Chương 79: Thúc chín trái cây
Diệp Nhiễm Nhiễm tựa đầu vào ghế, ra vẻ không muốn nói chuyện.
Đế Quân Hi mắt trầm xuống, nhưng bất lực.
Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng vừa nãy vẫn ổn mà.
Thực ra Diệp Nhiễm Nhiễm cũng không biết mình bị sao.
Chỉ là không muốn đối mặt với Đế Quân Hi.
Đành nhắm mắt ngủ.
Đế Quân Hi nhất thời không biết cô làm sao, có vẻ như đang giận dỗi.
Nhưng nhìn cô ngủ, anh chỉ đành bất lực để mặc.
Thế là mấy ngày trôi qua.
Hàn khí trên người Đế Quân Hi ngày càng nặng.
Phùng Lãng đang lái xe càng thêm khổ sở.
Lạnh đến mức suýt phải mặc áo phao!
Trong xe và ngoài xe như hai thái cực nhiệt độ! Cảm giác khó chịu này khiến anh ta muốn chạy sang xe sau kéo Trình Húc Mặc ra đánh một trận!
Nếu không phải vì anh ta muốn theo đuổi con gái, thì có cần phải qua làm tài xế cho lão đại không?!
Bây giờ anh ta có đáng thương vậy không chứ?
Cảm xúc bi thảm của anh ta như thể đuôi mọc sau lưng, cụp xuống.
Vậy mà người gây ra tất cả là Diệp Nhiễm Nhiễm lại mặt đầy mơ hồ.
Anh ta ở giữa thật là khổ quá.
Đúng là số làm việc vất vả.
Lặng lẽ che mặt không muốn nói.
Đối với tất cả chuyện này, Diệp Nhiễm Nhiễm không hề biết.
Gần đây để gạt bỏ những cảm xúc này, cô tìm ra kỹ năng mới.
Đó là dùng dị năng mộc hệ để thúc chín trái cây!
Hoặc dùng hạt giống trực tiếp kích thích thành cây non.
Ngoài việc hơi tốn dị năng, cô chơi không biết chán. Nhân cơ hội này, táo và rau đã chín trong không gian, nhờ kỹ năng thúc chín, cô có thể đường hoàng lấy ra.
Trái cây thúc chín bằng dị năng quả nào cũng to, nhìn mọng nước ngon lành, ngọt mà không ngấy.
Đối với người từ ngày tận thế chưa từng ăn trái cây và rau tươi, quả là như lên thiên đường, sướng không chịu nổi.
Cái đuôi nhỏ của Phùng Lãng cuối cùng cũng vểnh lên, vui sướng tột độ.
Hôm nay, sau khi dừng lại nghỉ ngơi trước một căn nhà, chia trái cây thúc chín cho cả đoàn, Diệp Nhiễm Nhiễm ngồi bên bụi hoa trong sân, ôm quả dưa hấu ăn từng miếng, mắt cười cong cong.
Đồ ngon dường như đã cuốn bay cảm giác khó chịu của cô đến chân trời không thể tìm thấy.
Đế Quân Hi nghiêng đầu nhìn cô, mắt sâu thẳm, tay hơi dùng lực, lan can bên bụi hoa suýt bị anh bóp nát.
Diệp Nhiễm Nhiễm đang ăn ngon lành, vô tình liếc thấy vẻ mặt u ám của Đế Quân Hi, hoảng đến mức suýt rơi cả dưa hấu.
Hù chết cô!
Đại lão lại làm sao nữa đây?
Lặng lẽ rụt người lại, sợ rằng thân thể mình chiếm diện tích sẽ bị ném ra ngoài.
Cô dễ dàng sao?
Nữ chính vừa đến đã đối xử với cô như vậy!
Than ôi.
Lặng lẽ lại ngồi xa hơn.
Cô không để ý rằng mỗi lần cô nhúc nhích, mắt Đế Quân Hi lại lạnh thêm một phần.
Nghĩ đến khoảng thời gian cô xa lánh mình——
"Rắc!"
Tiếng lan can vỡ, máu từ tay Đế Quân Hi chảy thành từng giọt.
"Này!"
Tim Diệp Nhiễm Nhiễm nhảy thót, vứt dưa hấu, vội vàng cầm tay anh, nhìn vết máu mờ trên tay, mắt ánh lên sự xót xa, nhẹ nhàng lấy thanh gãy ra khỏi tay anh.
Trong lòng không nghĩ gì khác, chỉ mong mảnh gỗ đừng cắm vào vết thương.
Tỉ mỉ lau sạch mảnh gỗ, thấy bên trong không còn vụn, từ từ dùng mộc hệ dị năng chữa lành vết thương, ánh sáng xanh lóe lên, bàn tay trở lại mịn màng như ban đầu.
Cô buông tay, ngước lên thấy anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự phức tạp khó nói, pha lẫn một tia bất lực.
Diệp Nhiễm Nhiễm không khỏi dời mắt đi.
"Lần sau chú ý một chút, đừng làm tay mình bị thương nữa."
Bàn tay đẹp như vậy mà để lại sẹo thì tiếc quá, may là cô có thể chữa lành vết thương.
Đế Quân Hi nhìn cô chăm chú, từ lúc bị thương đến giờ anh chưa từng nhìn tay mình.
Anh thấy rõ ánh mắt cô xót xa, chứng tỏ cô không phải vô tình với anh.
Đã vậy, tại sao thời gian này cô lại kháng cự mình?
Anh không hiểu.
Mắt trầm xuống.
Hình như từ khi Lý Tâm Lan đến, Diệp Nhiễm Nhiễm đã trở nên lạnh nhạt với anh…
Tại sao?
Bên kia, Đế Quân Nhan chống tay lên bàn, nói chuyện với Lý Tâm Lan và Từ Lôi.
Cô nghĩ về cách Diệp Nhiễm Nhiễm và anh trai cô ở chung mấy ngày nay, thế nào cũng thấy xa cách.
Chuyện này là sao?
"Mấy người nói họ bị sao vậy?"
Ở đây chỉ có cô, Diệp Nhiễm Nhiễm, Lý Tâm Lan và Từ Lôi là con gái, còn hỏi Trình Húc Mặc họ?
Thôi, con trai biết quái gì.
Lý Tâm Lan chống cằm hai tay, suy nghĩ: "Hai người cãi nhau à? Yêu đương cãi nhau là bình thường, chắc họ cũng vậy."
Đế Quân Nhan và Từ Lôi nhìn nhau, yêu đương?
Họ đúng là chưa nói với Lý Tâm Lan rằng hai người đó còn chưa là người yêu.
Nhưng cũng không giải thích, vì trong mắt họ, sau này hai người nhất định sẽ đến với nhau.
Tại sao Lý Tâm Lan lại nghĩ họ là yêu đương?
Vì bình thường Đế Quân Hi nhìn Diệp Nhiễm Nhiễm với ánh mắt dịu dàng như tan thành nước, mặt không cảm xúc nhưng khi đối diện với Diệp Nhiễm Nhiễm lại luôn mang theo ý cười.
Hai người ở chung lâu ngày, dưới sự chủ động của Đế Quân Hi, thói quen thành tự nhiên, Diệp Nhiễm Nhiễm không thấy hành động của mình trong mắt người khác có vẻ thân mật.
Thêm vào đó, cô và Trình Húc Mặc vô tình nhắc đến quan hệ của hai người, Trình Húc Mặc không phủ nhận, hoặc mọi người đều ngầm cho rằng họ sẽ ở bên nhau là chuyện tự nhiên.
Nên kéo theo, Lý Tâm Lan cũng tưởng họ là bạn trai bạn gái.
Ăn cơm xong, Diệp Nhiễm Nhiễm tập luyện mộc hệ dị năng trong sân, Đế Quân Nhan đi tới.
Ngồi xuống bàn đá, lặng lẽ nhìn cô.
Trong lòng cân nhắc lời nói.
Diệp Nhiễm Nhiễm chú ý đến cô, mỉm cười, dừng lại.
Đi đến ngồi cạnh cô, lấy từ không gian ra hai quả táo, đưa một quả cho cô, trêu chọc: "Ồ, không đi với anh Dật Hiên của cậu, rảnh đến tìm tớ à? Tạ Dật Hiên chịu thả người đấy hả?"
Con nhỏ này, từ khi gặp lại Tạ Dật Hiên, hai người như sam nhau, suốt ngày dính lấy, đến cả cô cũng bị bỏ rơi sau đầu.
Cô cũng không muốn suốt ngày ăn cơm chó, cô thích ăn khoai tây chiên ăn trái cây.
Nên hễ thấy hai người là cô lánh xa.
Sợ chưa kịp ăn đồ ăn vặt yêu thích đã bị cơm chó no rồi.
Đế Quân Nhan bị cô chọc đỏ mặt, nhưng ở trước mặt Diệp Nhiễm Nhiễm đã luyện da mặt dày hơn nhiều, nhanh chóng thản nhiên cắn một miếng táo thơm ngọt, nói: "Vẫn là Nhiễm Nhiễm tốt, táo ngọt thật!" Nói rồi nhìn Diệp Nhiễm Nhiễm nháy mắt, "Em với anh Dật Hiên là tình đầu ý hợp, hừ hừ, khi cậu yêu rồi sẽ biết thôi. Sao? Thấy tụi em thân thiết thế này, cậu không muốn kiếm một người à?"
Diệp Nhiễm Nhiễm cắn táo, tay khựng lại, rồi bình tĩnh kéo người yêu cũ của nguyên thân ra trêu: "Đừng nói như tớ chưa từng yêu, chị đây cũng có người yêu cũ đấy nhé!" Nói xong nháy mắt với Đế Quân Nhan, mặt không đỏ tim không loạn.
"Xì." Đế Quân Nhan trợn mắt trắng, "Người yêu cũ thì đừng nhắc nữa, thành người yêu cũ là chứng tỏ không hợp rồi."
Diệp Nhiễm Nhiễm khóe miệng giật giật, cô cũng không muốn nói đâu.
Đế Quân Nhan lại cắn một miếng táo, kêu "rắc rắc".
Như vô tình hỏi: "À đúng rồi, anh trai em vừa nãy làm sao vậy? Sao mặt mày đen thui vậy?"
Diệp Nhiễm Nhiễm không khỏi nhớ lại cảnh vừa rồi, đè nhịp tim xuống, cười tự nhiên: "Sao tớ biết được? Cậu nên hỏi anh ấy, chắc gặp chuyện gì đó thôi?"
"Ha, em còn tưởng cậu biết."
Đế Quân Nhan lại cắn một miếng táo, ngập ngừng một chút, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Nhiễm Nhiễm… cậu với anh trai em cãi nhau à?"
Cô không phải ngốc, mấy ngày nay, Nhiễm Nhiễm rõ ràng mang thái độ xa lánh với Đế Quân Hi, lời nói hành động vẫn vậy, nhưng vô hình có một sự xa cách.
Diệp Nhiễm Nhiễm khựng lại, tâm chấn động, ngơ ngác ngẩng đầu: "…Cãi nhau?"
Trong mắt người khác, là cãi nhau sao?
Nhưng cô có đâu.
Cô và Đế Quân Hi có gì để cãi chứ?
Chỉ là sự xuất hiện của nữ chính khiến cô biết quý mạng thôi.
Cô không muốn chọc giận nữ chính, dù bây giờ nữ chính mới vừa quen nam chính, chưa có tình cảm, nhưng cô biết, đó chỉ là vấn đề thời gian.
Đế Quân Nhan sững người, nhìn khuôn mặt trắng ngần của Diệp Nhiễm Nhiễm với vẻ ngơ ngác.
Không cãi nhau?
Nhưng họ thấy đúng là họ đang cãi nhau mà.
Giống như bạn trai làm chuyện gì đó khiến bạn gái giận, hai người lạnh nhạt với nhau vậy.
Vừa nãy cô còn nói với Lý Tâm Lan, cô ấy cũng đồng ý.
Đế Quân Nhan không hiểu đầu cua tai nheo.
Cuối cùng Đế Quân Nhan vẫn không rõ, hai người này rốt cuộc bị làm sao.
