Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Làm Nũng Kiều Mị, Sĩ Quan Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Nấc - Ôn Nguyễn > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10: Mua đồ ngủ.

 

"Không biết có vừa không, toàn là em Triệu Mộng gợi ý đấy."

Ôn Nguyễn bị hắn đột nhiên xuất hiện làm giật mình.

Giang Thành đưa mấy cái túi sang, tự nhiên cầm lấy cái muôi từ tay cô rồi tiếp tục khuấy.

Ôn Nguyễn mở túi ra nhìn một cái, xem chất liệu chắc là ba cái đồ ngủ, còn có... áo ngực.

Cô có chút không hiểu, liếc nhìn người đàn ông mặt không cảm xúc.

"Cả nhà sống cùng nhau, chung quy cũng phải ăn mặc tươm tất một chút."

Ôn Nguyễn lập tức hiểu ra, đây là chê cô hôm qua ăn mặc không tươm tất, chê cô ở nhà họ Giang vướng mắt? Nhờ vào chuyện anh mua quần áo cho mình, cô nhẹ giọng giải thích.

"Tối qua em thực sự không có ý đó, em sẽ nhanh chóng dọn đi."

Giang Thành biết cô hiểu lầm, vừa định giải thích thì cô đã quay người đi mất.

Cô khóc rồi à? Mắt sao đỏ vậy, tưởng cô đã thay đổi tính rồi, sao vẫn còn hay khóc thế.

Ôn Nguyễn để đồ với hơn một nghìn tệ của cô vào cùng một chỗ, tính toán lát nữa sẽ đi gọi điện.

Quay lại phòng khách, lấy hết bữa sáng mà Giang Thành mua ra bỏ vào đĩa, vào bếp cắt nấm mèo đã ngâm nở thành miếng nhỏ, trộn đều rồi bưng ra.

Giang Thành nhìn dáng người nhỏ nhắn bận rộn của cô, vẫn muốn mở miệng giải thích rằng anh không có ý chê cô, nhưng lại không mở miệng nổi.

Một khi giải thích, lại ra vẻ như anh đang giữ cô lại, không giải thích... cái giường trong phòng cô vẫn còn sập, rất có lỗi với cô, cái giường đó cũ quá rồi, chân giường mục từ lâu, sửa cũng không sửa được.

Anh thăm dò mở miệng muốn giải thích.

"Anh..."

"Cháo nấu thế này là được rồi, không cần múc phần em đâu."

Ôn Nguyễn tối qua gặp ác mộng, còn chưa hoàn hồn lại, lúc này không muốn nghe anh nói những lời tổn thương, chủ động ngắt lời.

Cô đã lấy tiền rồi, sẽ làm tốt vai trò người giúp việc mấy ngày cuối.

Bình thường cô đều sáu giờ dậy đi chợ mua đồ, mua xong về, hâm lại đồ ăn thừa của hôm trước để ăn, rồi làm bữa sáng cho nhà họ Giang, bảy giờ rưỡi đúng giờ nấu xong bày lên bàn.

Nhưng hôm nay là ngoại lệ, cô dậy muộn.

Mẹ Giang chê cô ăn xấu, cô ngồi vào bàn ăn, ắt hẳn bị chê bai, không bằng ở trong bếp.

Sau khi bưng món nấm mèo trộn lên bàn, cô lấy cơm nguội đã hâm nóng để trên bếp, tùy tiện ăn vài miếng, mùi thịt ngấy ngấy ăn một miếng làm cô nhớ tới hàm răng vàng đen của ông già trong mơ, chỉ thấy buồn nôn.

Giang Thành ngồi ở bàn ăn, ăn chẳng thấy ngon, mấy lần nhìn về phía bếp.

Ngày thường cô luôn nói mình đã ăn sáng rồi, không muốn lên bàn, hôm nay anh mới biết, bữa sáng của cô đều ăn như thế này, anh vốn nghĩ cô là múc cơm ra ăn trước.

Mẹ Giang thấy con trai ăn cơm mà liên tục mất tập trung, gõ vào đĩa hạ giọng nói.

"Không cần quản cô ta, dân quê không lên mâm cao cỗ đầy, nhà mình cho ăn ở, cô ta làm người giúp việc cho nhà mình cũng là đáng lắm, nếu không phải trước đây cô ta bày kế cho con, thì con kiểu gì mà chẳng cưới được vợ, nói như con gái chính ủy Lưu là Hỉ Mai..."

"Gạo mì rau thịt chúng ta ăn cái nào không phải từ nông thôn gửi vào thành phố, đếm ngược ba đời tổ tiên, mấy ai không phải dân quê? Hơn nữa, con cưới cô ấy về, không phải để làm người giúp việc cho nhà họ Giang đâu."

Giang Thành ngắt lời mẹ giải thích, giọng anh không lớn, nhưng đủ để người trong bếp nghe thấy.

"Câu nói đó mẹ nghe chẳng vừa tai, tổ tiên nhà họ Giang chúng ta là tiến sĩ, nói đến ông ngoại con thì tổ tiên cũng mấy đời buôn bán, ngày xưa quân xâm lược tới, ông ngoại con đem hết gia tài giúp nước mới nghèo đi. Hôm qua Noãn Noãn nói thấy cô ta hỏi con vay một nghìn sáu trăm tệ, loại dân quê bẩn thỉu như thế mẹ chưa từng nghe nói. Con làm thủ tục ly hôn sớm đi, người ta đi rồi mẹ cũng thanh thản."

Vương Uyển Như cố tình cao giọng, nói cho người trong bếp nghe, xem cô ta còn mặt mũi nào ở đây nữa không.

"Mẹ! Chuyện của con và cô ấy không cần mẹ phải lo!"

Giang Thành nói xong không ăn nổi nữa, đặt mạnh bát cháo xuống, đứng dậy vào bếp.

Ôn Nguyễn uống một ngụm nước để nén cơn buồn nôn trong dạ dày, thì thấy Giang Thành mặt lạnh tiến vào bếp, bọn họ nói gì cô đều nghe rõ, Giang Thành bảo vệ cô, làm cô bất ngờ.

"Cảm ơn..."

Cô vừa thốt ra đã bị ngắt lời.

"Chúng ta ra ngoài ăn, có một quán, tào phớ làm rất ngon, anh dẫn em đi."

Ôn Nguyễn cũng không muốn ở trong nhà này, thà bị người ta hạ thấp, không bằng ra ngoài tản bộ.

"Được."

Trong phòng khách, Vương Uyển Như nhìn hai người trước sau đi ra ngoài, con trai còn che ô cho Ôn Nguyễn, ánh mắt con trai chẳng giống sắp ly hôn, ngược lại có vài phần cẩn thận nịnh nọt, bà ta đầy mặt khó hiểu.

"Giang Thành bị sao thế, trước đây ăn cơm cô ấm cũng chưa lên bàn, sao hôm nay lại tức giận như thế, bà nhìn mặt anh ta kìa, nếu tôi không phải mẹ anh ta, anh ta có thể đập bát vào mặt tôi."

Bố Giang nhịn đau chân, yếu ớt nói.

"Bà khinh thường thì khinh thường, nhất định phải nói ra làm gì, dù sao cũng là vợ nó, bà còn không bằng Noãn Noãn biết đối nhân xử thế."

Bố Giang liếc xéo vợ một cái.

"Bà nói trước đây nó có phải giả vờ không, bà nhìn bữa sáng hôm nay làm, sánh với đầu bếp nhà hàng quốc doanh đều có thể so, sao trước đây làm dở thế."

Vương Uyển Như lại nếm một miếng cháo, càng ăn càng thấy không đúng.

Con nhỏ chết tiệt, hóa ra làm cơm dở thế là muốn trốn việc chứ gì.

Nếu trước đây làm ra được hương vị này, thì bà ta còn có thể ngày ba bữa ăn ở căng tin bệnh viện.

"Món nấm mèo trộn này đúng là hợp nhắm rượu, thơm cay sảng khoái, còn có cháo này, đợi nó về bảo nó nấu thêm nồi nữa, rồi bảo nó làm vài món nhỏ, chiều nay chúng ta dẫn Giang Thành đến bệnh viện thăm chính ủy Lưu." Bố Giang nói.

Mẹ Giang miễn cưỡng nhận lời.

Trong quán ăn quốc doanh.

Giang Thành thấy Ôn Nguyễn chỉ ăn hai miếng rồi không động đũa nữa.

"Không thích ăn à?"

"Em ăn no rồi."

Ôn Nguyễn nhẹ giọng đáp, ánh mắt xuyên qua cửa kính tiệm mỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ.

Mưa càng lúc càng lớn, rơi trên mặt đất kêu lộp bộp.

Giang Thành nhìn gương mặt nghiêng tinh tế của cô, có chút ngẩn người, trước đây cô luôn cúi đầu, anh chưa từng phát hiện cô lại xinh đẹp đến vậy, lông mi cong, sống mũi cao, cái miệng nhỏ nhắn...

Quán ăn người ra vào tấp nập, cô mặc váy trắng, tóc dùng một chiếc khăn tay buộc tùy ý ra sau, chỉ im lặng ngồi, đã khiến không ít người liên tục ngoái nhìn.

Anh có chút không thích người khác nhìn cô chăm chú như vậy.

Đưa tay tự nhiên bưng phần cô ăn thừa qua, chỉ vài miếng đã ăn hết hơn nửa.

"Đừng ăn nhanh thế, không tốt cho dạ dày đâu."

Giọng cô dịu dàng, như gãi đúng chỗ ngứa trong lòng anh vậy.

Cô càng dịu dàng tốt đẹp thế này, anh càng cảm thấy mình không ra gì, bỏ mặc cô ở nhà ba năm chịu bắt nạt, tối đó lại làm quá đáng, tối qua còn làm sập giường cô.

"Trong quân đội có kỷ luật, anh quen rồi."

Anh ăn chậm lại, ngước lên liếc trộm cô một cái, thấy cô vẫn đang ngẩn ngơ, một câu nói trăn trở trong lòng, chắc chắn sẽ không làm cô khóc mới mở miệng.

"Mẹ anh nói mấy câu đó, em đừng để trong lòng."

Nếu cô đồng ý theo anh, tệ lắm thì sau này dẫn cô đi theo quân, rời xa bọn họ, đổi sang môi trường không ai biết quá khứ của họ, thì sẽ không ai bắt nạt cô nữa.

"Lời không rơi trên người anh, anh đương nhiên không thấy sao, nhưng sao cũng được, rất nhanh sẽ kết thúc thôi."

Ôn Nguyễn lẩm bẩm nói.

Giấc mơ tối qua quá chân thực, chân thực đến mức làm cô cảm thấy đó chính là cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích