Chương 55: Không chịu được khổ.
Giang Thành liếc nhìn mấy quầy hàng bên cạnh, thấy bọn họ đều tỏ thái độ tránh xa chuyện thị phi, trong lòng cũng đoán được tên côn đồ này chắc hẳn đã sinh chuyện ở đây không ít lần, bèn cất cao giọng nói: “Để tôi biết anh mượn danh nhà họ Giang ra ngoài làm chuyện xằng bậy, thì cẩn thận cái chân của anh đấy.”
Nói xong, anh ôm vai Ôn Nguyễn đi vào tiệm gạo dầu.
Trịnh Siêu Kiệt đau đến mức tay chảy đầy mồ hôi, nhìn theo bóng hai người, nghiến răng ken két. Dám làm mất mặt hắn trước nhiều người như vậy, chẳng qua chỉ nhờ nhà có quan hệ, đi lính rồi lên chức, cái giá lớn lắm sao. Hắn mà có ông cha làm đoàn trưởng, hắn còn lên cao hơn nữa.
Quay đầu nhìn đám đàn em, thấy bọn chúng lần lượt dìu nhau đứng dậy, mặt mày ngơ ngác nhìn hắn. Không chỉ chúng, mà mấy người bán rau cũng ít e dè hắn hơn trước. Cảm giác này khiến hắn rất khó chịu.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Anh họ tôi có hơi hung dữ thật, nhưng có chuyện gì thì cũng sẽ lo cho tôi. Chuyện anh em với nhau, chúng mày biết cái quái gì!”
Mấy người tập tễnh rời đi.
Ôn Nguyễn nhìn theo bóng người đó. Người tình kiếp trước bán đứng cô chính là em họ của Giang Thành... Vậy kẻ đứng sau là ai trong nhà họ Giang? Ánh mắt cô chợt tối lại.
“Anh, em hơi sợ hắn. Sau này chúng ta chắc không qua lại với hắn chứ?”
Giang Thành đau lòng cúi nhìn cô. Hàng mi cô dài như chiếc quạt nhỏ, đôi mắt cụp xuống khiến anh không thấy rõ thần sắc, nhưng anh luôn cảm thấy tâm trạng có gì đó nhẹ hẫng, như thể chỉ là phản ứng để chiều theo anh, chứ không phải cảm xúc thật của cô.
Anh siết chặt hơn cánh tay đang ôm vai cô.
“Bố không cho chúng ta qua lại với hắn, ngày lễ ngày Tết cũng không đi lại. Sau này không gặp nữa, đừng sợ, có anh đây. Lần này về thôn, chúng ta ở lâu hơn, đến cuối tháng khi anh hết nghỉ phép, anh sẽ đưa em đến đơn vị theo quân.”
Nếu đến lúc đó suất theo quân chưa xuống, anh sẽ tìm chỗ ở bên ngoài, xin ở ngoài, không bao giờ để cô một mình ở cái hang cọp ổ rồng này nữa.
Vừa nãy chỉ mới lúc anh đi mua đồ, cô đã bị mấy tên côn đồ quấy rối. Bây giờ anh mới hiểu vì sao ba năm qua cô phải giả vờ nhát gan yếu đuối. Nếu làm như bây giờ, chắc đã sớm bị người ta xơi tái rồi.
“Để em chịu khổ rồi, xin lỗi em.” Nghĩ đến sự lạnh nhạt của mình trong ba năm qua, anh vô cùng hối hận.
Trước lời xin lỗi đột ngột này, Ôn Nguyễn không biết nói gì, chỉ tiếc là nguyên chủ không thể nghe được lời xin lỗi muộn màng này. Nhưng nguyên chủ cũng đã khổ tận cam lai rồi. Cuộc sống hiện tại tốt đẹp như vậy, nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới.
“Vậy sau này anh phải bù đắp cho em thật tốt. Em không chịu được khổ, cũng không chịu được ấm ức.” Ôn Nguyễn ngẩng đầu, ngước khuôn mặt tươi cười nói.
Nếu không phải ở ngoài, Giang Thành nhất định sẽ ôm cô hôn vài cái, để cô biết lòng anh.
Ôn Nguyễn về đến nhà, nhân lúc Giang Thành nấu cơm, cô sắp xếp lại sổ sách gần đây, cộng với số tiền hàng hôm nay thu được hơn hai mươi đồng.
Tổng cộng đã bán được sáu mươi lăm chiếc quần váy, vì có một số được giảm giá nên lãi được 55 đồng, cộng thêm mấy chiếc váy may theo yêu cầu, lãi 23,5 đồng, tổng cộng 78,5 đồng.
Trước đó Tô Noãn Noãn trả lại hơn một trăm đồng, cô đã bảo em trai mang về nhà. Còn số tiền mừng cưới Giang Thành đưa lần trước và tiền Tô Noãn Noãn trả, cô cũng đã gửi cho bố mẹ.
Trừ đi các khoản chi tiêu gần đây, trong tay cô hiện còn hơn một nghìn sáu trăm đồng. Ăn cơm xong, cô bảo Giang Thành chở đến ngân hàng, mở một tài khoản gửi số tiền đó.
Gửi tiền xong về đến nhà cũng mới hơn ba giờ chiều. Bố mẹ Giang vẫn chưa tan làm, Tô Noãn Noãn lại đang nằm viện. Hai người hiếm hoi được yên tĩnh. Ôn Nguyễn gội đầu, nằm dài trên sô pha sấy tóc, tay lật tạp chí Giang Thành mua.
Mấy ngày nay trời đã bớt nóng, quạt máy thổi vào người có hơi lạnh. Cô để quạt thổi vào tóc, vừa sấy được một lúc thì nghe thấy giọng trầm thấp của Giang Thành từ phía sau.
“Thổi kiểu này dễ đau đầu.” Giang Thành dọn dẹp nhà cửa xong, bước ra thấy cô lại nằm dài trên ghế sô pha đơn, gối đầu lên gối tựa, đôi chân nhỏ trắng nõn đung đưa khiến lòng anh ngứa ngáy.
Anh xoay quạt đang thổi vào đầu cô sang một bên, rồi từ ghế bên cạnh cầm lên chiếc khăn khô cô vứt đó, ngồi xuống mép ghế, nhẹ nhàng lau tóc cho cô.
Anh ngồi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô, cùng với đôi môi đỏ mọng đang ăn nho.
“Hôm nay ở phường có bị dọa không?”
Ôn Nguyễn “à” một tiếng, nhanh chóng nhớ lại cảnh cô giả vờ sợ hãi khi bị bắt ở phường hôm nay.
“Đương nhiên là sợ chứ, em sợ bị nhốt, cũng sợ anh giận.” Ôn Nguyễn không thèm ngước mắt, nói dối như thật. Có gì đáng sợ đâu, người nhà họ Giang sĩ diện như vậy, rốt cuộc cũng sẽ không để cô vào đồn thật. Chỉ là không muốn anh nổi giận lạnh mặt, phiền phức chết đi được.
Nói xong, cô nhớ tới những sự trùng hợp kia, vội vàng gấp sách lại, ngồi dậy trên sô pha xoay người.
“Em thấy không ổn. Em còn chưa kịp nói số điện thoại, họ đã liên lạc được với anh. Chắc chắn là có người tố cáo. Anh nói xem… có phải người trong khu tập thể mình tố cáo không?”
Nếu là Đinh Triêu Đệ và Tô Noãn Noãn, chúng sẽ không tố cáo nhẹ nhàng như vậy, nhất định sẽ làm ầm ĩ lên cho mọi người biết. Bố mẹ Giang coi trọng sĩ diện, chuyện xấu này chắc chắn họ không muốn người ngoài biết. Ngoại trừ bọn họ, cô không đắc tội với ai khác.
Cô thực sự không nghĩ ra được là ai.
Giang Thành bị vẻ mặt nghiêm túc của cô làm cho chột dạ. Biết thế không nhắc đến chuyện này nữa. Vốn định an ủi vài câu vì sợ cô sợ hãi, không ngờ lại tự đào hố chôn mình.
“Có thể là ghen tị em kiếm được tiền, hoặc cướp mất khách của họ. Nhiều cung tiêu xã hay cửa hàng thường tố cáo những người bán tư nhân.”
Nói xong, chính anh cũng thấy không thuyết phục. Nhân viên cung tiêu xã và cửa hàng đều hưởng lương cố định, không ai rảnh rỗi đi tố cáo người bán tư nhân. Huống chi huyện nhỏ, quanh co thế nào cũng có thể kéo được quan hệ.
“Vậy sao bọn họ chỉ tố cáo mình em?” Ôn Nguyễn dựa vào thành ghế, hai chân tùy ý đặt lên thành ghế bên kia, cúi đầu suy nghĩ.
Chẳng lẽ thực sự là Đinh Triêu Đệ hay Tô Noãn Noãn?
Giang Thành nhìn dáng vẻ suy tư của cô, cảm thấy cô lúc gần lúc xa, vừa quen vừa lạ. Cô trông luôn đáng thương, ngay khi thấy anh lập tức trốn sau lưng anh. Nhưng anh dần nhận ra, cô có chính kiến riêng, không hề nhát gan đơn thuần như vẻ bề ngoài.
Có lúc thông minh, có lúc lại chậm chạp; biết buôn bán, cũng có thể phát hiện ra mình bị tố cáo qua chi tiết, nhưng lại không nhận ra chút cảm xúc nào của anh. Có lẽ… cô chưa bao giờ quan tâm đến anh.
Anh đối với cô có cũng được không có cũng chẳng sao. Vô số lần trốn sau lưng anh, nũng nịu gọi “anh”, cũng chỉ là lợi dụng anh mà thôi.
Nhận ra vấn đề này, trong lòng anh dâng lên nỗi bất an mênh mông. Ánh mắt anh dần tối lại, tiện tay nắm lấy bàn chân nhỏ của cô đang đặt trên mép sô pha, nhẹ nhàng xoa bóp. Móng chân cô tròn trịa hồng hào, làn da trắng nõn tương phản rõ rệt với bàn tay rám nắng của anh.
Anh dần siết chặt tay, giữ chặt bàn chân cô trong lòng bàn tay.
Ôn Nguyễn chưa kịp suy nghĩ hết những người ở cung tiêu xã và cửa hàng, đã cảm nhận được sự khác thường nơi chân, khẽ kêu lên.
“Đau.”
Cô giãy dụa muốn thoát ra, nhưng đôi tay lớn kia càng siết chặt hơn. Cô nhấc chân kia nhẹ đạp vào ngực anh.
“Ban ngày ban mặt, anh làm gì đấy.” Cô liếc anh, thấy anh đã bắt được cả hai chân cô, liền ném cuốn sách trong tay về phía mặt anh, nhưng anh khéo léo né tránh.
Ôn Nguyễn trơ mắt nhìn người đàn ông mặt mày u ám hôn lên từng đầu ngón chân của cô. Ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn cô tràn đầy dục vọng, cái khí tức xâm lược kia cô quá quen thuộc.
“Bố mẹ sắp tan làm rồi, anh đừng có làm loạn.” Cô lại đạp mấy cái, muốn rút chân ra, nhưng vô ích.
“Mới ba giờ, còn sớm.”
