Chương 35: Tìm thợ may.
Hai cổ tay Ôn Nguyễn đau nhức, cầm đũa cũng không vững. Giang Thành ân cần gắp thức ăn đút tận miệng cô, nhưng cô bực mình né tránh, quay vào bếp lấy ra một cái thìa.
Ăn được vài miếng, cô thực sự không chịu nổi, nhưng vẫn cố kiềm chế, lên tiếng.
“Giang Thành, sau này anh không được ép buộc ý chí của phụ nữ.”
Giang Thành bị vẻ mặt phồng má giận dỗi của cô chọc cười, mỉm cười đồng ý.
Ôn Nguyễn lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút. Không phải cô thanh cao, mà hai người họ mới ngủ chung giường có mấy ngày, như vậy là quá đột ngột.
“Vậy thế nào mới được coi là không ép buộc ý chí phụ nữ?” Giang Thành không tính cưới vợ về để thờ, nhất là cô vợ lúc nào cũng khiến anh mơ mộng.
Ôn Nguyễn cắn thìa suy nghĩ một lúc.
“Mười ngày, không quá đáng chứ?”
“Mười ngày?” Nếu hồi còn trong quân đội, đừng nói kiêng dục mười ngày, mười tháng cũng được. Nhưng cô vợ nhỏ ngày ngày lởn vởn trước mắt, lại thỉnh thoảng làm nũng, mười ngày với anh thực sự không dễ dàng.
“Anh ơi~” Ôn Nguyễn cắn thìa, trông chờ nhìn anh. Mười ngày đủ để cô tự xây dựng tâm lý cho mình.
Giang Thành thấy bộ dáng đáng thương của cô, lòng liền mềm ngay, nhưng giọng vẫn làm ra vẻ trầm ổn.
“Mười ngày thì mười ngày, anh hứa sẽ không động vào em. Sau mười ngày, anh không chiều em đâu.”
“Anh tốt quá.”
Giang Thành đối diện với đôi mày mắt đượm cười của cô, khẽ ừ một tiếng. Trước đây sao anh không phát hiện môi cô ngọt thế này? Không chỉ hôn ngọt, mà nghe cũng ngọt.
Ăn cơm xong, Giang Thành vào bếp dọn dẹp, thì nghe tiếng vợ đẩy xe. Sợ cô lại chạy mất, anh vẫn đang đeo tạp dề liền bước vội ra.
“Em đi đâu?”
“Anh, em và Ngọc Đình có chút việc, ra ngoài một lát. À, tối nay em muốn ăn trứng hấp.” Ôn Nguyễn thấy giọng anh trầm xuống, vội vàng ngọt ngào gọi chồng.
Cô phát hiện ra, người đàn ông này sợ cô khóc, nhưng thích cô làm nũng – đúng là nắm thóp được rồi.
“Vậy em đi sớm về sớm, để Ngọc Đình chở nhé.”
“Vâng.”
Giang Thành đứng nhìn cho đến khi bóng cô khuất hẳn sau cửa sân. Anh chợt thấy mình như một oán phụ trong khuê các, ngày ngày ở nhà giặt giũ nấu nướng, rồi ngóng trông chồng về, thậm chí còn phải xem sắc mặt để được sủng hạnh.
Một khi chấp nhận thiết lập này, anh chẳng muốn làm việc nhà nữa. Anh cởi tạp dề ném lên sofa. Anh đây, một tân binh xuất sắc của quân đội, đoàn trưởng trẻ nhất, lại phải tự tay xuống bếp.
Buồn cười.
Ôn Nguyễn đến chỗ Ngọc Đình trước. Ngọc Đình vừa nhận thêm mấy đơn hàng, đều do chị họ cô giới thiệu, đang làm gấp. Ngô Hồng Mai giúp cắt vải, chị cả của Ngọc Đình thì cắt chỉ và là ủi.
Ôn Nguyễn lấy hai cái quần thành phẩm cỡ trung từ chỗ Ngọc Đình, bỏ vào túi vải rồi đạp xe đến con hẻm nhỏ gần nhà máy dệt quốc doanh.
Đến nơi, đúng lúc tan ca. Cô vừa dựng xe thì có hai nữ công nhân tiến tới hỏi mua quần cô đang mặc.
Ôn Nguyễn lấy thành phẩm trong túi ra. Một người mua liền ngay tại chỗ với giá 5 đồng, người kia hẹn sáng mai mang vải đến nhờ cô cắt. Ôn Nguyễn định giá công 1,5 đồng.
Cô lượn lờ trong hẻm hơn hai tiếng, nhận thêm bốn đơn hàng thành phẩm và năm đơn tự mang vải đến, trong đó có hai người quay lại đưa luôn vải.
Khoảng hơn hai giờ chiều, nữ công nhân nhà máy dệt đi làm hết, những người lui tới trong hẻm cũng gần như tan. Ôn Nguyễn đạp xe về.
Về đến nhà họ Tống, mọi người tổng kết lại: khối lượng đơn hàng thế này một mình Ngọc Đình không làm xuể. Ngô Hồng Mai cho Ôn Nguyễn địa chỉ một người thợ may già. Ôn Nguyễn liền ôm hai cuộn vải, cầm một thành phẩm, đạp xe đến chỗ đó.
Ở khu tập thể quân đội lâu ngày, Ôn Nguyễn cứ nghĩ cả huyện đều sống tốt hơn nông thôn, cho đến khi cô rẽ trái rẽ phải vào khu nhà ổ chuột.
Cách khu tập thể chỉ vài trăm mét, nhưng con đường chật hẹp, những căn nhà tạm xây bừa bộn không quy hoạch. Trận mưa cuối cùng đã qua mấy ngày, đường ngoài kia khô ráo, nhưng đường trong khu ổ chuột vẫn còn vũng nước. Xe cô không thể vào.
Cô dựng xe bên đường, lội bùn tìm nhà người thợ may già.
Dù bẩn thỉu lộn xộn, nhưng người ở trong khu ổ chuột rất hòa nhã. Hễ chạm mắt là họ cười gật đầu với cô. Vừa đi được vài bước, một bác gái đã nhắc cô khóa xe lại, kẻo có người ăn trộm.
Ôn Nguyễn cảm ơn bác rồi quay lại khóa xe. Có lẽ vì đường xấu, nên đàn ông, phụ nữ, già trẻ trong khu đều đi ủng cao su đen hoặc giày đế cao su xanh. Để phối với quần váy hôm nay, cô đi giày da nhỏ. Chưa đến nhà thợ may, giày cô đã bị bùn đóng thành đế dày.
Cô hỏi đường một cậu bé đang nghịch bùn. Kết quả mấy đứa trẻ dẫn cô đến một căn nhà đất chỉ bằng gian bếp nhà họ Giang.
Ôn Nguyễn móc trong túi mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, phát cho mỗi đứa một viên.
Nhà đất không có tường rào, chỉ một căn phòng. Cửa sổ nhỏ không có kính, trơ trọi mở toang. Dưới mái hiên chất đống thùng giấy vỡ, chai lọ. Trước cửa đầy nước đọng.
Chưa kịp gõ cửa, một đứa trẻ đã hét to vào trong nhà:
“Lão Đăng già, có người tìm!”
Lão Đăng già? Sao cái tên nghe cứ như chửi ấy?
Cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra từ bên trong. Một ông già lưng còng, tóc bạc, gầy nhom bước ra.
Trên cổ ông đeo thước dây, nhìn là biết thợ may.
Đăng Phong Thu căng thẳng xoa tay. Cô gái đứng trước cửa, chỉ bộ quần áo trên người đã đủ để ông và cháu trai ăn cả năm, không giống người đến khu ổ chuột may đồ.
“Cháu chào bác, cháu đến nhờ bác may quần áo. Bác đợi cháu một lát, cháu lấy cho bác xem.”
Ôn Nguyễn cố chọn chỗ ít nước để đi. Đến nơi, giày cô vẫn ngập nước.
