Chương 44: Tôi là bạn trai của Mạt Lệ, Phó Yến Thâm
Mạnh Mạt Lệ vừa dứt lời, Đại cô đã bật cười.
“Mạt Lệ, cái thói quen thích nói dối của cháu bao nhiêu năm nay chẳng sửa được tí nào.”
“Hồi bé làm vỡ bình hoa cổ, còn đổ tội cho chị cháu. Lớn lên rồi thì thích nói dối người ta bắt nạt cháu.”
“Giờ để không bị chị cháu vượt mặt, lại còn dám nói dối là bạn trai của cậu Phó nhà họ Phó.”
Vẻ khinh thường trên mặt Đại cô sắp tràn ra ngoài.
“Người ta là thân phận gì, cháu là thân phận gì?”
“Bao giờ cháu mới hết làm trò cười cho thiên hạ vậy?”
Mạnh Mạt Lệ bước thẳng đến trước mặt Đại cô, cười nhạt:
“Đại cô nói lại lần nữa xem? Ai là trò cười?”
Đại cô cười lạnh: “Sao? Tao nói mày không được à? Tao là bề trên, nói mày vài câu thì sao? Mày có thái độ gì đấy?”
“Đúng là càng lớn càng mất dạy, chẳng bằng con chị mày. Cùng cha cùng mẹ đẻ ra, sao mày lại kém cỏi đến vậy!”
“Mày có phải con nhà họ Mạnh không đấy?”
Mạnh Mạt Lệ tát thẳng một cái.
Cái tát này, Mạnh Mạt Lệ không hề nương tay, dùng hết sức lực.
Cả biệt thự nhà họ Mạnh rộng lớn vang vọng tiếng bạt tai.
Mọi người đều kinh ngạc trước cái tát này của Mạnh Mạt Lệ, không ít người hít một hơi khí lạnh.
Phải biết rằng, trước đây Mạnh Mạt Lệ luôn là người hiền lành như cừu non.
Dù có bị họ dạy dỗ thế nào, cố tình chèn ép làm khó xử ra sao, cô chỉ biết lặng lẽ lau nước mắt, lặng lẽ nghe theo.
Chưa bao giờ dám cãi lại, huống chi là động tay động chân.
“Sao mày dám đánh tao?”
Đại cô ôm mặt, mắt đầy vẻ không thể tin nổi, tức đến mức gân xanh trên trán nổi lên, ra vẻ muốn đánh trả.
Mạnh Mạt Lệ nắm chặt cổ tay bà, rồi túm tóc bà, liên tiếp tát thêm vài cái nữa.
“Đánh mày thì đã sao? Có gì mà không dám đánh?”
“Đồ già mồm miệng đê tiện, mày tưởng mày là thứ gì chắc?”
“Chỉ là con chó hèn hạ, thối tha nhất, nói hay thì gọi mày là Đại cô, nói khó nghe thì mày chỉ là con chó của Mạnh Hân thôi.”
“Chỉ biết sủa gâu gâu với Mạnh Hân, chó còn đàng hoàng, có sĩ diện hơn mày!”
“Trước đây tao nể mặt mày, mày mới được nước lấn tới. Một con chó sống nhờ nhà họ Mạnh, còn dám sủa loạn với chủ nhân, mày có biết xấu hổ không vậy?”
Thấy Đại cô tức đến mức đỏ cả mắt, ra vẻ muốn liều mạng với Mạnh Mạt Lệ.
Mạnh Mạt Lệ trực tiếp đè bà xuống đất, giẫm chân lên người bà, điên cuồng tát vào mặt bà.
“Còn nữa, nói đến trò cười, chồng mày ngoại tình ngoài đường, thằng con khốn nạn của mày nợ cờ bạc bên ngoài, cả nhà mày mới là trò cười đấy. Mày là trò cười mà còn dám cười người khác à?”
Đám họ hàng nhà họ Mạnh này đều là loại thấy người sang bắt quàng làm họ.
Cô em gái nguyên chủ của cô quá lương thiện.
Nên bọn họ mới dám đối xử với cô như vậy.
Bọn họ cũng cho rằng Mạnh Mạt Lệ cả đời này cũng chỉ như vậy, không biết cách đối nhân xử thế, không đủ khôn khéo.
Không thể gả tốt hơn Mạnh Hân, cũng không thể thành công hơn Mạnh Hân.
Nên họ chọn nịnh bợ Mạnh Hân.
Nhưng họ là bậc bề trên, nịnh bợ con cháu thì hơi mất mặt.
Mạnh Mạt Lệ trở thành đối tượng để họ chê bai, so sánh.
“Mạnh Mạt Lệ” trước kia luôn không hiểu, tại sao những người họ hàng này đối xử với cô và với Mạnh Hân lại khác nhau một trời một vực.
Cô luôn nghĩ do mình làm chưa tốt, nên mọi người mới không thích cô, ngay cả cha mẹ cũng không thích cô.
Cô luôn nghĩ nếu mình ngoan ngoãn hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút, nói năng cẩn thận hơn một chút, thì những người này cũng sẽ mỉm cười với mình.
Cô cũng có thể cảm nhận được sự thiện chí mà Mạnh Hân nhận được.
Nghĩ đến Mạnh Mạt Lệ nguyên chủ, nghĩ đến cô em gái đáng thương như mình.
Mạnh Mạt Lệ càng không nương tay, túm tóc Đại cô, tay tát đến mức sắp thành tàn ảnh.
Có người họ hàng tiến lên kéo Mạnh Mạt Lệ, muốn tách hai người ra.
Mạnh Mạt Lệ lạnh lùng liếc một cái.
“Tôi bị bệnh thần kinh, các người mà ngăn tôi, đừng trách tôi động thủ.”
Dù sao Mạnh Trí Viễn, Lâm Lan bọn họ đều biết cô bị trầm cảm, nhiều người trong họ hàng ngoài mặt không nói gì, nhưng sau lưng cũng coi cô là người bệnh thần kinh.
Thậm chí còn dùng “bệnh thần kinh” làm biệt danh để gọi “Mạnh Mạt Lệ”.
Đã coi cô là bệnh thần kinh, thì người bệnh thần kinh, làm gì cũng không quá đáng.
Mạnh Mạt Lệ đánh người quá ác, nhất thời mọi người không dám lên ngăn.
Cuối cùng đợi đến khi cô đánh gần xong.
Mạnh Trí Viễn mới dám ra tay, cứu em gái ruột của mình từ tay con gái út.
Chỉ là lúc này, khóe miệng Đại cô đã rỉ máu, mặt sưng vù lên, cao ngất, trông thảm hại không chịu nổi, không còn nhận ra dáng vẻ ban đầu.
“Mày!!! Mày!”
Đại cô tức đến mức ngã vật ra ghế sofa.
“Anh cả!!! Anh cứ đứng nhìn con gái anh bất hiếu đối xử với em như thế này à?”
“Hôm nay anh không đánh chết Mạnh Mạt Lệ, em sẽ không bỏ qua đâu!”
Mạnh Mạt Lệ cười một tiếng.
Cô kế thừa ký ức của “Mạnh Mạt Lệ”.
“Mạnh Mạt Lệ” không ai quan tâm, hồi bé toàn bị nhét cho bảo mẫu chăm sóc. Đại cô bị nhà chồng bạc đãi thì về nhà họ Mạnh, trút giận lên đầu “Mạnh Mạt Lệ”.
Hóa ra bà cũng biết cảm giác bị đánh không dễ chịu, vậy sao hồi “Mạnh Mạt Lệ” còn nhỏ bà lại dám đánh cô tàn nhẫn như vậy?
“Xem ra Đại cô chưa bị đánh đủ rồi!”
“Người bệnh thần kinh giết người không phạm pháp, Đại cô biết không?”
“Tôi đã nương tay lắm rồi, Đại cô cứ muốn tôi cầm dao chém chết thằng con quý hóa của bà, rồi đưa bà xuống cùng, bà mới chịu ngoan ngoãn sao?”
Mạnh Mạt Lệ cười một tiếng, nụ cười âm trầm.
“Cha mẹ tôi đều biết đấy, tôi không sợ chết, chỉ không biết mấy người có sợ chết không?”
Mạnh Mạt Lệ nói xong, cả nhà im phăng phắc, trong phòng rơi một cây kim cũng nghe thấy.
Đại cô vốn đang giận dữ cũng lập tức im bặt.
Cả hơi thở cũng nghẹn lại, nhất thời không dám thở mạnh.
Những người khác cũng vậy.
Tất cả đều nhận ra Mạnh Mạt Lệ đang nói thật.
Cô thật sự tàn nhẫn như vậy.
Mới không gặp có một thời gian ngắn, mà như đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Sự nhút nhát, bất an trên người đều biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cuối cùng Mạnh Hân miễn cưỡng lên tiếng giảng hòa.
“Mạt Lệ, chắc em đói rồi, chúng ta ngồi xuống ăn cơm thôi, mọi người cùng ăn.”
Đám họ hàng vội vàng gật đầu:
“Đúng đúng đúng, ăn cơm ăn cơm, cả nhà hiếm khi tụ họp đông đủ, hôm nay cũng là vì chuyện hôn sự của Hân Hân mà đến, ngày lành tháng tốt, chúng ta không nhắc chuyện khác nữa.”
“Mạt Lệ, cháu cũng ngồi đi.”
Mạnh Mạt Lệ cười một tiếng, xoay cổ tay, quả nhiên bản tính con người vốn dĩ hèn hạ.
Đám họ hàng này giờ nhìn cô, ít nhất cũng không còn lộ vẻ khinh thường ra mặt nữa.
Dù giờ họ coi cô như người bệnh thần kinh mà tránh xa, nhưng Mạnh Mạt Lệ không quan tâm.
Cô cười nói, giọng điệu như thường:
“Tôi vốn đã muốn ăn cơm từ lâu rồi, đều tại Đại cô làm chậm trễ bao nhiêu thời gian, khiến mọi người phải chờ.”
Đám họ hàng: “...”
Mọi người ngồi xuống, Mạnh Trí Viễn môi mấy lần mấp máy, rồi cũng lên tiếng:
“Mạt Lệ, lúc nãy Đại cô cháu nói năng khó nghe, cháu cũng đánh bác ấy rồi, chuyện này coi như bỏ qua, sau này không nhắc lại nữa.”
Mạnh Trí Viễn quét mắt nhìn một vòng những người họ hàng có mặt, giọng trầm xuống:
“Các người ra ngoài càng không được nhắc, hôm nay bước ra khỏi cửa này, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Đại cô vốn định nói gì đó, bị Mạnh Trí Viễn liếc một cái liền nuốt ngược vào, lập tức ngoan ngoãn.
Mạnh Mạt Lệ cười một tiếng: “Cha lúc nãy sao không dạy dỗ Đại cô? Rõ ràng cha nói một câu, Đại cô sẽ không dám lộng hành.”
“Lúc nãy Đại cô dạy dỗ con, sao cha không biết nói giúp con một câu?”
Nói trắng ra, Mạnh Trí Viễn không cho họ hàng truyền chuyện hôm nay ra ngoài, chỉ sợ họ nói con gái ông bị bệnh thần kinh.
Cô bị bệnh thần kinh, người khác cũng sẽ nghi ngờ Mạnh Hân.
Ảnh hưởng vẫn là danh tiếng của Mạnh Hân.
Huống chi đây là thời điểm mấu chốt hai nhà họ Mạnh và họ Hoắc bàn chuyện cưới xin.
Mạnh Trí Viễn bị hỏi đến mức sắc mặt cứng đờ.
“Con mà không gây chuyện khắp nơi, cha làm sao lại không bênh vực con?”
Ông cảnh cáo đám họ hàng này, ngoài vì Mạnh Hân, chẳng lẽ không có chút cân nhắc nào cho danh tiếng của Mạnh Mạt Lệ sao?
“Dạo này con càng ngày càng không ra gì, có phải bị ảnh hưởng bởi cái thằng bạn trai đầu vàng của con ngoài kia không?”
“Cha không cầu con tìm được bạn trai tốt bao nhiêu, chỉ mong con tìm được người sạch sẽ, thật thà, đàng hoàng.”
“Cái thứ bẩn thỉu đó, cha và mẹ con tuyệt đối không thể đồng ý cho nó bước vào cửa nhà họ Mạnh chúng ta.”
“Tìm một thằng trai bao, con không sợ bị người ta chê cười, cha mẹ còn sợ chứ.”
Phó Yến Thâm vừa bước vào cửa.
Đồ bẩn thỉu?
Đầu vàng? Trai bao?
Đang nói anh ta sao?
Mạnh Mạt Lệ chết tiệt, cô ta giới thiệu anh ta với cha mẹ như vậy sao?
“Bác trai, bác gái?”
“Hai bác có phải hiểu lầm gì rồi không?”
Phó Yến Thâm xách một đống đồ vào cửa, anh đặt đồ xuống, chỉnh lại bộ vest cao cấp may đo trên người, đứng thẳng người.
“Xin phép giới thiệu chính thức, cháu là bạn trai của Mạt Lệ, Phó Yến Thâm.”
————
Cảm giác số liệu của cuốn sách này rất nguy hiểm, cứu giúp cuốn sách của đứa trẻ này đi (>_<) Cầu xin ủng hộ!!
