Chương 58: Vết thương lành lại
Cô mở to mắt.
Chuyện gì thế này?
Tay run run, bột rơi đầy đất.
Tiếp theo, tay cô loé lên ánh sáng xanh.
Cúi xuống nhìn, bàn tay vừa rồi còn chảy máu đã không còn vết thương nào, sạch sẽ không một vết sẹo.
Cô kinh ngạc, liên tục xem xét hai tay.
Chuyện này là sao?
Tinh hạch hệ Mộc biến mất rồi?
Tay cô đã lành?
Hệ Mộc... hệ Mộc?!
Chỉ có... mới dùng được tinh hạch hệ Mộc.
Người có dị năng hệ Mộc.
Nghĩ đến đây, Diệp Nhiễm Nhiễm tim đập thình thịch.
Cô nhìn đôi bàn tay trắng nõn với vẻ không thể tin nổi.
Nhắm mắt, vận chuyển dị năng, vui mừng cảm nhận được năng lượng xanh biểu tượng cho sức sống tràn trề trong lòng.
Trong lòng không kìm được vui sướng, cô có thêm một dị năng hệ Mộc!
Năng lượng hệ Mộc còn có thể chữa lành.
Như để xác nhận suy nghĩ vừa rồi, cô lấy dao, cắn răng chịu đau, rạch một đường trên ngón tay, giây sau máu tươi chảy ra.
Cô lập tức vận chuyển năng lượng hệ Mộc trong cơ thể, một tia sáng xanh lóe lên, bàn tay lại trắng sạch lành lặn như ban đầu.
Nụ cười càng lúc càng tươi, sự kích động trong lòng không thể nào nén xuống.
Ra khỏi không gian, cô ném mình lên giường, không nhịn được lăn qua lộn lại, nụ cười nơi khóe miệng chưa từng phai.
Có dị năng hệ Mộc, cảm giác tỉ lệ sống sót trong tận thế lại lớn hơn.
Không thể phủ nhận, kết cục trong cốt truyện gốc của nguyên thân luôn lơ lửng trên đầu cô.
Cô chưa bao giờ quên phải trở nên mạnh mẽ.
Dù bây giờ nam chính nhìn có vẻ khá thân thiện với cô.
Nhưng, nữ chính thì chưa biết, huống chi sau khi gặp nữ chính, nam chính có thể vì nữ chính mà ra tay với cô.
Vì vậy, cô chỉ có thể âm thầm cố gắng, cố gắng thăng cấp!
Ngay khi cô xuất hiện trở lại trong phòng, đôi mắt đen như mực của Đế Quân Hi lóe lên một tia hiểu rõ.
Không khỏi khẽ nhếch môi, lười biếng dựa vào đầu giường, nhìn về phía cửa, trong mắt như có đầy sao, thực sự rất đẹp.
Đúng là một cô nhóc xảo quyệt.
Nhưng mà, hắn thích.
Đối với chuyện không gian của cô có thể chứa người, hắn cũng không để tâm.
Thế là mấy ngày nay, Diệp Nhiễm Nhiễm rảnh rỗi là ở trong phòng luyện tập dị năng hệ Mộc.
May mà cô đã thu thập hạt giống, bèn luyện tập thúc đẩy cây cối phát triển.
Cô không có tinh hạch hệ Mộc dư, không thể hấp thụ tinh hạch để tăng dị năng.
Chỉ có thể không ngừng thúc đẩy cây cối để dùng hết dị năng, dùng đi dùng lại nhiều lần, dù rất mệt nhưng vẫn có hiệu quả, cô rõ ràng đã thành thạo dị năng hệ Mộc hơn.
Cô lấy một hạt táo đã ăn xong trong không gian, tay phải truyền dị năng, ánh sáng xanh lóe lên, chỉ thấy hạt táo ban đầu từ từ nảy mầm lá non, dần vươn cao, lớn đến khoảng hai mươi phân, cô đã tiêu hao hết đại bộ phận dị năng.
Diệp Nhiễm Nhiễm nhìn một cây táo con này, không kìm được thở ra một hơi thật sâu.
Mất sức quá, thúc đẩy cây cối là một chuyện, nhưng quan trọng hơn vẫn là trước tiên biến nó thành roi dây leo tấn công.
Nhét hết đồ đạc vào không gian, Diệp Nhiễm Nhiễm phủi bụi không có trên người, rồi trực tiếp ra khỏi phòng, đi xuống lầu.
Hiếm khi có thể nghỉ ngơi vài ngày, thế mà mấy ngày này lại dùng hết để luyện tập dị năng.
Cô nhớ lại khoảng thời gian nỗ lực như thế này dường như là thời học sinh.
Trước đây không học hành chăm chỉ, có thể sẽ không có tương lai tốt.
Bây giờ không chịu khó tu luyện dị năng, thì có thể sẽ không bảo vệ được bản thân, rồi mất mạng.
Chẹp, thật giống nhau biết bao, đều phải cố gắng hết mình.
Thấy chưa, dù ở đâu cũng không thể lười được.
