Chương 94: Nhớ khổ nghĩ ngọt.
Hiệu trưởng nhà trường từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe quân đội đỗ ở cổng, còn tưởng là lãnh đạo cấp trên đến kiểm tra, vội vàng vào văn phòng lấy hộp trà quý giấu kín của mình ra. Lại dặn dò giáo viên trong trường chú ý trang phục, một lát đừng có nói lung tung. Chưa dặn dò xong thì đã nghe tiếng gõ cửa.
- Xin chào, xin hỏi ai là người phụ trách trường này?
- Tôi đây! - Ông hiệu trưởng hói đầu giơ tay, nịnh nọt bước tới. - Ông là...
- Tôi là anh rể của Ôn Căn Sinh và Ôn Điềm Điềm trong trường, tên Giang Thành.
Trường này nằm giữa thôn Tứ Thủy và thôn Tiểu Kiều, tuy ông ta là người thôn Tiểu Kiều nhưng cũng có nghe chuyện về thôn Tứ Thủy. Ôn Căn Sinh, Ôn Điềm Điềm là con của đội trưởng thôn Tứ Thủy. Một học kỳ có thể đi học được một tháng là tốt lắm rồi. Nguyên nhân ư, ông ta cũng biết chút ít, hình như vì chị gái chúng nó lấy chồng không tốt, bị dân làng bàn tán, nhiều đứa trẻ nhân đó mà cười nhạo hai anh em chúng nó.
Thấy không phải lãnh đạo, thái độ ông ta liền cứng rắn hẳn lên, phất tay bảo mấy giáo viên ai làm việc nấy.
- Anh đến có việc gì? Nói đi! - Ông hiệu trưởng hói đầu vừa nói vừa ngồi xuống, cầm ấm rót cho mình một cốc nước chè.
- Em trai và em gái tôi ở trường nghe phải mấy lời đồn không hay, ảnh hưởng đến tinh thần đi học của chúng. Tôi mong nhà trường có thể ra mặt giải quyết.
Giang Thành không bận tâm đến sự thay đổi thái độ của ông ta, anh đến là để giải quyết việc. Anh giơ cổ tay xem đồng hồ, đã gần sáu giờ, phải về kịp lúc Nguyễn Nguyễn thức dậy để nấu cơm.
Hiệu trưởng nhìn thấy chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay anh, nhất thời động lòng. Ông ta bày ra cái vẻ quan cách:
- Trường có hơn một trăm đứa trẻ, lời đồn nhiều vô kể, mỗi nhà mỗi cảnh. Tôi chỉ là một hiệu trưởng thôi. Nhưng mà cái đồng hồ của anh đẹp đấy, chắc tốn không ít tiền nhỉ? Có đôi khi có đồ tốt thì...
Giang Thành đương nhiên hiểu ngụ ý của ông ta, nhưng không định để tâm. Chiếc đồng hồ này là quà sinh nhật 18 tuổi của bác cả tặng, tuy không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng nó đã đồng hành cùng anh qua vô số đêm khó nhọc, ý nghĩa vô cùng. Đối phó với loại người này, chưa cần phải tặng quà.
Anh từ trong túi lấy ra chứng minh thư quân đội của mình, đưa qua.
- Những đứa trẻ đó từng câu từng chữ đều sỉ nhục vợ tôi, tôi có quyền truy cứu trách nhiệm với người giám hộ của chúng, bao gồm cả nhà trường này.
Ông hiệu trưởng hói đầu mở cuốn chứng minh thư quân đội một cách lơ đễnh, khi nhìn thấy quân hàm trên đó, lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, từ trên bàn lấy một cái cốc thủy tinh sạch, rót một cốc nước chè.
- Thì ra là Giang Đoàn trưởng, thật là nước lớn xô phủ Rồng mà! Mấy đứa nhỏ trong trường có khi do cha mẹ chúng nói lung tung, chúng học theo thôi. Tôi sẽ nói với giáo viên các lớp, sau này ngăn chặn mọi tin đồn thất thiệt trong trường!
Giang Thành không nhận nước chè, cầm chứng minh thư bỏ lại vào túi.
- Hy vọng hiệu trưởng nói được làm được. Mấy hôm nay tôi sẽ đưa hai đứa đi học mỗi ngày; nếu không được, tôi chỉ còn cách báo cáo lên cấp trên.
Nói xong, anh bước nhanh ra ngoài.
Nhà họ Ôn.
Ôn Nguyễn đang ngồi trước bếp lửa nhóm lò, người mệt mỏi đến nỗi mí mắt trên chạm mí mắt dưới. Giang Thành vừa bước vào thấy đầu cô sắp chúi vào trong lò, giật mình lao tới lấy tay chặn lại, giọng cũng không tự chủ mà nặng hơn:
- Em làm thế nguy hiểm lắm!
Ôn Nguyễn bị giọng nói hung dữ của anh làm tỉnh, ngửa mặt lên, bĩu môi nhìn anh.
Giang Thành như nghe thấy cô đang nói thầm: Lại mắng em.
- Em vào ngủ tiếp đi, anh nấu cơm.
- Hừ, thế anh nấu đi.
Giang Thành bị giọng nói kiều diễm của cô làm cho tim tan chảy, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô, thúc cô vào phòng ngủ.
Ôn Nguyễn thực sự rất buồn ngủ, giấc ngủ lại rất sâu, đến hơn mười một giờ mới tỉnh dậy, trong nhà khá ồn ào. Cô còn nghe cả tiếng máy kéo.
- Đi lùi! Đi lùi!
- Đúng đúng đúng, đổ hết xuống!
- ...
Lúc này cô đã ngủ tương đối đủ, bò dậy khỏi giường, hé một khe nhỏ ở cửa sổ. Cảnh tượng trước mắt khiến cô tưởng mình hoa mắt.
Trong sân nhà mình, không ít học sinh trung học mặc đồng phục màu xanh lam đang bóc ngô; cổng lớn, một chiếc máy kéo chất đầy ngô đang đổ vào sân. Giang Thành mặc quần áo dài tay màu xanh lam không vừa người, đang vác một bao ngô vào.
Ôn Nguyễn chui ra khỏi chăn, thấy trên đầu giường để một bộ quần áo mới. Nhà họ Ôn đương nhiên không có tiền mua quần áo cho cô. Dưới chân giường còn để một cái túi quân đội. Không phải cái cô mang về, mở ra toàn quần áo mới mùa thu, mấy đôi giày, kiểu dáng rất mới lạ, là kiểu cô chưa từng thấy ở huyện thành trước đây.
Ôn Nguyễn vẫn thay bộ quần áo của mẹ cô, mấy bộ của Giang Thành không thích hợp để làm việc. Vì nắng ngoài trời vẫn hơi gắt, cô quấn trên đầu một cái khăn màu xanh lam mới ra ngoài. Không biết có phải hôm qua em trai em gái giành chăn của cô, cô bị lạnh thức dậy mấy lần, nên không ngủ ngon, bây giờ vừa dậy đầu óc cứ nặng trĩu, chân tay lảo đảo. Ánh nắng chiếu vào, mắt cô tối sầm, suýt ngã xuống.
Trong sân nhà toàn học sinh đang làm việc, không ai để ý cô ra ngoài. Ôn Nguyễn đi thẳng đến chỗ Giang Thành đang hì hục làm việc, kéo tay áo anh, lôi anh sang một bên.
Trong sân đầy râu ngô và mảnh vỏ ngô bay lất phất theo gió. Ôn Nguyễn bịt mũi ho vài tiếng. Giang Thành lập tức xót xa, dùng tay che chắn cho cô khỏi những mảnh vụn bay tới:
- Anh đã đặt cơm ở thị trấn, một lát sẽ có người mang đến. Em không phải lo chuyện nấu nướng. Trong túi dưới cùng có mua cho em mấy cuốn sách tranh. Chỗ này bẩn quá, em vào xem sách tranh đi, cơm đến anh sẽ mang cho em.
Vì tiếng máy kéo ồn ào, giọng Giang Thành cũng rất to, gần như hét lên. Ôn Nguyễn bị mảnh rơm rạ bay vào mắt không mở ra được, tay che miệng hỏi lớn:
- Ở đâu ra lắm học sinh thế này?
- Học sinh trường huyện Nhất Trung, đến chỗ mình 'nhớ khổ nghĩ ngọt'. Học kỳ nào chúng nó cũng có mấy buổi hoạt động xã hội thực tế. Trưa nay quản chúng nó một bữa bánh ngô và cháo cải bắp là được.
Người nguyên chủ chưa từng đi học. Nhưng hồi Thủy Sinh đi học thì đúng là có bữa cơm 'nhớ khổ nghĩ ngọt', toàn ăn bánh làm bằng cám mì và ngô. Mỗi lần Thủy Sinh ăn xong về, tối phải uống một bát nước cơm to, bảo là cơm ăn rát cổ.
Ôn Nguyễn còn muốn hỏi tiếp thì bên cạnh có một cô giáo nữ đeo kính gọi to:
- Giang Thành! Bên tụi tôi làm xong rồi, anh xem sắp xếp thế nào?
Ôn Nguyễn nhìn Giang Thành, rồi lại nhìn cô giáo nữ trạc tuổi mình.
- Bạn học cấp hai của anh, tụi anh đều học trường Nhất Trung. Anh liên hệ với hiệu trưởng, chính cô ấy phụ trách. - Giang Thành thấy ánh mắt dò xét của cô, lập tức giải thích.
Sắc mặt cô có vẻ yếu ớt, hơi đỏ lên. Giang Thành tưởng cô bị nắng chiếu nên vậy, liền giúp cô chỉnh lại cái khăn trên đầu.
- Em mau vào nhà đi, hôm nay nắng quá. Sách tranh nếu không thích, mai anh lại dẫn em ra hiệu sách mua cuốn khác.
Giang Thành biết cô biết chữ không nhiều, cố tình chọn sách ở hiệu sách bình dân tỉnh lị, lời thoại trên đó toàn những chữ cơ bản, phần lớn là hình vẽ. Anh từng xem sổ ghi chép của cô, chữ viết rất đẹp, mấy chữ cơ bản cũng biết viết, có thể thấy mấy năm nay cô không ít chịu khó.
- Vậy anh đi làm việc đi.
Ôn Nguyễn vỗ vai anh, bản thân không làm việc thì cũng không thể làm chậm trễ người khác.
