Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ác Nữ Lên Ngôi, Nam Chính Là Của Tôi > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Giấu ở đâu rồi?

 

Dù sao thì cô đã bị anh trói chặt hai tay, nhét vào trong tủ quần áo.

 

“Được rồi, vào đi.”

 

Mạnh Hân không động thanh sắc nhìn quanh căn phòng, đây đã thành thói quen của cô ta.

 

Dù Hàn Xuyên rất sạch sẽ, không gần nữ sắc, Mạnh Hân cũng sẽ không lơ là.

 

Vào trong, phòng khách rất sạch sẽ, Mạnh Hân vốn thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại phát hiện cửa phòng ngủ đang đóng.

 

Trước đây hình như chưa từng thấy anh đóng cửa phòng ngủ.

 

Dù tim hẫng một nhịp, nhưng trên mặt Mạnh Hân vẫn không lộ vẻ gì.

 

Cô ta nắm tay Hàn Xuyên kéo đến bàn ăn ngồi xuống, rồi lấy cháo ra.

 

“Ngon không?”

 

Mạnh Hân chống cằm hỏi.

 

Hàn Xuyên thực ra lúc này chẳng có chút khẩu vị nào, nhưng vì áy náy, anh vẫn ăn, nói dối khen: “Cũng được.”

 

Mạnh Hân tươi cười rạng rỡ: “Anh thích là tốt rồi, vậy em có thể mời đầu bếp đó về nhà, để anh ấy dạy em nấu ăn.”

 

Hàn Xuyên nghe vậy, trong lòng càng thêm nặng nề.

 

“Mạnh Hân.”

 

Anh đặt thìa xuống, nghiêm túc nói: “Em không cần phải làm những chuyện này cho anh, thời gian và tâm sức của em nên dành cho công ty, dành cho bản thân, chứ không phải dành cho việc nấu ăn cho anh.”

 

“Anh không muốn em như vậy.”

 

Mạnh Hân lúc này mỉm cười thật lòng.

 

Sao cô ta có thể không thích Hàn Xuyên được chứ?

 

Nhân vô thập toàn, Hàn Xuyên có lẽ không phải là người hoàn hảo, nhưng anh là người đàn ông tôn trọng phụ nữ nhất mà cô ta từng thấy trong giới này.

 

Sống trong giới thượng lưu, Mạnh Hân đã thấy quá nhiều người đàn ông trăng hoa phong tình.

 

Ngay cả bố Mạnh cũng có không ít phụ nữ bên ngoài, chỉ là ông bị yếu tinh trùng, có tuổi rồi nên không sinh được nữa.

 

Nếu không thì Mạnh Hân không thể thuận lợi nắm giữ cổ phần của Mạnh thị như vậy, càng không thể được bồi dưỡng như người thừa kế.

 

Cho nên sao cô ta có thể để Lâm Mạt sống được chứ?

 

Chỉ cần Lâm Mạt sống một ngày, cô ta sẽ lo lắng một ngày.

 

Vị hôn phu do hai nhà định ra vốn là của Lâm Mạt, cha mẹ yêu thương cô ta cũng vốn nên là của Lâm Mạt.

 

Tất cả mọi thứ cô ta có đều là của Lâm Mạt.

 

Đặc biệt là Hàn Xuyên tốt như vậy, cô ta sao nỡ nhường?

 

Bởi vì có Hàn Xuyên, dù gia thế nhà cô ta ở kinh thành chỉ tính là trung bình, nhưng cô ta vẫn trở thành đối tượng được tất cả mọi người nịnh nọt, tâng bốc.

 

Thứ Hàn Xuyên mang lại cho cô ta là thể diện, là địa vị cao cao tại thượng, là quyền thế.

 

Lâm Mạt, cái giống loài hạ tiện đó, sao xứng đáng có được những thứ này?

 

“Hàn Xuyên, anh đối với em thật tốt, ở bên anh em thực sự rất hạnh phúc.”

 

Mạnh Hân cảm thán từ đáy lòng.

 

Hàn Xuyên cúi đầu ăn cháo, vẻ mặt phức tạp và áy náy.

 

Mạnh Hân thừa thắng xông lên, cô ta nắm lấy tay Hàn Xuyên: “Hàn Xuyên, Chu Viễn và em là bạn học nhiều năm, chuyện của anh ta...”

 

Mạnh Hân đến để cầu xin cho Chu Viễn.

 

Chu Viễn đúng là một con dao tốt để dùng, lại trung thành với cô ta, Mạnh Hân vẫn muốn giữ anh ta.

 

Hàn Xuyên theo bản năng nhíu mày, Mạnh Hân chú ý thấy, trong lòng thoáng căng thẳng, cũng có chút hối hận.

 

Quả nhiên cô ta nghe Hàn Xuyên lên tiếng: “Chu Viễn đã kết thù với em gái em, em xác định muốn tha cho anh ta sao?”

 

Đôi mắt đen của Hàn Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hân.

 

Tim Mạnh Hân hẫng một nhịp, cô ta cắn môi, giả vờ khó xử.

 

“Mẹ anh ta gọi điện cầu xin em, với lại mấy năm nay Chu Viễn vẫn luôn là bạn của em, bây giờ tay anh ta phế rồi, nhà họ Chu cũng sắp xong đời, em...”

 

“Vậy nên em không nỡ?”

 

Mạnh Hân gật đầu, cắn chặt môi, đỏ mắt nhìn Hàn Xuyên:

 

“Hàn Xuyên, em mềm lòng như vậy có phải khiến anh thất vọng không?”

 

Hàn Xuyên thở dài, nắm lấy tay cô ta: “Không sao, Mạnh Hân, lương thiện không phải là sai, từ từ rồi sẽ tốt.”

 

“Chỉ là nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, Chu Viễn đã kết thù với em gái em, cũng có thể nói là kết thù với nhà họ Mạnh và nhà họ Hoắc, dù anh ta không gây ra sóng gió gì, thì người này cũng không thể ở lại trong nước nữa, em nên biết, chúng ta không thể để lại mối họa...”

 

Hàn Xuyên đã nói đến mức này, Mạnh Hân chỉ có thể gật đầu:

 

“Vâng, em đều nghe anh, lát nữa em sẽ từ chối bác gái Chu.”

 

“Không cần liên lạc với bà ta nữa, tất cả mọi người nhà họ Chu đều không cần liên lạc.”

 

“Vâng.”

 

Trong lòng Mạnh Hân có chút khó chịu, nếu Chu Viễn có thể ở lại trong nước, dùng tốt, có lẽ có thể giết chết Mạnh Mạt Lệ.

 

Như vậy sau này cô ta có thể hoàn toàn yên tâm.

 

Tiếc là...

 

Mạnh Hân chỉ có thể tự an ủi mình, chuyện gì cũng phải từ từ, thà chậm còn hơn nóng vội.

 

Nóng vội thì dễ lộ sơ hở, lộ sơ hở thì có thể khiến Hàn Xuyên nhận ra bộ mặt thật của cô ta, rồi chán ghét cô ta.

 

Cô ta thà không cần nhà họ Mạnh, chứ tuyệt đối không thể mất Hàn Xuyên.

 

“Rầm...”

 

Trong phòng có tiếng động.

 

Mạnh Hân giật mình nhìn về phía phòng ngủ:

 

“Hàn Xuyên, anh có nghe thấy tiếng động gì không?”

 

Bàn tay Hàn Xuyên nắm thìa siết chặt lại, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng: “Chắc là cái gì đó rơi xuống thôi.”

 

Giọng nói bình thản như mọi khi của Hàn Xuyên khiến trái tim đang đập loạn của Mạnh Hân ổn định lại.

 

Nhưng cô ta đương nhiên không thể yên tâm nhanh như vậy.

 

“Để em vào xem cho anh nhé?”

 

Mạnh Hân thăm dò.

 

“Không cần đâu, trong phòng hơi bừa.”

 

Hàn Xuyên biết lúc này nếu từ chối sẽ khiến Mạnh Hân nghi ngờ.

 

Nhưng anh càng sợ Mạnh Mạt Lệ, kẻ điên đó, sẽ làm loạn.

 

Mạnh Hân gượng cười, tay dưới gầm bàn nắm chặt lại: “Không sao, chúng ta sắp kết hôn rồi, em sẽ không chê phòng anh bừa đâu, em còn có thể giúp anh dọn dẹp nữa.”

 

Hàn Xuyên biết nếu từ chối thêm nữa thì sẽ quá đáng ngờ.

 

Mạnh Mạt Lệ chắc chưa đến mức điên như vậy?

 

Hàn Xuyên đặt thìa cháo xuống, đứng dậy: “Đi thôi.”

 

Khi đẩy cửa ra, lòng Mạnh Hân cũng thắt lại.

 

Cô ta vẫn luôn rất tin tưởng Hàn Xuyên, tin vào lời hứa và nhân phẩm của anh.

 

Nhưng gần đây không hiểu sao trong lòng luôn lo lắng Hàn Xuyên ngoại tình.

 

Cộng với việc Hàn Xuyên đóng cửa phòng ngủ, và hành động ban đầu không muốn cô ta vào, đều khiến Mạnh Hân bất an.

 

Mở cửa phòng ra, Mạnh Hân nhanh chóng quét một vòng, trên sàn quả thực có một cái cốc nước nằm đó, chiếc tủ quần áo có thể giấu người thì hé mở, bên trong chỉ có quần áo.

 

Không có người phụ nữ nào khác, cũng không có quần áo của người phụ nữ nào khác.

 

Mạnh Hân bước thêm vài bước, lại liếc nhìn ban công một cách vô tình, cũng không có ai.

 

Lúc này tâm trạng căng thẳng của cô ta mới hoàn toàn thả lỏng, cũng chính lúc này, Mạnh Hân mới ngửi thấy mùi xạ hương thoang thoảng trong phòng.

 

Cô ta chậm rãi nhận ra điều gì đó.

 

Chẳng trách lúc nãy Hàn Xuyên đóng cửa phòng ngủ, chẳng trách ban đầu anh không muốn cô ta vào.

 

“Hàn Xuyên, anh...”

 

Mạnh Hân đỏ mặt, ánh mắt nhìn xuống.

 

“Thật ra em có thể giúp anh.”

 

Mạnh Hân tiến lại gần.

 

Hàn Xuyên chỉ cảm thấy cơ thể cứng đờ.

 

Anh không động thanh sắc đẩy Mạnh Hân ra: “Mạnh Hân, anh không cần nữa.”

 

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Mạnh Hân: “Hàn Xuyên...”

 

Trong lòng Mạnh Hân dâng lên cảm giác thất bại, anh thà tự mình giải quyết còn hơn chạm vào cô ta sao?

 

“Muộn rồi, Mạnh Hân, em về nghỉ ngơi đi, anh cũng muốn ngủ rồi.”

 

Mạnh Hân chỉ có thể thất vọng rời đi.

 

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, trái tim căng thẳng của Hàn Xuyên mới thả lỏng.

 

Trong lòng chỉ còn một câu hỏi, Mạnh Mạt Lệ trốn đi đâu rồi?

 

Không ở trong phòng, không ở ban công, vậy cô ta còn có thể trốn ở đâu được nữa?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi