Chương 22: Mâu thuẫn ngoài cổng lớn.
Ôn Nguyễn ngủ một giấc hai tiếng, thức dậy lúc ba giờ chiều, đứng dậy thu dọn, thấy Giang Thành không ở nhà, liền khóa cửa đi tìm Ngọc Đình.
Đơn hàng nhận buổi sáng, Ngọc Đình đã cắt xong rồi, đang đạp máy may. Theo tính toán của cô ấy, chiều nay có thể làm xong, ngày mai sẽ bắt đầu làm đơn hàng của Ôn Nguyễn.
Bố của Ngọc Đình là chỉ đạo viên cấp liên trong quân đội đóng quân ở huyện, là người có học, vậy nên nhà Ngọc Đình có khá nhiều sách. Ôn Nguyễn không biết may quần áo, lại không muốn làm phiền Ngọc Đình làm việc, bèn lấy từ kệ sách của Ngọc Đình cuốn "Dưới chân núi Trường Bạch" ngồi đọc.
Tống Ngọc Đình tưởng cô đang xem tranh minh họa trong sách nên không hỏi nhiều.
Cuốn "Dưới chân núi Trường Bạch" gồm ba truyện ngắn, kể về câu chuyện nhân dân đấu tranh với quân xâm lược dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Ôn Nguyễn mải đọc đến nỗi Ngô Hồng Mai nói chuyện với cô, cô mới hoàn hồn.
"Tiểu Ôn à, tôi vừa thấy Noãn Noãn đạp một chiếc xe đạp mới, bảo là Giang Thành mua cho nó, lại còn là nhãn hiệu Phượng Hoàng nữa. Cô có thể hỏi giùm tôi Giang Thành coi làm sao lấy được phiếu mua xe đạp được không? Cháu trai bên nhà tôi cứ nhờ tôi kiếm cho một cái, mà liên đội của chú Tống nhà tôi cũng không đủ chỉ tiêu, chợ đen tôi hỏi quanh cũng không thấy ai bán."
Ôn Nguyễn ngẩng đầu khỏi quyển sách. Xe đạp không phải Giang Thành mua cho cô à?
Sao lại một xe hai người hai cách?
"Tối nay về tôi hỏi giúp chị." Ôn Nguyễn nói xong thì báo với Ngọc Đình một tiếng rồi về.
Vừa ra khỏi nhà họ Tống, liền thấy Tô Noãn Noãn đang lảo đảo tập đạp xe trong sân, Đinh Triêu Đệ đỡ phía sau yên sau.
"Noãn Noãn à, nhà cô mới mua xe đạp hả?"
Tô Noãn Noãn đương nhiên thấy Ôn Nguyễn đang đi về phía này, cô ta cố tình tập xe trước cửa nhà mình để khoe.
"Ừm, anh trai em mua đấy." Hôm qua anh trai nổi nóng với em và mẹ, còn đập gãy ghế, đây là lần đầu tiên em thấy anh trai giận dữ, ban đầu cũng hơi sợ.
Bình thường anh trai sáu giờ dậy, hôm nay em tám giờ đi làm anh vẫn chưa dậy, em đoán chắc anh ngại đối mặt với em và mẹ.
Nhưng em không ngờ anh tốt như vậy, còn mua cho em xe đạp.
"Ôi trời, anh trai cô cũng thương cô thật, có hai bước đường mà còn mua xe."
Tô Noãn Noãn kiêu hãnh ngẩng khuôn mặt nhỏ, không phải sao, từ nhỏ anh trai đã chiều em vô điều kiện, cô ta cố tình đạp về hướng Ôn Nguyễn.
"Triêu Đệ, đỡ chắc vào, ơ ơ ơ~ Đinh Triêu Đệ!"
Choang một tiếng.
Ôn Nguyễn đang cầm chìa khóa mở cửa, đột nhiên Tô Noãn Noãn đạp xe ngã ngay dưới chân cô.
"Đừng vội lạy, còn xa Tết lắm mà?"
Tô Noãn Noãn xoa cánh tay đứng dậy, tức điên người, liền xô mạnh Ôn Nguyễn một cái.
"Cô nói bậy gì thế? Có phải cô ghen tị vì anh tôi mua xe cho tôi nên cố tình xô tôi ngã không!"
Lưng Ôn Nguyễn đập vào ổ khóa cửa, đau đến nỗi mắt cô đỏ hoe, cô liền xô lại Tô Noãn Noãn một cái, nếu không phải giờ cao điểm tan tầm, trong sân người qua lại đông đúc, cô thà đạp cô ta một cước còn hơn.
"Tô Noãn Noãn, cô bị bệnh hả? Hễ anh cô không ở nhà là cô lên cơn đúng không? Cô tự đạp ngã chứ liên quan gì tôi!"
Tô Noãn Noãn liếc thấy có người đang đi về phía này, liền thuận theo lực đẩy, chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Để xem tôi không làm chết cái đồ nhà quê này.
Cô ta ngã một cái, đến Đinh Triêu Đệ cũng giật mình lùi liền mấy bước.
"Cho... cho tôi không có quan hệ gì đâu."
"Trời ơi, Tiểu Noãn sao thế này?" Trương Bảo Châu là người đầu tiên thấy, bà vừa tan làm về, sao nhà họ Giang lại ầm ĩ nữa rồi.
"Chú Trương, anh trai cháu mua xe cho cháu, chị dâu cháu có vẻ không vui, đẩy cháu một cái, cháu vụng về ngã luôn." Tô Noãn Noãn khóc không ra nước mắt, nhưng thành công thu hút sự chú ý của mấy người phụ nữ vừa tan làm.
Trong đó có Vương Thúy Phân, bà là chủ nhiệm phụ nữ, phụ nữ có mâu thuẫn, bà không ra hòa giải thì không được.
"Tiểu Ôn à, đây là cô không đúng rồi, cô và Giang Thành tuy đã kết hôn, nhưng chưa chia nhà thì vẫn là một nhà, sao vì một cái xe đạp mà động tay động chân được, đại thì hai người mỗi người một ngày thôi."
"Đúng đấy, mấy hôm nay Tiểu Ôn nổi tính rồi hả, hôm trước vừa đánh nhau với nhà họ Đinh, hôm nay lại gây sự với em chồng."
"Đoàn trưởng Tiểu Giang vừa về, thế là có thế lực rồi."
Mấy người vây quanh cô nói không ngớt.
Ôn Nguyễn lạnh lùng nhìn Tô Noãn Noãn giả vờ khóc diễn trò.
"Tô Noãn Noãn, cô chắc chắn là tôi đẩy cô ngã?"
"Đương nhiên chắc chắn, tôi mắt thấy, chính là cô đẩy." Đinh Triêu Đệ thấy người vây càng ngày càng đông, cũng cất giọng to, lần trước hốt của tôi một cái áo, phen này tôi để cô có dịp.
"Xe của các người đi từ chính diện về phía tôi, sao tôi có thể đẩy cô ta ngã được? Sau có Đinh Triêu Đệ đỡ, lẽ nào tôi còn bẻ tay lái quăng cô ta xuống? Cô thấy tôi có sức đấy không?"
Ôn Nguyễn cười lạnh nói.
"Cô vừa nãy không đứng chỗ này, mà đứng bên cạnh, bọn tôi đạp qua, cô một tay kéo Noãn Noãn từ bên cạnh xuống."
Đinh Triêu Đệ lập tức phản bác.
"Noãn Noãn, có phải vậy không?" Vương Thúy Phân trong mắt lóe lên tia tinh ranh, đỡ Tô Noãn Noãn vẫn còn ngồi dưới đất dậy.
"Chú Vương, là vậy ạ. Nhưng không sao, chị ấy là chị dâu cháu, dù sao chị ấy cũng lấy tiền bồi thường của anh trai cháu, sắp ly hôn với anh ấy rồi, cháu không để tâm đâu."
Tô Noãn Noãn dùng khăn tay thấm nước mắt không có thật, giọng nức nở.
Ôn Nguyễn khẽ cười.
Nhỏ này, đấu với tôi, tưởng tôi coi phim truyền hình Tung Của à?
"Nhưng mà, lúc bọn chú tới đây, cháu không ở trên xe, cháu đứng đây nói chuyện với Tiểu Ôn, bác thấy cô ấy có đẩy cháu thật, nhưng không phải đẩy từ trên xe đạp xuống." Vương Thúy Phân trong lòng đã hiểu đại khái, bình thường thấy Noãn Noãn ngoan ngoãn, không ngờ lại biết vu khống người khác.
Mà còn vu khống chị dâu của mình.
Tô Noãn Noãn sững sờ tại chỗ, ngước lên trừng mắt nhìn Ôn Nguyễn.
"Đồ nhà quê, dám lừa bọn tao!" Đinh Triêu Đệ vừa nói vừa xông lên định đánh người, bị Vương Thúy Phân một tay chỏ hất sang một bên.
"Tiểu Ôn! Cô nói, chuyện là thế nào!"
Vương Thúy Phân ngồi ở vị trí chủ nhiệm phụ nữ này, đương nhiên có chút khả năng nhìn người, bà mới thấy Tiểu Ôn đẩy Noãn Noãn, nên muốn nói giúp Noãn Noãn, nhưng rõ ràng sự tình không phải vậy, bà nhất định phải tìm ra chân tướng, trả lại sự công bằng cho người ta, không thì lương của bà chẳng phải uổng sao.
"Chuyện rất đơn giản, trưa nay Giang Thành nói xe đạp này là mua cho em, chiều em ở nhà Ngọc Đình, ở giữa em không biết xảy ra chuyện gì, dù sao lúc em từ nhà Ngọc Đình về, Tô Noãn Noãn đang khoe anh trai mua xe cho cô ấy, còn đâm thẳng về phía em, kết quả đến gần chỗ em, Đinh Triêu Đệ không đỡ vững, cô ấy ngã cả người lẫn xe, đứng dậy nói em ghen tị, còn đẩy em một cái, lưng em đập vào cửa, đau quá, em liền đẩy nhẹ cô ấy một cái, rồi mọi người thấy đấy."
Ôn Nguyễn bình tĩnh thuật lại hết.
"Noãn Noãn, cháu cũng không nhỏ nữa, nói dối không được đâu, bác thấy Tiểu Ôn nói hợp lý hơn." Vương Thúy Phân nghe xong biết Tiểu Ôn nói chắc là thật.
"Chị dâu em nói sao thì là vậy đi, dù sao sắp ly hôn rồi."
"Tô Noãn Noãn, cô suốt ngày nói tôi sắp ly hôn với anh cô, lời này là anh cô nói với cô à? Anh ấy không nói với tôi thế."
