Chương 36: Cậu muốn chết à!
【Rốt cuộc vẫn là trẻ con, ngây thơ một chút cũng bình thường. Đợi nó lớn hơn một chút, sẽ biết lợi hại thôi.】
【Còn về đứa kia, cô có thể học cách đối nhân xử thế của nó. Về mặt này, nó đúng là một đứa trẻ thông minh, dứt khoát. Chỉ tiếc rằng…】
【Nhưng có vẻ cũng chỉ thế thôi. Dù có muốn hòa nhập vào giới của chúng ta thế nào, cuối cùng cũng chỉ làm được mấy việc của kẻ hầu người hạ.】
【Bố mẹ cô…】
Vân Linh mân mê tay mình, hoàn toàn không có phản ứng gì với cơn đau nhói. Trên mặt cô vẫn treo nụ cười nhẹ, ai nhìn cũng nghĩ lúc này cô đang vui vẻ và hạnh phúc.
Cô không để tâm mấy chuyện đó.
Cô không hề muốn hòa nhập vào giới nào cả, nhưng quả thực cô có hơi vượt giới hạn.
Bạn bè… cô thực sự có tư cách đó sao?
Cha của Trầm Uyên không nói sai điều gì.
Giữa họ vốn dĩ là quan hệ lợi ích. Không chỉ với Trầm Uyên, mà còn với Chu Vãn Lê, Trì Thịnh và những người khác. Vì lợi ích, họ mới có dây dưa với nhau.
Là cô đang lợi dụng họ.
Là cô đang dùng mối quan hệ của họ để đổi lấy cơ hội làm thêm.
Là cô đang lợi dụng lòng tin của họ để kiếm tiền.
Từ đầu đến cuối, đều là cô đang lợi dụng họ.
Mới chỉ hơn nửa năm, vậy mà cô cũng dám gọi họ là bạn.
Cha Trầm nói đúng, cô phải tỉnh táo lại. Họ là hai giai cấp khác nhau, một khi tốt nghiệp cấp ba, mọi thứ sẽ trở về vạch xuất phát. Điều cô cần làm là giữ đúng vị trí của mình, đừng chìm đắm vào ảo tưởng.
Đúng vậy… chính là như thế…
Cô chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, đợi mẹ tỉnh lại đưa mẹ đi sống cuộc sống tốt đẹp, rồi cố gắng thi vào trường đại học tốt, như vậy là được rồi…
“Vân Linh!”
Một tiếng quát giận dữ kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
Chưa kịp phản ứng, tay cô đã bị một bàn tay khác nắm lấy, giây tiếp theo, cả người cô đã lao vào lòng người kia.
Mùi hương quen thuộc khiến Vân Linh lập tức bình tĩnh lại.
“Trì Thịnh?” Vân Linh ngước lên, tay cậu ta nóng đến mức như muốn đốt thủng cổ tay cô, mắt cậu ta như muốn phun ra lửa.
“Cậu muốn chết à!” Cậu ta gầm lên, gân xanh trên cổ và cánh tay nổi đầy.
“Không có, tớ chỉ muốn sang đường thôi.”
“Đèn đỏ mà sang đường gì!”
Như để chứng minh lời Trì Thịnh, vừa dứt lời, một chiếc ô tô con lao vụt qua sau lưng họ.
Vân Linh nuốt nước bọt, hiếm khi thấy sợ hãi.
“Cảm ơn.” Vân Linh hoàn hồn, nhưng không thoát khỏi vòng tay Trì Thịnh.
“Này, cậu có thể buông tớ ra được không? Còn cổ tay tớ nữa, cậu nắm hơi đau.”
Trì Thịnh nhắm mắt, từ từ thở ra một hơi nặng nhọc, rồi mới buông Vân Linh ra.
“Sang đường mà cậu lại ngẩn người ra đấy!”
“Lúc nãy vẫn còn đèn xanh mà.” Vân Linh nhỏ giọng cãi lại, thấy mặt Trì Thịnh tối sầm lại, cô lập tức đổi chủ đề.
“Sao cậu lại ở đây? Giờ này không phải nên ở nhà ngủ hoặc chơi game sao?”
Trì Thịnh bĩu môi, “Thằng Lục Nghị Thành ép tớ ra đây chơi game, tớ rảnh quá nên xuống mua ít đồ.”
“Mua đồ…”
“Nói nhiều thế làm gì? Nếu không nhờ tớ kịp thời đến, thì bây giờ cậu đã lên mặt báo rồi. ‘Thiếu nữ tuổi hoa vượt đèn đỏ bị xe tông bay, rốt cuộc là giáo dục bắt buộc chưa đủ hay tự tìm đường chết?’”
Vân Linh bật cười trước câu nói của cậu ta.
“Không ngờ, cậu cũng có khiếu làm nghề viết lách đấy chứ.”
“Tớ đây mười tám loại võ nghệ tinh thông hết.”
Vân Linh cười, lắc đầu.
“Thế cậu đi mua đồ đi, tớ còn có việc khác.”
“Cậu đi đâu?” Trì Thịnh kéo tay cô lại.
“Tớ vào viện thăm mẹ.”
“Tớ cũng đi.”
“Không phải Lục Nghị Thành đang đợi cậu về chơi game sao?” Không phải lần đầu Trì Thịnh đi, nên Vân Linh không ngạc nhiên.
“Chơi game chán lắm, không chơi nữa.”
Vân Linh nghi ngờ liếc cậu ta một cái, “Cậu mà cũng có lúc thấy game chán à?”
“Kệ tớ.” Trì Thịnh nói, không có lý nhưng vẫn rất hùng hồn.
Thấy Vân Linh chưa đi, cậu ta rành rọt nắm tay cô kéo qua đường.
Vân Linh thở dài, đành phải đi theo cậu ta.
Nhà họ Trầm ở vị trí tốt hơn nhà họ Trì một chút, đi bộ mười phút là thấy ga tàu điện ngầm, cũng gần bệnh viện hơn, chỉ mất nửa tiếng tàu điện.
Vì là cuối tuần nên người hơi đông, toa tàu chật kín người, không còn chỗ trống nào.
Vân Linh biết rõ vị thiếu gia này. Không chỉ sạch sẽ, mà còn ghét những chỗ đông người.
Nhìn vẻ mặt cậu ta khó chịu nhưng phải nhịn, Vân Linh nhịn cười, khó khăn lấy ra một cái khẩu trang đưa cho cậu ta.
“Đeo vào đi, đỡ khó chịu hơn.” Mùi tàu điện ngầm mùa hè chẳng thơm tho gì. Cô đã khuyên vị thiếu gia này rồi, ai bảo cậu ta không nghe. Giờ lên tàu rồi, muốn xuống cũng khó.
Trì Thịnh nhìn cô một cái, nhận lấy khẩu trang, nhưng không đeo lên mặt mình, mà lại kéo giãn ra, đeo lên mặt Vân Linh.
Vân Linh hơi ngơ ngác, vừa định mở miệng thì tàu điện lại chuyển bánh.
Mọi người loạng choạng bước tới một bước, Vân Linh không đứng vững, suýt đâm vào người phía trước. May mà Trì Thịnh nhanh mắt, kéo Vân Linh lại.
“Nắm tay tớ.” Cậu ta nói.
Vân Linh cũng thấy hôm nay tinh thần mình có hơi lơ mơ. Chắc do mấy hôm nay ngủ không đủ.
Vân Linh không nghĩ nhiều.
Cô thở ra một hơi, nắm lấy cổ tay Trì Thịnh.
Cả hai đều không nói gì, chỉ cảm nhận hơi ấm truyền từ người kia.
May mà qua hai ga, trước mặt Trì Thịnh có một chỗ trống. Cậu ta không do dự, ấn Vân Linh ngồi xuống, còn mình thì vịn tay nắm đứng trước mặt cô, cho đến khi tàu đến ga.
Xuống tàu điện ngầm, Trì Thịnh thở phào nhẹ nhõm.
Trời biết tại sao cậu ta bỏ giấc ngủ ngon lành để đến đây chịu khổ chịu nạn.
“Đã bảo cậu về rồi mà.”
“Không.” Cậu ta như một đứa trẻ cứng đầu thích cãi lời.
Vân Linh lắc đầu, quét mã, ra khỏi ga.
Trì Thịnh đi theo sau cô, khi đi ngang qua một cửa hàng hoa không người, cậu ta dừng lại.
Nửa năm nay Vân Linh đến bệnh viện khá nhiều lần, với cả có Trác Tây lo liệu, nhân viên y tế đã quen mặt Vân Linh. Khi thấy cô, họ đều chào hỏi.
Vân Linh mỉm cười đáp lại, cho đến khi tới trước cửa phòng bệnh.
“Tớ vào chào một tiếng.” Trì Thịnh xoa xoa tay, không còn vẻ bông đùa như ngày thường, trông nghiêm túc và đứng đắn hơn hẳn.
Vân Linh gật đầu, mở cửa.
Trác Tây sắp xếp cho Lý Miêu ở phòng bệnh đơn cao cấp, dùng toàn bộ thiết bị mới nhất, cao cấp nhất, ngay cả hộ lý cũng được chọn lọc kỹ càng, đảm bảo cho Lý Miêu được chăm sóc chu đáo nhất.
“Vân Linh đến rồi à.” Cô hộ lý đứng dậy.
“Cậu chủ Trì.”
Trì Thịnh gật đầu, đưa bó hoa trên tay cho cô.
Cô hộ lý nhận lấy, cầm lọ hoa trên đầu giường vào nhà vệ sinh thay.
“Cháu chào cô, cháu là Trì Thịnh, hôm nay lại đến làm phiền cô. Cháu có mang hoa tặng cô, tuy cô có thể không nhìn thấy, nhưng mong cô ngửi thấy mùi thơm, có thể sớm tỉnh lại.”
Dù sao cũng là thiếu gia lớn lên từ nhỏ đã được dạy dỗ lễ nghi. Dù ngày thường có hơi lêu lổng, nhưng lúc có việc, cậu ta cũng biết rõ hoàn cảnh nào nên nói gì.
“Cảm ơn, còn cố ý mua hoa.”
“Không thể đến tay không được.” Trì Thịnh chỉ ra ngoài cửa.
“Tớ đợi cậu ở ngoài.”
“Chắc tớ không về sớm đâu, nếu cậu chán thì cứ đi trước.”
“Sao cũng được, hôm nay tớ rảnh lắm.”
Vân Linh thấy hôm nay Trì Thịnh hơi lạ.
Nhưng cụ thể lạ thế nào, cô lại không nói ra được.
