Chương 86: Anh Sợ Anh Sẽ Không Kiểm Soát Được Mà Làm Ra Chuyện Gì Đó
“Em ghét anh?” Đế Quân Hi nhíu mày, không nghe thấy tiếng trả lời, lại hỏi thêm một câu.
“Không, em không ghét anh.” Diệp Nhiễm Nhiễm vội vàng phủ nhận.
Cô sao dám ghét nam chính chứ, dù có ghét cũng không dám nói ra, chán sống rồi sao?
“Vậy là thích anh?”
Diệp Nhiễm Nhiễm nghẹn lời.
Trời ơi!
Quan điểm gì vậy?
Không ghét là thích?
Anh ta nhìn ra từ chỗ nào vậy?
Phút chốc, trái tim vốn đang mềm yếu bỗng trở nên cứng rắn.
Hừ, mềm lòng gì chứ cô tuyệt đối không có!
“Không trả lời là mặc định đồng ý sao?”
Đế Quân Hi nhìn cô gái ngây ngốc, mắt hiếm thấy lộ ra ý cười, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Diệp Nhiễm Nhiễm hồi thần, không nhịn được trợn mắt, hơi cong môi nói: “Nếu không ghét là thích, vậy chẳng phải em sẽ rất mệt sao?”
Vậy thì người cô thích chắc có thể vòng quanh cả căn cứ mấy vòng rồi.
Đế Quân Hi nghe xong, ý cười hơi thu lại, nheo mắt, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
Diệp Nhiễm Nhiễm không nhịn được run lên, thầm nghĩ, nam chính thật khó chiều, nói thật cũng nổi giận.
“Ý em là em thích rất nhiều người?”
Đế Quân Hi lộ rõ vẻ giận dữ, như thể cô mà dám nói có, anh sẽ lập tức cho những người đó biến mất.
Diệp Nhiễm Nhiễm chỉ muốn hất bàn, cô có ý đó sao? Có ý đó sao??
Dĩ nhiên, cô không dám chọc giận đại nhân vật… cô nhát gan.
Mẹ kiếp!
Cô im lặng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chân mình, buồn bực nói: “Không có, em chẳng thích ai cả.”
Rõ ràng đã nghe được câu trả lời muốn nghe, nhưng trong lòng Đế Quân Hi lại nghẹn lại.
Chẳng thích ai cả, ý là cả anh cũng không thích?
Nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang cúi đầu ngoan ngoãn nhưng toàn thân lại tỏa ra một tia tủi thân, lòng anh không khỏi mềm xuống.
Thôi vậy, anh không nên ép quá, dù sao cô cũng ở bên cạnh anh, còn nhiều thời gian.
Ngày còn dài, rồi sẽ có ngày anh khiến cô gái nhỏ này thích anh.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là cô phải thích anh, chỉ thích một mình anh.
Nếu không, anh không thể tưởng tượng nổi cảnh cô gái này không thích anh mà lại thích người khác, anh sợ anh sẽ không kiểm soát được mà làm ra chuyện gì đó…
Nghĩ vậy, nhìn cái đầu đầy tóc mềm mại trước mặt, ánh mắt anh càng thêm u ám đầy ẩn ý.
Không hiểu sao, Diệp Nhiễm Nhiễm đang nhìn mặt đất buồn chán bỗng thấy lạnh sống lưng.
Chẹp, chắc mặc ít quá nhỉ?
Muốn khóc quá, bao giờ đại nhân vật mới chịu thả cô về đây! Cô cựa quậy, muốn thoát khỏi cánh tay anh, nhưng không được.
“Diệp Nhiễm Nhiễm, trước đây em ngốc không biết có thể chẳng sao, nhưng bây giờ anh nói rõ ràng cho em biết——”
Đế Quân Hi chọc chọc đầu cô, Diệp Nhiễm Nhiễm bỗng thấy lòng hoảng hốt, trực giác không muốn nghe, cô rụt lại nhưng không thoát được.
Đế Quân Hi ôm chặt cô, tư thế không cho phép từ chối, ánh mắt sâu thẳm đẹp đẽ như những vì sao trên trời, đôi mắt đen kịt phản chiếu bóng hình cô, rõ ràng và sáng ngời.
Sự lạnh lùng ban đầu không còn nữa, chỉ còn lại sự dịu dàng như nước.
“Diệp Nhiễm Nhiễm, anh yêu em, chỉ yêu con người em, chỉ yêu em,” lời nói đầy dịu dàng, ánh mắt cưng chiều và kiên định.
Tim Diệp Nhiễm Nhiễm bỗng thắt lại, không khỏi đập loạn, gò má trắng ngần đỏ bừng như máu.
Cô không dám nhìn vào mắt Đế Quân Hi nữa, theo bản năng muốn lảng tránh.
Nhưng Đế Quân Hi lại bá đạo ôm chặt cô, cúi đầu cọ cọ thân mật vào cổ cô, hơi nóng phả thẳng vào làn da cô.
Khiến toàn thân cô không tự chủ được mềm nhũn, trái tim cũng loạn nhịp.
Cô không khỏi nhắm mắt lại, trấn tĩnh nội tâm hỗn loạn, chỉ nghe bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, sâu lắng và đầy tình cảm——
