất phục của Hàn Xuyên.
Chả trách có nhiều đàn ông thích uy hiếp phụ nữ.
Cô cũng bắt đầu thích uy hiếp, ép buộc Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên càng kiêu ngạo, lạnh lùng, càng không thích cô, thì không hiểu sao cô lại càng muốn chinh phục anh, muốn anh từ thân đến tâm đều thuộc về cô.
Đây có lẽ là bản tính xấu xa của con người.
Mạnh Mạt Lệ làm ngơ trước cơn giận của Hàn Xuyên, cô nhón chân ôm lấy cổ Hàn Xuyên, biết rõ còn cố hỏi:
“Anh giận à? Sao lại giận? Là chị em chọc anh giận sao? Chị em cũng thật là, không biết thấu hiểu lòng người, anh Hàn Xuyên vẫn nên thích em đi.”
Hàn Xuyên lần đầu tiên thấy người mặt dày như Mạnh Mạt Lệ.
Không biết xấu hổ, không biết đọc sắc mặt, tự nói tự nghe.
Thấy ngực Hàn Xuyên phập phồng, gân xanh trên trán giật giật, rõ ràng càng tức giận hơn.
Mạnh Mạt Lệ cũng biết điểm dừng, không cố tình kích thích anh nữa.
Cô nhón chân, lại nhẹ nhàng hôn lên môi Hàn Xuyên một cái, giọng cũng nghiêm túc hơn.
“Anh Hàn Xuyên, cảm ơn anh vì chuyện tối nay.”
“Em rất vui vì anh đã giúp em, nếu không có anh giúp, Chu Viễn chắc chắn không bị trừng phạt.”
Tối nay giải quyết Chu Viễn thuận lợi như vậy, không thể thiếu sự lên tiếng của Hàn Xuyên.
Đây chính là quyền thế.
Hàn Xuyên chỉ cần nói một câu, Mạnh Hân không dám nói gì.
Nếu không có Hàn Xuyên, tối nay Chu Viễn không thể thảm như vậy, Mạnh Hân nhất định sẽ bảo vệ hắn.
Cuối cùng nhiều nhất là nhẹ nhàng xử lý, xin lỗi một câu là xong.
Làm sao bây giờ?
Càng muốn cướp Hàn Xuyên từ tay Mạnh Hân.
Hàn Xuyên vẫn lạnh mặt: “Chỉ là nể mặt chị cô thôi.”
Mạnh Mạt Lệ bĩu môi: “Em biết rồi, nhưng em vẫn phải cảm ơn.”
Ngón tay Mạnh Mạt Lệ lướt trên cơ bụng Hàn Xuyên, dần dần đi xuống: “Anh Hàn Xuyên, tối nay... để em giúp anh giải tỏa, coi như là lời cảm ơn, được không?”
Lạnh lùng bình tĩnh như Hàn Xuyên, lúc này cũng đột nhiên cúi đầu, kinh ngạc nhìn Mạnh Mạt Lệ.
Không ngờ cô có thể nói ra lời như vậy.
Môi Hàn Xuyên khẽ mở, cuối cùng lạnh lùng nói: “Cô đúng là phóng đãng.”
Mạnh Mạt Lệ: “Chỉ với mỗi anh Hàn Xuyên như vậy thôi.”
Nói xong Mạnh Mạt Lệ nắm lấy cà vạt của anh, kéo cả người anh xuống giường.
Rõ ràng với người trước mắt này, anh vô cùng chán ghét.
Ghét cô không biết xấu hổ, vô lý, càng ghét cô vu khống uy hiếp.
Rõ ràng anh bị uy hiếp bị tính kế mới lên giường với cô.
Rõ ràng anh bài xích sự tiếp xúc của cô.
Vậy mà lúc này cơ thể lại có phản ứng trực tiếp nhất.
Không kìm được.
Toàn thân căng cứng.
Hơi thở cũng gấp gáp hơn.
Mặt Hàn Xuyên đen như mực, anh quy tất cả cho bản năng của cơ thể.
Quy cho là người phụ nữ trước mắt này quá phóng đãng.
Hàn Xuyên không nhịn nữa, vứt cà vạt, cởi thắt lưng, kéo khóa quần, sau đó nắm lấy eo thon của Mạnh Mạt Lệ, đè xuống.
