Chương 61: Đồ khốn, mày định quyến rũ Mạt Lệ à?
Bọn họ vẫn luôn ở trong đó sao?
Tại sao anh ta đến, chỉ có một mình Mạnh Mạt Lệ đi ra?
Hàn Xuyên bây giờ mới ra?
Hàn Xuyên muốn làm gì?
“Hàn Xuyên! Nói chuyện!”
Sắc mặt Phó Yến Thâm rất lạnh: “Cậu định quyến rũ Mạt Lệ à?”
“Cậu muốn cướp người?”
“Hay là cậu muốn giở trò với cô ấy?”
Càng nghĩ, sắc mặt Phó Yến Thâm càng khó coi: “Cậu cũng giống mấy tên đàn ông bên ngoài kia, hèn hạ như vậy sao?”
“Sao không nói gì?”
Lòng bàn tay Phó Yến Thâm nắm chặt, ngực phập phồng, rõ ràng cảm xúc rất kích động, giọng nói cũng cao vút lên.
“Cậu không có vợ à? Sao cậu dám quyến rũ bạn gái tôi, sao cậu hèn hạ đến vậy?”
Phó Yến Thâm bắt đầu nói năng lung tung: “Đồ khốn! Đồ vô liêm sỉ! Mạt Lệ chỉ thích một mình tôi thôi, cậu có cởi trần đứng trước mặt cô ấy, cô ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cậu một cái!”
Mạnh Mạt Lệ vội vàng kéo Phó Yến Thâm: “Anh hiểu lầm rồi.”
Dù sao đi nữa, chuyện giữa cô và Hàn Xuyên bây giờ vẫn chưa thể vạch trần.
Vẫn chưa đến lúc.
Bây giờ Phó Yến Thâm biết, sau này cô sẽ không thể lén lút thể hiện tình cảm với Phó Yến Thâm để chọc tức Hàn Xuyên được nữa.
Không chọc tức Hàn Xuyên, thì không thể chọn thời điểm thích hợp để Mạnh Hân mất hết những thứ mà nó kiêu ngạo, mất hết mặt mũi.
“Vừa nãy anh ấy uống say nên vào nhầm nhà vệ sinh rồi!”
Giọng Mạnh Mạt Lệ rất nhanh.
Hàn Xuyên hồ đồ, lại vào lúc này đi ra từ nhà vệ sinh nữ, Mạnh Mạt Lệ không thể để anh ta tiếp tục phát điên được nữa.
Cô rất nhanh đã nghĩ ra cái cớ:
“Tối nay mọi người uống nhiều quá, lúc em mở cửa thì vừa lúc đụng phải anh ấy cũng đẩy cửa nhà vệ sinh ra.”
“Anh ấy tưởng đây là nhà vệ sinh nam, nhìn thấy em mới nhận ra đây là nhà vệ sinh nữ, bọn em đang định ra ngoài thì anh đến.”
Mạnh Mạt Lệ trước đây chưa từng nói dối, bà cô từng dạy cô, làm người phải thành thật, phải lương thiện, phải giữ chữ tín, không được lừa gạt, không được làm bất cứ chuyện gì hổ thẹn.
Trước đây cô vẫn luôn nhớ, nhớ rất kỹ.
Cô không muốn bà cô thất vọng.
Nhưng sau này thì sao? Lương thiện chẳng đổi được kết cục tốt đẹp.
Thế là sau khi trọng sinh, cô nói dối ngày càng nhiều.
Cô cũng ngày càng nợ nhiều người hơn.
“Em... em sợ anh hiểu lầm, dù sao chuyện này rất khó nói rõ, mà lại không hay cho danh tiếng của con gái, nên em bảo anh ấy đợi một lát rồi ra sau.”
Cánh tay vốn định ra tay của Phó Yến Thâm khựng lại, ngẩn ra mấy giây mới phản ứng lại.
“Vào nhầm nhà vệ sinh?”
Mạnh Mạt Lệ gật đầu: “Vâng.”
Nếu Hàn Xuyên nói vậy, Phó Yến Thâm có thể sẽ hỏi thêm vài câu.
Nhưng Mạnh Mạt Lệ đã nói vậy, Phó Yến Thâm lập tức tin ngay.
Mạnh Mạt Lệ sẽ không lừa anh.
Huống chi cô ấy thích anh như vậy, càng không thể để mắt tới Hàn Xuyên.
Phó Yến Thâm dần bình tĩnh lại.
Càng nghĩ càng thấy vừa rồi mình hiểu lầm.
Không chỉ Mạnh Mạt Lệ không thể thích Hàn Xuyên.
Mà Hàn Xuyên cũng không thể thích Mạnh Mạt Lệ.
Bao năm làm anh em, anh biết rõ nhân phẩm của Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên căm ghét nhất là ngoại tình.
Nên người như anh ta, không thể làm kẻ thứ ba.
Huống chi Mạnh Mạt Lệ vừa là em gái của Mạnh Hân, vừa là bạn gái của anh.
Quan hệ như vậy, Hàn Xuyên có ngoại tình với ai cũng không thể ngoại tình với Mạnh Mạt Lệ.
Trừ khi Hàn Xuyên điên rồi.
Phó Yến Thâm hoàn toàn tin lời giải thích vào nhầm nhà vệ sinh, cơn giận và sự nghi ngờ đã biến mất hoàn toàn, lúc này đối diện với Hàn Xuyên cũng có chút ngại ngùng.
Anh vội vàng tiến lên đỡ Hàn Xuyên: “Lão Hoắc, rượu vào làm hỏng chuyện, sau này chúng ta đều uống ít thôi.”
“Nếu không phải vì rượu, cậu có thể vào nhầm nhà vệ sinh sao? Sau này cậu chú ý một chút, nhà vệ sinh nữ không thể tùy tiện vào, lần này là gặp phải Mạt Lệ và tôi, nếu gặp người khác, không biết sẽ bị mắng thế nào đâu.”
“Nói không chừng ngày hôm sau cậu có thể lên trang nhất, tiêu đề sẽ là người nắm quyền nhà họ Hoắc, biến thái rình xem nhà vệ sinh nữ, đến lúc đó cổ phiếu của nhà họ Hoắc e là sẽ tụt giá thảm hại.”
Hàn Xuyên không nói gì, nhưng lúc này anh cũng đã bình tĩnh lại.
Vừa rồi đúng là có khoảnh khắc anh mất đi lý trí.
Có lẽ là do ảnh hưởng của rượu, hoặc có lẽ là...
Dù sao anh cũng không thể hồ đồ thêm nữa.
Lời Phó Yến Thâm nói không sai, cho dù chỉ là vào nhầm nhà vệ sinh nữ thôi cũng có thể gây ra sóng gió lớn.
Nếu là chuyện giữa anh và Mạnh Mạt Lệ bị phanh phui, thì e rằng sẽ phải đối mặt với sóng to gió lớn.
“Xin lỗi, tối nay uống hơi nhiều, sau này sẽ không thế nữa.”
Hàn Xuyên xoa xoa thái dương nói.
Mối quan hệ rắc rối giữa anh và Mạnh Mạt Lệ đã hoàn toàn kết thúc.
Kết thúc ở đây là kết quả tốt nhất.
Sau này anh cưới Mạnh Hân, cô ấy gả cho Phó Yến Thâm.
Bốn người, ba nhà họ Hoắc, họ Phó, họ Mạnh đều có thể yên ổn.
“Không sao không sao, tôi biết con người cậu, cậu chắc chắn sẽ không hèn hạ như mấy tên đàn ông lòng dạ khó lường kia, chuyên nhìn chằm chằm vào vị hôn thê của người khác.”
“Chuyện này coi như bỏ qua, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Hàn Xuyên không nói gì, chỉ nắm chặt lòng bàn tay.
Bọn họ vừa bước ra khỏi Thịnh Đình, trợ lý Ngô đã tiến lên.
Phó Yến Thâm nhìn thấy trợ lý Ngô: “Anh đến vừa hay, sếp của anh uống say rồi, anh đưa anh ấy về đi.”
Hàn Xuyên nhìn về phía Phó Yến Thâm, anh ta và Mạnh Mạt Lệ đang nắm tay nhau.
“Còn hai người thì sao?”
“Tôi đưa Mạt Lệ về nhà tôi chứ sao.”
Hàn Xuyên lắc đầu: “Không được.”
Anh biết, vừa rồi mới khiến Phó Yến Thâm hiểu lầm, lúc này anh nên im lặng.
Nhưng Hàn Xuyên chính là không làm được.
“Tại sao?”
Giọng Phó Yến Thâm quả nhiên lạnh đi vài phần, ánh mắt nhìn Hàn Xuyên lần nữa mang theo vẻ nghi ngờ.
“Cô ấy là em gái của Mạnh Hân, hai người cũng chưa kết hôn, không thể qua đêm cùng nhau.”
Phó Yến Thâm nghe vậy, đôi mày đang nhíu chặt mới giãn ra.
Hàn Xuyên luôn là người cổ hủ và bảo thủ như vậy.
Phó Yến Thâm biết, anh ta và Mạnh Hân đến bây giờ vẫn chưa có gì.
Gã này kiên trì phải đợi sau khi kết hôn mới làm chuyện đó, đến bây giờ vẫn còn là trai tân.
“Lão Hoắc, cậu nghĩ nhiều rồi.”
Phó Yến Thâm nắm chặt tay Mạnh Mạt Lệ, nhìn cô, tai cũng đỏ lên vài phần: “Chưa kết hôn tôi cũng sẽ không vượt quá giới hạn đâu.”
Hàn Xuyên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: “Tôi đưa cô ấy về, bác trai bác gái và Mạnh Hân đã dặn tôi phải trông chừng Mạnh Mạt Lệ.”
“Huống chi lần trước cậu nói Mạnh Hân cố ý hại Mạnh Mạt Lệ, tôi cũng muốn hỏi cho rõ, hai người đều có mặt, có lời nào cũng có thể nói rõ ràng.”
Mạnh Mạt Lệ sợ tối nay Hàn Xuyên tiếp tục phát điên, cô lên tiếng: “Được.”
“Em về nhà họ Mạnh cùng anh, chuyện hôm đó em cũng muốn hỏi chị em trước mặt anh rể.”
Mạnh Mạt Lệ lại nhìn Phó Yến Thâm: “Lần sau em đến nhà anh, anh về nghỉ ngơi trước đi.”
Phó Yến Thâm: “Vậy anh cũng đưa em về, đưa em về xong anh đi.”
Mạnh Mạt Lệ lắc đầu: “Nhà họ Mạnh cách chỗ anh ở xa lắm, đi một vòng về đến nơi chắc cũng muộn rồi, ngoan, về trước đi.”
Mạnh Mạt Lệ vừa nói, vừa nhón chân vỗ vỗ đầu Phó Yến Thâm.
Phó Yến Thâm sờ vào chỗ vừa bị cô vỗ, khóe miệng không kìm được nhếch lên, có chút ngốc nghếch.
“Được.”
Hàn Xuyên lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, e là lúc này Mạnh Mạt Lệ bảo Phó Yến Thâm đi ăn phân, anh ta cũng sẽ nói được.
—————
“Vừa rồi anh bị làm sao vậy?”
Mạnh Mạt Lệ lạnh giọng hỏi: “Không phải nói là kết thúc rồi sao, không phải muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao, vậy vừa rồi anh làm cái gì?”
“Anh rất muốn để Phó Yến Thâm biết chuyện của chúng ta à?”
“Hay là cố tình chống đối tôi?”
Cô nhớ đã cảnh cáo Hàn Xuyên, bảo anh ta đừng ra.
Vậy mà anh ta vẫn cứ ra.
Trong xe, trợ lý Ngô mơ hồ cảm thấy không khí không đúng, anh ta cẩn thận nâng tấm chắn lên.
Hàn Xuyên không trả lời câu hỏi của cô, tay không nhẹ không nặng gõ vào đầu gối.
Lòng bàn tay đàn ông đặc biệt rộng lớn, mu bàn tay dường như còn có gân xanh nổi lên, nhìn qua tràn đầy sức hút cực mạnh.
“Nếu tôi không ra, bây giờ cô có phải đã lên xe của Phó Yến Thâm rồi không?”
“Về đến nhà, hai người lại định làm gì?”
