Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Phụ Làm Nũng Kiều Mị, Sĩ Quan Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Nấc - Ôn Nguyễn > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81: Đón nhận cuộc sống thôn quê.

 

Ôn Trân Trân mặc một chiếc áo sơ mi hồng bó sát, quần trắng dài, vừa vặn eo, ngẩng đầu sải bước đi phía trước. Ôn Nguyễn và Ôn Châu Châu hai người mặc đồ xám xịt, ôm một bọc đồ lỉnh kỉnh đi sau.

 

“Thím ơi, cháu đến trả bộ ấm trà hôm trước thím cho mượn.”

 

Ôn Trân Trân có vẻ là người khá hòa đồng, giọng to đến nỗi vừa cất lời đã khiến mọi người trong sân, già trẻ lớn bé đều quay đầu nhìn về phía cô.

 

“Nhanh thế à, không phải nói còn dùng vài hôm nữa sao?”

 

“Ối dào, không cần nữa rồi. Em họ cháu sắp ly hôn, mấy thứ này không dùng đến nữa.” Ôn Trân Trân vừa nói vừa lấy bộ ấm trà từ tay Ôn Nguyễn đưa cho người thím.

 

“À... chuyện này... không phải mấy hôm trước còn cho một nghìn tệ tiền mừng sao, sao lại...”

 

Ôn Nguyễn nhìn thấy rõ sự hả hê trên mặt người thím này, chắc chắn đợi ba người họ vừa đi là sẽ bắt đầu chế giễu ngay.

 

“Ối giời, cô ấy thế nào thím cũng biết mà, đá ba cước không ra cái rắm, như cái bầu im lìm. Người ta là sĩ quan quân đội, nhà lại có tiền, không coi trọng người nông thôn bọn mình cũng thường thôi. Nhìn Ôn Nguyễn kìa, trên tay quấn băng mấy lớp, trên đầu cũng có nữa.” Ôn Trân Trân vừa nói vừa ra điệu bộ rất khoa trương.

 

Ôn Nguyễn cười bất lực, rốt cuộc mấy vết thương này vẫn bị đổ lên đầu Giang Thành. Cô đã nói với mẹ nhiều lần rồi, không phải Giang Thành ra tay, mẹ ngoài miệng nói biết rồi biết rồi, nhưng thực ra không tin.

 

Bây giờ cô có mở miệng giải thích, e rằng cũng chẳng ai tin.

 

Dù sao cũng sắp ly hôn, không sao cả.

 

Sống ở trong làng, vẫn phải nghe lời mẹ chỉ huy.

 

Đến nhà nào cũng là Ôn Trân Trân xông pha trận mạc, buôn chuyện ly hôn với bà con làng xóm qua những lời đồn cô nghe được.

 

“Ối giời, đúng là đồ không ra gì. Ôn Nguyễn cô ấy tính hiền lành ai cũng bắt nạt, làm osin không công cho nhà họ mấy năm trời. Mấy hôm trước mẹ chồng và em chồng còn định bán cô ấy lên núi, cô bảo nhà họ thiếu tiền sao? Đấy là họ coi người như rác. Giàu có mấy cũng chẳng ở lại được.”

 

“Gì mà đuổi ra khỏi nhà? Là Ôn Nguyễn chúng tôi đòi ly hôn đấy nhé. Ai lại bắt nạt người ta như thế? Người làng mình tuy nghèo nhưng vẫn có lòng tự trọng chứ!”

 

Ôn Nguyễn ngoan ngoãn đi sau lưng chị họ, nghe đầu thì còn được, về sau càng nghe càng thấy chị nói quá đáng.

 

“Chị họ, em ly hôn cũng chẳng phải chuyện gì vẻ vang, cần gì phải làm ầm ĩ lên thế này?” Ôn Nguyễn rảnh một tay kéo tay Ôn Trân Trân đang định bước vào cửa.

 

Ôn Trân Trân gạt tay cô ra với vẻ chán ghét: “Mày biết gì nào? Muốn ly hôn thì phải nghe tao và mẹ mày, bảo đảm thằng đàn ông đó không đem mày đi được. Đây là phương án ly hôn tốt nhất mà tao và mẹ mày bàn ra đấy.”

 

“Mẹ em lúc nào tìm chị vậy? Không phải bà ấy ở nhà giết gà suốt sao?”

 

Ôn Nguyễn thắc mắc, khả năng hành động của dân làng nhanh thế sao? Cô còn chưa chuẩn bị xong, mẹ và chị họ đã vạch sẵn kế hoạch rồi.

 

“Mày đừng lo, cứ ngoan ngoãn theo sau chị, bảo đảm thằng chồng mày đến thế nào thì cút thế ấy, tuyệt đối không mang mày đi được. Đối phó với cái loại vô lại đó, phải dùng cách vô lại mới được.”

 

Ôn Nguyễn có cảm giác mình không theo kịp trào lưu.

 

“Ối giời, cái bà mẹ chồng đó cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Chính bà ta và con gái bày ra chuyện này. Ôn Nguyễn nhà tôi chạy về trong đêm, may có Thủy Sinh nửa đường đi đón, không thì giờ mất mạng rồi.”

 

“Thằng cháu trai nhà chị không xong đâu, xấu quá. Ôn Nguyễn nhà tôi tuy hơi trầm tính, nhưng nhan sắc thì thuộc hàng nhất nhì, dù có lấy người thành phố cũng không thể lấy thằng tồi được. Chị giúp để ý mối nào ngon lành nhé. Nhìn mông Ôn Nguyễn này, nhất định đẻ được con trai. Da trắng dễ nhìn, con đẻ ra cũng xinh.”

 

“Đúng thế, quá đáng thật. Bọn họ làm thế là phạm pháp đấy. Ôn Nguyễn chúng tôi vất vả lắm mới chạy về, thằng đàn ông đó còn không chịu ly hôn. Lỡ sau này bọn họ kéo đến làng cướp người, mấy thím phải giúp đỡ đấy. Chúng ta đều là người một làng, không thể thấy chết không cứu được.”

 

“Lại còn lấy cái tội phá hoại hôn nhân quân đội ra để đe dọa Ôn Nguyễn. Vừa bạo hành lại vừa bắt cóc buôn người, làm đến mức này rồi lại không muốn ly hôn. Bảo có đáng sợ không cơ chứ? Lỡ bọn họ đến làng cướp người, chị dâu lúc đó phải ra mặt chống lưng cho chúng em đấy.”

 

“Ông ba ơi, lúc ông nội cháu còn sống, người ông tin tưởng nhất là ông. Lúc đó ông nhất định phải giúp cháu đấy. Ôn Nguyễn cái đồ phế vật ấy ông cũng biết mà, ngu lại còn đần, quay về thế nào cũng mất mạng...”

 

“...”

 

Lúc này Ôn Nguyễn đã hiểu ra, hóa ra đây đâu phải là đi trả đồ, mà là đi kéo quân tiếp viện trong làng. Mẹ cô đúng là có chút mưu lược.

 

Người Giang Thành còn chưa tới, đã mang tiếng bạo hành gia đình rồi...

 

Tuy cô có ấn tượng không tốt với nhà họ Giang, nhưng Giang Thành thì chưa đến mức vào làng cướp cô về, anh ta vẫn khá hiểu pháp luật. Tuy nhiên bây giờ cô có giải thích cho Giang Thành, mẹ cô cũng chỉ nghĩ cô mê muội.

 

Mặc kệ họ muốn làm gì thì làm, cô chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt.

 

Màn đêm buông xuống, thôn Tứ Thủy bị bóng tối bao phủ, nhà nhà đều bàn tán về sự tàn bạo của nhà họ Giang, về nỗi ấm ức của Ôn Nguyễn ba năm qua. Chỉ trong chốc lát, cô từ một phu nhân sĩ quan ai cũng ngưỡng mộ, trở thành kẻ đáng thương ai cũng xót xa.

 

Cô bé đáng thương Ôn Nguyễn tay xách bánh trung thu quýt, trong lòng ôm lựu táo, chất đầy đồ trở về, theo sau Ôn Trân Trân đi về nhà.

 

Dân làng tuy lắm lời nhưng rất thật thà tốt bụng, nghèo đến nỗi không mở nổi nồi cơm, vẫn moi ra được ít đồ cho cô.

 

“Ối dào, mấy hôm trước mẹ mày còn khoe gả chồng tốt, thế mà nhanh thế đã bị đuổi về rồi. Chậc chậc, người ta không thể làm mấy chuyện không ra gì được, có ngày gặp báo ứng đấy. Mới có bao lâu mà đã bị đuổi về rồi.”

 

Tôn Vân nghe thấy động tĩnh nhà họ Ôn, cố tình bưng bát ngồi trước cửa nhà ăn cơm, đợi ba người họ về để chọc tức cho đã.

 

Ngày trước, thằng con trai út của bà ta thích Ôn Nguyễn, đến tận nhà dạm hỏi, bị Lâm Hân Vinh chỉ thẳng mặt chửi ra ngoài, không ít người trong làng chê cười con bà ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Giờ bà ta đã có cháu trai, còn Ôn Nguyễn thì bị nhà chồng đuổi về, bà ta không sung sướng sao được?

 

“Thế thì thím nên nói với chú Chu thì hơn. Lần trước cháu về nhà, tận mắt thấy chú từ nhà chị Trương đi ra, cái bộ dạng ấy... ối thôi, thím cẩn thận kẻo gặp báo ứng đấy.” Ôn Nguyễn bình thản đáp.

 

Ôn Trân Trân nhìn Ôn Nguyễn với vẻ mặt như thấy ma, con nhỏ chết tiệt này nở hoa lần hai à, lại dám cãi người ta? Nước thành phố nhiều chất xơ thông minh thế sao?

 

“Mày nói cái gì?” Tôn Vân bị chạm vào nỗi đau, tức đến đứng dậy.

 

“Bà nói cái gì! Ôn Nguyễn nói sai à? Chuyện tây máy của nhà bà với chị Trương Lan Lan ai mà chẳng biết? Chuyện nhà mình còn chưa xong đã đi lo chuyện bao đồng!” Ôn Trân Trân lập tức đứng chắn trước mặt Ôn Nguyễn, đáp trả.

 

Tôn Vân quẳng bát không xuống đất, chống nạnh chỉ tay vào mũi Ôn Trân Trân chửi.

 

“Mày bảo ai lo chuyện bao đồng?”

 

Ôn Trân Trân vung tay ra hiệu cho Ôn Nguyễn và em gái vào nhà. Hai đồ phế vật này đứng đây chỉ làm vướng chân tay. Một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mũi Tôn Vân.

 

“Tao nói mày đấy! Đồ mụ già chết tiệt!”

 

“Cái con chó cái, đồ không chồng mà còn dám ho he!”

 

“Tao đây là chê người ta chứ bộ! Khắp mấy làng trên xóm dưới ai chẳng biết Ôn Trân Trân tao đẹp nhất!”

 

“Gần ba mươi rồi chưa lấy được chồng, làng Tứ Thủy này chỉ có một mình mày thôi! Giờ thêm thằng ly dị nữa, nhà họ Ôn các người giỏi thật đấy.” Tôn Vân càng nói càng đắc ý, khóe miệng lộ ra nụ cười khinh bỉ.

 

Ôn Nguyễn mới về làng, vốn định sống khiêm tốn, nhưng chị họ dù sao cũng vì cô mới cãi nhau với Tôn Vân, cô không lên tiếng thì không ổn.

 

Cô hắng giọng, bình tĩnh nói: “Con trai bà thì cưới được vợ đấy, nhưng tiếc thật, bà ôm trong lòng là cháu trai hay con trai ai biết được?”

 

Ôn Trân Trân đang chửi hăng say, nghe câu nói của Ôn Nguyễn thì sững người. Cháu trai? Con trai? Lượng thông tin lớn quá, cô hơi rối. Làng Tứ Thủy vậy mà có chuyện cô chưa biết sao!

 

Tôn Vân tức đến nhảy dựng, đít bà nó, sao con nhỏ này biết được chuyện này?

 

“Mày đừng có nói bậy nha, tao nói cho mày biết!”

 

“Cháu có nói bậy đâu, là Chu Tiểu Bảo tự miệng nói với cháu đấy!”

 

Chu Tiểu Bảo là con trai út của nhà Tôn Vân. Ngày trước vì muốn theo đuổi Ôn Nguyễn (nguyên chủ) mà không ít lần vất vả, chuyện xấu của nhà hắn cũng kể không ít.

 

Nguyên chủ thường ngày im lìm như cái bầu, nghe được chuyện gì cũng chẳng bao giờ nói ra ngoài.

 

“Chu Tiểu Bảo đáng chết!” Tôn Vân lúc này cũng không cãi nữa, quay ngoắt vào sân, vừa đi vào lại quay ra nhặt cái bát dưới đất mang vào, miệng lẩm bẩm chửi rủa.

 

Người vừa đi, Ôn Trân Trân lập tức dí sát vào Ôn Nguyễn, khều tay cô, thì thầm hỏi: “Nói mau, chuyện gì thế? Làm Tôn Vân sốt sắng vậy?”

 

Mẹ chồng – con dâu, chuyện lộn xộn trong nhà, quả là tin nóng hổi.

 

“Chị hứa là không nói ra ngoài nhé.”

 

“Chắc chắn không nói rồi, nói nhanh nhanh.”

 

“Thì hồi trước Chu Đại Bảo nói, anh ta và bố nó rất tệ, vì bố nó say rượu...”

 

Ôn Châu Châu vốn ngoan ngoãn suốt dọc đường cũng tò mò ghé lại.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích