Chương 18: Đúng là đồ ngốc nhỏ.
Trở về nhà họ Giang, phòng khách vẫn còn đèn sáng.
Chiếc ghế bị Giang Thành đạp vỡ tan tành, lẻ loi được đặt dưới mái hiên, phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Ôn Nguyễn khoanh tay nhìn vào phòng ngủ của mình, nước trong đó vẫn chưa khô hẳn, chiếc giường nhỏ của cô lúc này đã sụp xuống đất.
Thấy không còn cách nào về được, đành phải mặt dày sang ngủ phòng của Giang Thành.
Nhân lúc Giang Thành đi gửi xe cho hàng xóm, Ôn Nguyễn vội vàng quay vào phòng Giang Thành rồi chui vào nhà tắm.
Gọi là nhà tắm, nhưng cũng chỉ rộng chừng một mét vuông, không có vòi sen, chỉ có một đường ống thoát nước, tắm ở đây cũng phải lấy nước vào thùng trước, nhưng lúc lau mình có thể hất nước lên người, sẽ thoải mái và sạch sẽ hơn.
Ngày thường Ôn Nguyễn tắm đều đi xách nước nóng về, nhưng hôm nay ở phòng người khác, cô cũng chẳng làm nũng nữa, nghiến răng dùng luôn nước lạnh Giang Thành để trong nhà tắm.
Vừa mới múc một gáo nước dội lên, cô đã rùng mình một cái.
Đang do dự có nên mặc quần áo vào rồi ra ngoài lấy nước không, thì nghe thấy giọng Giang Thành vọng từ ngoài rèm.
“Anh lấy nước nóng cho em rồi, để ở đây.”
Tấm rèm này hơi xuyên thấu, nhưng anh ta đối với mình nhiều nhất cũng chỉ có một chút đồng cảm và thương hại với nguyên phối, dù sao cũng là nam chính trong nguyên tác, nhân phẩm thì vẫn đáng tin, cô nghĩ anh ta không làm ra chuyện rình cô tắm đâu.
Ôn Nguyễn lúc này chỉ muốn giảm sự tồn tại, không để anh ta hiểu lầm mình, ngoan ngoãn đáp một tiếng “Dạ”.
Mặc chiếc áo sơ mi của anh, thò nửa người ra, xách ấm nước nóng vào.
Biết anh ta cũng muốn tắm, Ôn Nguyễn sợ anh ta sốt ruột, tắm rất nhanh, sau đó mặc bộ đồ ngủ váy ngắn anh ta mua, đứng đắn bước ra ngoài.
Vừa ra đã thấy Giang Thành ngồi trước bàn đọc sách.
“Em tắm xong rồi.”
“Ừm.”
Ôn Nguyễn nghe giọng lạnh lùng cứng nhắc của anh, liền biết anh vừa rồi chắc chắn hiểu lầm mình, chẳng qua chỉ là một con chuột, vậy mà cô lại sợ đến mức nhảy lên người đàn ông, đúng là... chịu thua bản thân.
Cả căn phòng chỉ có một cái giường, hay là cô ngủ ở phòng khách vậy.
Giang Thành kìm nén ngọn lửa trong lòng, lướt qua người cô, vén màn bước vào, cứ thế này thì chẳng phải anh sẽ bị dồn nén ra bệnh sao.
Anh liếc nhìn mình.
Dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường, một cô vợ nhỏ mềm mại yếu ớt với dáng người cong cong trước ngực sau eo cứ lắc lư trước mắt anh, sao mà nhịn nổi.
Lại không dám manh động, sợ cô mất luôn cả chút tin tưởng cuối cùng dành cho mình, thì cuộc hôn nhân này không ly hôn không được, anh vén rèm nhìn ra ngoài.
Quả không sai, bóng dáng nhỏ nhắn đang vật lộn với ổ khóa cửa.
Vô ích thôi, cái khóa vốn đã hỏng, anh vừa lại động tay chân một chút, trừ khi dùng sức mạnh, nếu không thì không mở được, phòng đã cho cô ngập lụt, giường cho cô làm hỏng, chăn cũng ném xuống nước, quần áo cũng cởi cho cô xem.
Đầu óc có cứng như gỗ, cũng nên hiểu ý anh rồi chứ.
Lần này không cần cô hạ thuốc, tự anh có thể lên được.
Nhanh chóng tắm nước lạnh, thay áo ba lỗ trắng sạch và quân phục xanh rồi bước ra.
Bóng lưng nhỏ nhắn đó đang ngồi trước bàn, vẽ vời gì đó.
Ôn Nguyễn nghe thấy tiếng anh ra, hơi ngượng ngùng lên tiếng: “Đoàn trưởng Tiểu Giang, cửa phòng hỏng rồi.”
Chỉ thấy Giang Thành đi tới bên cửa, kéo vặn ổ khóa hồi lâu, nói một câu: “Hỏng rồi, mai tìm người sửa.”
“Hả?”
Chuyện Ôn Nguyễn sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra, vội vàng xua tay giải thích.
“Không phải em làm hỏng đâu, nó tự hỏng, lúc nãy em mở cửa đã vặn không được rồi.”
“Hỏng thì hỏng, ngủ thôi.” Giọng nam trầm thấp, anh xoay người lên giường, nằm ngay ngắn, còn vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
Ôn Nguyễn tự biết tư thế ngủ của mình, cô không dám đảm bảo sáng mai thức dậy sẽ không chui vào lòng anh, tướng ngủ của cô thật sự không tốt.
“Em ngủ dưới sàn vậy, chỉ là lúc nãy em không lấy được chăn.”
“Trong phòng anh không còn chăn nữa.”
Ôn Nguyễn mặt ngây ra.
“Anh ngủ trước đi, em còn chút việc chưa làm xong.” Nói xong còn chu đáo giúp anh tắt đèn, bật đèn bàn nhỏ trên bàn.
Giang Thành nhìn bóng lưng cô, hận sắt không thành thép, cô đúng là đầu óc cứng như gỗ sao? Suýt nữa thì cởi trần rồi, sao cô không có phản ứng gì vậy.
Còn muốn anh chủ động thế nào nữa cô mới hiểu.
Nói thẳng ra thì mất mặt, dù sao ly hôn là do mình đề nghị.
Anh lại đứng dậy bật đèn, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của cô, thực sự muốn cắn một miếng, nhồi vào đó chút não.
Ôn Nguyễn vẽ xong một bộ quần áo, nhờ lớp kính cửa sổ, thấy Giang Thành vẫn dựa vào chăn đọc sách, ngước mắt nhìn đồng hồ.
Mười giờ rồi.
Giờ giấc của cơ thể gốc, tám giờ chưa ngủ là đã thức khuya, bây giờ cô đã buồn ngủ đến mức mí mắt đánh nhau.
Thôi thôi, mặc kệ.
Cô nghiến răng một cái, thu dọn đồ đạc, hôm nay vẽ được ba kiểu, mai đưa cho Ngọc Đình xem, thế nào cũng có một kiểu hợp với thẩm mỹ hiện tại chứ.
Cô từ từ đứng dậy, kéo ghế vào chỗ.
Vừa đi vừa dùng tay chải tóc dài, giả vờ thản nhiên bước tới bên giường, cô thăm dò ngồi xuống nhẹ bằng mông chạm mép giường, ngồi một lúc thấy Giang Thành không phản ứng, mới lại dịch vào trong.
Giang Thành nhìn cuốn sách này hai tiếng, một trang cũng không đọc vào, mắt không rời nhìn cô lủi thủi từ từ dịch vào trong.
Anh hận không thể trực tiếp bế cô đặt lên người mình.
Anh giơ tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, anh thường xuyên huấn luyện ban đêm, anh thấy rõ cô thở phào nhẹ nhõm.
Bóng tối cho Ôn Nguyễn cảm giác an toàn.
Cô cẩn thận đặt chân lên giường, sát mép giường nằm xuống.
Giường vốn không lớn, Giang Thành vai rộng chân dài, gần như chiếm gần hết giường, Ôn Nguyễn có thể nghe rõ tiếng thở nặng nề của anh, ngay bên tai.
Cô lại dịch ra ngoài một chút, cho đến khi không cảm nhận được hơi thở ấm áp đó, cô mới yên tâm nhắm mắt.
“Vào trong một chút, kẻo rơi.”
“Không sao, không rơi đâu.”
Giang Thành buông xuôi, đúng là đồ ngốc nhỏ.
Từ từ thôi, cô ấy vốn có tình cảm với mình, chỉ cần mình cho cô ấy đủ cảm giác an toàn, cô ấy sớm muộn sẽ quay đầu lại.
Bên cạnh dần dần truyền đến tiếng thở đều đều.
Ôn Nguyễn mở mắt, cô đang nằm trong một đám lau sậy.
“A Nguyễn, em và người đàn ông đó ly hôn đi, chúng ta cùng nhau đi phương Nam, ở đó cơ hội nhiều, chính sách tốt, lúc đó anh sẽ mua cho em nhà lớn, ngày nào cũng thịt ăn không hết, quần áo mới mặc không hết.”
“Nhưng... em có thai rồi, con của Giang Thành, đã năm tháng, anh thực sự không để ý sao?”
Ôn Nguyễn vạt cỏ, qua khe hở, thấy người đàn ông gầy trắng, đeo kính gọng vàng, trong mắt sau gọng kính lóe lên một tia hiểm độc.
Thế mà người phụ nữ được anh ta ôm trong lòng lại một mặt hạnh phúc, không hề thấy vẻ mặt của người đàn ông này.
“Đừng nói cho anh ta, nếu không thì ly hôn không dễ, từ lần đầu tiên thấy em anh đã thề, anh sẽ yêu em, bảo vệ em, chỉ cần là con của em, anh đều sẽ coi như con đẻ.”
“Anh tốt quá, A Kiệt, nếu có thể gặp anh sớm hơn thì tốt biết mấy.”
Ôn Nguyễn bị một lực hút lớn cuốn đi, cảnh tượng thay đổi.
Người đàn ông đeo kính gọng vàng đó, nhàn nhã uống rượu hút thuốc, tán gẫu với một đám đàn ông cùng trang lứa, dáng vẻ du côn du đãng, còn đâu nửa phần văn nhã.
“Mày đừng nói, vợ của đoàn trưởng đúng là đủ vị, chỉ là nhát gan, trắng thế đấy, có thời gian cho tụi mày thử luôn, nếu không phải người đó cho tiền nhiều quá, tao cũng muốn giữ lại làm vợ, vừa ngoan vừa chăm.”
“Cho bao nhiêu, một trăm?” Một thằng béo khác rót một ly rượu hỏi.
“Hai trăm! Chỉ yêu cầu bán xa một chút, kiểu suốt đời không quay lại được, đáng thương thì đáng thương, ai bảo cô ta gả không đúng người, chồng cô ta có người mới, cô ta còn chiếm chỗ, thà chết không ly hôn, người ta đương nhiên phải ra tay giải quyết.”
Ôn Nguyễn đang nghe, người đàn ông đeo kính như thể thấy cô, nhìn thẳng vào cô.
Cô sợ hãi liên tiếp lùi lại.
