Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Nữ Phụ Xinh Đẹp Khiến Đại Lão Phản Diện Say Đắm, Càng Trốn Càng Bị Cưng Chiều” > Chương 17

Chương 17

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 17 có bản audio.

Chương 17: Đấu Gà

 

“Trò chơi hôm nay là —— Đấu Gà.”

 

Khương Mật chớp đôi mắt đẹp, chân trái vô thức co lên gác lên đầu gối, “Là cái trò đấu gà mà em đang nghĩ tới đó hả?”

 

“Đúng, chính là trò đó. Động tác của Mật Mật rất chuẩn, ai chưa biết thì học theo.”

 

Soạt soạt soạt, mấy chục ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cô.

 

Khương Mật: “.......”

 

Nhưng rất nhanh, Khương Mật đã mỉm cười, hai tay nắm lấy cổ chân trái, nhún nhảy tại chỗ hai cái, “Chính là như vậy, mọi người học được chưa?”

 

Trình Lẫm lập tức hưởng ứng, “Biết chứ, hồi nhỏ tôi chơi suốt.”

 

Lộc Vu cũng ríu rít nói, “Tôi cũng vậy, hồi nhỏ ngày nào cũng chơi.”

 

“Luật chơi rất đơn giản, ra khỏi vòng hoặc để hai chân đứng xuống đất là thua. Con gái một đội, con trai một đội, ai thắng đến cuối cùng thì là người thắng. Bây giờ, con gái bắt đầu trước.”

 

Rất nhanh, nhân viên đã vẽ trên bãi cỏ một ô vuông rộng khoảng năm mét vuông. Rõ ràng, đây chính là võ đài.

 

Khương Mật, Lộc Vu và Trần Uyển Như trực tiếp bước vào trong đó, duy chỉ có Bạch Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn ưỡn ẹo đứng yên tại chỗ, “Tôi, tôi đang mặc váy ngắn, phải làm sao đây?”

 

Thẩm Minh Hiên lập tức quyết đoán, “Anh cùng em về thay quần nhé.”

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn đáng thương ngước nhìn ba nam khách mời còn lại, “Nhưng như vậy sẽ làm mất thời gian của mọi người.”

 

【Bảo bối Nhuyễn Nhuyễn đáng thương quá, ba nữ khách mời kia chắc bàn bạc với nhau rồi, cố tình giấu không nói cho Nhuyễn Nhuyễn biết, muốn làm cô ấy mất mặt.】

 

【Có người đu idol mà không mang não, Bạch Nhuyễn Nhuyễn là tiểu hoa đang hot, một đám fan cuồng che chở cô ấy, đoàn làm phim quên ai chứ đâu dám quên nhắc cô ấy.】

 

【Sự thật rồi, cố tình mặc váy ngắn khoe chân, lại còn cố tình giả vờ ngại ngùng, đã làm đĩ thì đừng bày đặt lập đền thờ trinh tiết.】

 

【Vừa nãy đạo diễn cue Khương Mật biểu diễn động tác đấu gà, bị bao nhiêu người nhìn như vậy mà làm động tác đó, tôi ngại thay cho cô ấy luôn, vậy mà Khương Mật vẫn thản nhiên làm xong, Bạch Nhuyễn Nhuyễn thật nên học hỏi.】

 

Đạo diễn nhíu mày, ánh mắt dò hỏi trợ lý bên cạnh.

 

Trợ lý nghiêm túc gật đầu, người được nhắc đầu tiên chính là cô ta.

 

Đã như vậy, thì chính là cố ý rồi.

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn đã muốn dùng cách này để gây chú ý, thì đoàn đạo diễn cũng vui vẻ thuận theo.

 

Quả nhiên, Bạch Nhuyễn Nhuyễn lại ưỡn ẹo thêm một lát, cuối cùng vẫn giữ váy bước vào trong ô vuông vạch trắng. Trò đấu gà của đội nữ bắt đầu.

 

Khương Mật lười biếng ngáp một cái. Thật ra cô không hề muốn thắng, vì bị giới hạn bởi nhân thiết nữ phụ độc ác, cho dù cô có thắng, cũng chỉ có thể chọn nam chính Thẩm Minh Hiên, chi bằng thua, rồi chờ ai đó chọn mình. Nhưng khi tiếng còi vang lên, lòng hiếu thắng trong tim bỗng chốc bùng lên không chút báo trước.

 

Trong từ điển của Khương Mật cô, không hề có chữ “thua”!

 

Nốt ruồi đen nhỏ bên đuôi mắt vốn lười biếng lay động bỗng chốc trở nên sắc lạnh.

 

Radar của Lộc Vu lập tức kêu leng keng, “Mật Mật!”

 

Khương Mật chớp đôi mắt đẹp, “Củ khoai nhỏ, cậu muốn rút lui thế nào?”

 

“Ưu nhã một chút.” Lộc Vu buột miệng nói xong lại nhận ra lời này quá nhát gan, bèn hắng giọng, ưỡn ngực thót bụng ngẩng cao đầu, “Tới đây, Mật Mật, đến lúc quyết chiến rồi.”

 

Khương Mật cười một cái, nhảy một chân về phía trước một bước, đến bên cạnh Lộc Vu thì hích đầu gối lên trên, cơ thể Lộc Vu lập tức mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.

 

“Á——”

 

Khương Mật lập tức đưa tay vòng qua eo sau của Lộc Vu, trực tiếp đón người từ giữa không trung, ôm vào trong lòng.

 

【Ha ha ha, cảnh kinh điển phim thần tượng gì vậy trời.】

 

【Chị em ơi, mau gõ lên màn hình: thuyền này đã cập bến!】

 

【Khương Mật bạn gái lực max, Lộc Vu siêu mềm siêu đáng yêu, hai người quá hợp luôn.】

 

【Mật Mật cẩn thận, ai đó tên Xuyên đang watching you kìa!】

 

Lộc Vu sợ hãi thở dốc hai hơi, cảm kích nói, “Cảm ơn cậu nhé Mật Mật, không thì tớ ngã sấp mặt rồi.”

 

Khương Mật nhướng mày, “Tớ đã hứa cho cậu rút lui ưu nhã mà.”

 

Lộc Vu sững người, rồi bật cười thành tiếng, “Đúng là vậy thật.”

 

Bên kia, Bạch Nhuyễn Nhuyễn đột nhiên lẩm bẩm nhỏ, “Hình như Mật Mật phạm luật rồi đó.”

 

Lộc Vu giật tai, lập tức nhảy dựng lên bênh vực, “Không có, không phạm luật.”

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn đỏ hoe mắt, yếu ớt nói, “Tôi không có ý nói Mật Mật phạm luật, chỉ là cô ấy không thể đứng một chân mà đỡ cậu từ giữa không trung lên được.”

 

【Bạch Nhuyễn Nhuyễn không nhắc thì tôi còn chưa để ý, nãy giờ Khương Mật làm thế nào vậy?】

 

【Tôi tự thử rồi, đứng một chân cho vững đã khó rồi, huống chi là đỡ người, cô ấy nhất định phạm luật rồi.】

 

【Vụ này tôi đứng về phía Bạch Nhuyễn Nhuyễn, Khương Mật đúng là phạm luật rồi.】

 

Thậm chí ở hiện trường, khách mời và nhân viên cũng nhỏ giọng bàn tán chuyện phạm luật. Cuối cùng cũng gỡ lại được một ván, Bạch Nhuyễn Nhuyễn đắc ý ngẩng cao cằm.

 

Lộc Vu sốt ruột muốn giải thích gì đó, nhưng vừa rồi hỗn loạn quá, cô cũng không nhìn rõ Khương Mật rốt cuộc làm thế nào, sốt ruột đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ.

 

Khương Mật cười nhẹ như mây gió, vẫn tuân theo luật, nhảy một chân đến trước mặt Bạch Nhuyễn Nhuyễn.

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn lập tức căng thẳng trợn tròn mắt, “Cậu, cậu muốn làm gì?”

 

Khương Mật nhếch khóe môi, “Diễn lại cho cậu xem tôi có phạm luật hay không.”

 

Dứt lời, Khương Mật hích đầu gối lên, Bạch Nhuyễn Nhuyễn hét lên một tiếng, hoảng loạn ngã ngửa ra sau. Sau đó, cô lại một tay đón người từ giữa không trung trở lại.

 

Nhưng mà, Bạch Nhuyễn Nhuyễn không được đãi ngộ tốt như Lộc Vu. Khương Mật chỉ đỡ cho người ta đứng thẳng dậy, rồi buông tay ra. Bạch Nhuyễn Nhuyễn giống như con bạch tuộc vùng vẫy hai cái, để không ngã nhào xuống đất trong bộ dạng thảm hại, đành phải đứng cả hai chân trên mặt đất.

 

Khương Mật “oa” một tiếng, vỗ hai cái vào lòng bàn tay, “Là cậu phạm luật đó, không phải tôi.”

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn cắn môi, trong mắt đầy oán hận. Ý ban đầu của cô ta là muốn loại Khương Mật khỏi cuộc chơi, không ngờ người bị loại lại chính là mình, còn để Khương Mật nổi bật thêm một phen.

 

【Choáng luôn, Khương Mật là nữ đặc nhiệm đầu thai hả, sức mạnh cốt lõi này cũng quá mạnh rồi.】

 

【Khương Mật nói đi chạy bộ buổi sáng để rèn luyện tôi còn không tin, nghĩ cô ấy chỉ dựng nhân thiết thể thao, nhưng giờ đâu chỉ là rèn luyện, tôi còn nghi cô ấy lén học võ gì đó nữa.】

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn gắng gượng nói, “Vừa nãy tôi nhìn nhầm thôi.”

 

Khương Mật híp mắt cười, “Không sao, hai chúng ta là chị em tốt mà, cậu oan uổng tôi tôi cũng không giận đâu, nhưng sau này không được tùy tiện oan uổng người khác nhé.”

 

Nụ cười trên mặt Bạch Nhuyễn Nhuyễn suýt nữa thì không giữ nổi mà rạn ra, “Tôi không cố ý.”

 

Khương Mật mỉm cười.

 

Bạch Nhuyễn Nhuyễn không gượng nổi nữa, cúi đầu mặt đen sì bỏ đi.

 

Trần Uyển Như còn ở lại trên sân, đương nhiên cũng không đủ sức đấu với Khương Mật, vừa chạm mặt đã thua.

 

“Người thắng của đội nữ là Khương Mật, chúc mừng cô có đặc quyền chọn nam khách mời để hẹn hò.”

 

Khương Mật: “.......” Cái lòng hiếu thắng chết tiệt này, rõ ràng không định thắng mà!

 

Rất nhanh, đội nam bắt đầu.

 

Nếu nói đội nữ bên này là Khương Mật lần lượt KO từng người, thì đội nam bên kia lại là vây công.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi