Chương 14: Ồn ào trong lớp 4
“Hừ, tôi không xứng, cô càng không xứng. Trong trường này, người xứng với Lâm Tứ thiếu chẳng có mấy đâu.” Dù là trên đời này, người phụ nữ xứng với Tứ thiếu cũng chẳng nhiều.
Lúc này, có người yếu ớt nói một câu: “Tôi thấy Lý Tình xinh đẹp, chắc xứng đấy.”
Nghe vậy, khóe miệng Lý Tình méo xẹo. Cô đã tránh xa thế này rồi, mà vẫn bị kéo vào chuyện hay sao? Người vừa nói đúng là có ý đồ xấu.
“Đúng là phiền phức!” Lý Tình nói một câu.
Nói xong ba chữ ấy, Lý Tình trực tiếp gập ghế lại, rồi ngồi xổm xuống. Triệu Giai cũng học theo cô ngồi xổm xuống. Dù sao hôm nay chúng nó ngồi đủ xa, chắc không ai để ý đâu.
Nhưng điều Lý Tình và Triệu Giai không ngờ tới là, sau khi chúng nó ngồi xổm, một nam sinh ở hàng ghế sau cũng ngồi xổm theo. Thằng cha đó còn tiện tay cướp luôn cái bánh chưa mở trong tay Triệu Giai. Nam sinh này chính là Lâm Lục thiếu. Không còn cách nào, trong vòng chiến kia có mấy cô nàng quen mặt hắn, hắn không trốn không được!
“Bánh của tao!” Triệu Giai nổi khùng, gầm lên.
Lý Tình không nhịn được phải vỗ trán: “Nhỏ tiếng thôi! Cậu sợ người ta không phát hiện ra à?”
Lúc này, mấy cô gái đang cãi nhau phía trước vì không thấy Triệu Giai và Lý Tình nên vẫn tiếp tục. Một cô nghe thấy giọng Triệu Giai, bỗng trợn tròn mắt: “Tôi nghe thấy giọng Triệu Giai rồi.”
“Chúng ta đang cãi nhau, nhắc Triệu Giai làm gì?”
“Có Triệu Giai là có Lý Tình. Các cô không bảo Lý Tình xứng với Lâm Tứ thiếu à? Kéo nó ra đây, xem nó có xứng với Tứ thiếu không?” Một cô gái lên tiếng. Cô này đúng là có ý đồ xấu, chỉ muốn Lý Tình không được yên ổn.
Nhưng lúc này, vì Lý Tình đã cảnh cáo, Triệu Giai không dám lên tiếng nữa. Cô nhìn chằm chằm Lâm Lục thiếu, hận không thể xông lên cắn hắn một miếng. Cái tên này dám cướp mất cái bánh yêu quý của cô. Mắt Triệu Giai suýt bốc lửa, nếu không phải Tình Tình bảo cô không được to tiếng, cô đã xông lên đánh nhau với hắn rồi.
Lâm Lục thiếu nhai ngon lành cái bánh ngọt. Hắn coi cái bánh này như bữa sáng tình yêu Lý Tình tặng. Dĩ nhiên, Lý Tình có yêu hắn không thì tạm gác sang một bên, dù sao hắn cũng thấy đây là bữa sáng tình yêu, ăn thế nào cũng thấy ngọt thơm.
Đàn em bên cạnh hắn không nhịn được mà khẽ giật khóe miệng. Nói thật, Lục thiếu hôm nay đã ăn sáng rồi, mà rõ ràng hắn có thích đồ ngọt đâu? Nhưng câu này hắn không dám nói ra. Hắn biết Lục thiếu vì Lý Tình xinh đẹp này đã tốn không ít tâm tư. Vốn không thích đi học, thế mà đã nghe giảng được nửa học kỳ rồi.
Lúc này, mấy cô gái phía trước lại như radar quét một vòng, không thấy Triệu Giai và Lý Tình, liền tiếp tục cuộc chiến.
Vương Viện đã mất hết kiên nhẫn. Ngay khi Trần Tiếu chửi cô ta một câu, cô ta rú lên một tiếng, xông thẳng vào Trần Tiếu. Tóc Trần Tiếu lập tức bị cô ta túm gọn, đầu bị kéo ngược ra sau.
“Trần Tiếu, chết đi!”
“A!” Trần Tiếu kêu thảm. Bạn thân bên cạnh cô ta bắt đầu ra tay. Trong chốc lát, chỉ nghe thấy tiếng bàn ghế loảng xoảng, cùng với tiếng kêu thảm của mấy cô gái. Mấy dãy bàn phía trước trong nháy mắt đổ sập hết.
Nam sinh phía sau không nhịn được mà nuốt nước bọt. Sức chiến đấu này mạnh quá, có đúng không? Sao hắn lại có cảm giác không dám lấy vợ thế này?
“Nói thật, đây là sức mạnh của mấy cô gái đến nắp chai còn không mở nổi à?”
“Trời ơi, sức bộc phát của mấy cô này đúng là khủng khiếp.”
Lúc này, lớp trưởng lớp Lý Tình kêu thảm: “Chết rồi, tuần trước đã phát hiện mấy cái bàn đó thiếu mấy con ốc…” Nhưng vì chuyện xảy ra với Lý Mẫn ảnh hưởng tới cậu ta, cậu ta quên mất. Giờ thì hay rồi, mấy cái bàn phía trước hỏng hoàn toàn.
Phải nói, lớp trưởng Phí Ngọc Thành của lớp Lý Tình rất thích Lý Mẫn, thường ngày cũng đi lại rất thân.
“Thôi… chuyện này cậu cứ coi như không biết đi. Đã là chúng nó phá thì để chúng nó đền.” Nam sinh bên cạnh cậu ta nói một câu.
Lý Tình và Triệu Giai đã ngồi thẳng dậy. Hai người xem mọi người đánh nhau rất chăm chú, thỉnh thoảng còn không nhịn được mà bình luận.
“Chà, nếu Trần Tiếu túm được tóc cô mặc áo vàng thì hay, phạm vi ảnh hưởng sẽ rộng hơn.”
“Ừ, chắc cô ta chưa phát huy hết sức!”
“Ái chà, cô mặc áo xanh bị đẩy ngã rồi, đầu hình như va phải, chảy máu rồi!”
“Tôi thấy hôm nay không chỉ có một người thấy máu đâu!” Dù sao cô gái áo xanh cũng đứng dậy nhập cuộc, ra tay là thấy máu. Có vẻ người khác không cho cô ta yên, cô ta cũng không cho ai yên.
“Đã quá!”
“Ha ha, đúng là quá đã!” Cuộc chiến bắt đầu, chúng nó không cần trốn nữa, vì mấy cô gái kia không còn để ý tới chúng nó nữa.
Lý Tình thấy cuộc chiến giữa chúng nó kiếp này hình như đã leo thang, đến cả bàn cũng lật. Kiếp trước chuyện này không xảy ra, vì khi chúng nó bị gọi đi, bàn vẫn còn nguyên. Kiếp này là sao? Chẳng lẽ do đôi cánh nhỏ trọng sinh của mình gây ra?
Đang lúc đó, cô nghe thấy một thằng cha phía sau đang thì thầm với cái tên cướp bánh: “Lớp trưởng lớp 6 khoa Trung quên báo sửa, nên bàn mới hỏng.”
“Sao có thể quên được?” Lâm Lục thiếu cau mày.
“Cô Lý Mẫn mà cậu ta thích gặp chuyện, nên ảnh hưởng tới cậu ta.”
Lý Tình khẽ nhướng mày. Thì ra là vậy. Không ngờ chuyện về Lý Mẫn lại ảnh hưởng tới khá nhiều người. Lúc này ảnh hưởng tới lớp trưởng, rồi ảnh hưởng tới mấy cô gái kia, sau này còn ảnh hưởng nhiều thứ nữa.
Dù sao… nghĩ tới mấy cái thẻ mình đã xài cháy, xem ra tốc độ xài thẻ của mình cần phải nhanh hơn, kẻo bị khóa thì không xài được nữa.
Lúc này, Lâm Lục thiếu phía sau khều nhẹ Lý Tình: “Lý Tình, tên Lý Mẫn với cậu giống nhau nhỉ, hai người không phải là chị em chứ?” Hình như hắn đã nghe đâu đó rằng nhà họ Lý có hai cô gái, không phải Lý Tình và Lý Mẫn đấy chứ?
Triệu Giai quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lâm Lục thiếu: “Lý Mẫn mới là chị em của mày. Nó có quan hệ gì với Tình Tình nhà tao? Đừng có kéo quan hệ, hừ!” Giờ Lý Mẫn gặp chuyện thế kia, tốt nhất là cắt đứt quan hệ với Tình Tình. Nên Triệu Giai chẳng thèm giải thích, Lý Mẫn là con của tiểu tam nhà họ Lý, tốt nhất là đá nó càng xa càng tốt.
Lâm Lục thiếu bị đụng phải một bụi tro, hắn xoa mũi. Nói thật hắn còn định nhân cơ hội này bắt chuyện với Lý Tình, ai ngờ lại bị cái đồ ngốc Triệu Giai phá hỏng.
“Lục thiếu!” Nam sinh bên cạnh Lâm Lục thiếu hơi lo lắng nhìn hắn. Lục thiếu nhà họ bao giờ phải chịu ấm ức thế này?
