Chương 59: Thư tuyệt mệnh
Hôm đó, Nam Chiêu mất tích.
Còn Nam Mạt, được tìm thấy trong một ngôi chùa.
Các nhà sư trong chùa thấy trời đã tối mà người nhà Nam Mạt vẫn chưa tới, Nam Mạt lại không chịu nói mình là con nhà ai, nên họ đã báo cảnh sát.
Vương Xuân Hoa vừa thấy Nam Mạt đã xông lên định tát cho nó mấy cái.
Các nhà sư giật mình, Nam Mạt cũng theo phản xạ co rúm người lại.
“Mẹ!” Ngoài dự đoán của Nam Mạt, lần này người chắn trước mặt nó không phải chị Nam Chiêu, mà là Nam Kiều.
“Chị cả vẫn chưa tìm thấy! Nam Mạt, chị cả đâu?”
Nam Mạt không nói.
Nam Kiều nhíu chặt mày, hai tay đặt lên vai Nam Mạt.
“Em nói đi! Chị cả đâu? Chị ấy có ở đây không? Có phải trốn đâu rồi không? Em nói đi!”
Nhưng mặc cho Nam Kiều có lay thế nào, nói gì, Nam Mạt vẫn không hé răng.
Vương Xuân Hoa vốn đã bực sẵn, thấy nó như vậy càng xắn tay áo lôi nó đi.
“Con ranh chết tiệt, còn không mau nói. Đừng tưởng ở đây tao không dám đánh mày, về nhà xem tao xử lý chúng mày thế nào! Nam Chiêu! Nam Chiêu!”
“Mẹ! Mẹ đừng động vào nó!”
Nhìn Nam Kiều học theo chị ôm mình vào lòng, nỗi bất an trong lòng Nam Mạt càng lúc càng dâng cao.
Mấy người giằng co, cảnh tượng hỗn loạn, đến cả nhà sư và cảnh sát cũng phải vào can.
Chỉ có Nam Bảo đứng một bên, nói vài câu vô thưởng vô phạt.
“Vị thí chủ này, chùa chiền thanh tịnh, xin đừng la lớn. Đến chùa chỉ có mình cô bé thôi, không còn ai khác. Cháu đã ngồi đây cả ngày, không nói một câu, thấy trời tối, chúng tôi cũng sắp đóng cửa, nên mới báo cảnh sát.”
“Con ranh, chỉ biết gây chuyện cho tao! Về! Mất mặt.” Vương Xuân Hoa chửi không ngớt.
“Mẹ, chị cả chưa tìm thấy, mẹ bình tĩnh lại được không?” Hôm nay Nam Kiều khác hẳn ngày thường, che chở trước mặt Nam Mạt, liên tục giục Vương Xuân Hoa đi tìm người.
Nếu không phải Nam Kiều cứ làm ầm lên, Vương Xuân Hoa đã chẳng thèm đi tìm, càng không tới chùa đón Nam Mạt vào giờ này.
“Mặc xác con ranh đó làm gì? Tốt nhất nó chết ngoài đường, chứ về nhà thì xem tao có đánh gãy chân nó không.”
“Không tìm thấy chị cả, con không về!” Nam Kiều cứng cổ cãi.
“Thằng nhóc này, sao hôm nay lại đổi tính thế? Mày mặc kệ con ranh đó đi! Mắng nó một câu đã dám bỏ nhà đi, sau này chẳng phải nó muốn làm gì thì làm à!”
Nam Kiều mím môi, sốt ruột đến đỏ hoe mắt, muốn giải thích nhưng không biết bắt đầu từ đâu, đành dồn ánh mắt về phía Nam Mạt.
“Nam Mạt, em nói cho anh biết chị cả đâu đi! Chị ấy… chị ấy có thể gặp chuyện rồi.”
“Không thể nào, chị bảo em ngoan ngoãn đợi ở đây, chị sẽ quay lại đón em.” Nghe đến chuyện chị cả gặp chuyện, Nam Mạt vốn đã bất an lập tức phản bác lời Nam Kiều, nhưng giọng nói không kìm được nghẹn ngào.
“Chị cả lừa em đấy! Em mau nói cho anh, chị cả và em chia tay ở đâu? Em tin anh một lần, được không, anh xin em đấy. Chỉ cần chị cả về, sau này các em nói gì anh cũng nghe, anh nhất định không gây sự với các em nữa, anh xin em.”
Hai đứa dù sao cũng là sinh đôi, khi một đứa đau lòng đến cùng cực, đứa kia cũng cảm nhận được phần nào nỗi buồn.
“Chị… chị đưa em tới chân núi, bảo em tự lên. Chị nói chị tìm được một chỗ tốt, đợi chị làm xong sẽ tới đón em.”
Cuối cùng cũng nghe được một manh mối, Nam Kiều không tìm Vương Xuân Hoa mà nhìn về phía cảnh sát bên cạnh.
“Chú ơi, mau cứu chị cháu, chị cháu đang rất nguy hiểm, đây là thư tuyệt mệnh của chị ấy, chú cứu chị ấy với.”
“Thì ra là cháu bé đi báo án sáng nay.” Cảnh sát cũng nhớ ra.
“Xin lỗi cháu, đội của chú vẫn đang rà soát camera, nhưng chưa tìm thấy tung tích của chị cháu.”
“Thư tuyệt mệnh?” Một đứa trẻ 12 tuổi sắp lên cấp hai, đương nhiên biết thư tuyệt mệnh là gì.
Nam Mạt đứng sững tại chỗ, toàn thân cứng đờ.
“Thư tuyệt mệnh gì?”
Câu hỏi của nó chìm trong đám ồn ào.
Nam Kiều và cảnh sát đang nói chuyện, nhà sư đang trấn an Vương Xuân Hoa và Nam Bảo, còn nó đứng ở giữa, trong đầu chỉ còn lời dặn dò của chị trước khi đi.
---
“Mạt Mạt, em vào chùa đợi chị, chị giải quyết xong việc sẽ tới đón em. Cái bánh bao này em cầm lấy, đói thì ăn. Nếu có ai hỏi gì, đừng nói chuyện với họ, biết chưa?”
“Chị, chị đi đâu thế?” Với lời của Nam Chiêu, Nam Mạt tin vô điều kiện.
Nam Chiêu xoa đầu Nam Mạt, động tác vô cùng dịu dàng.
“Chị phải đi một nơi, hơi xa, nên có thể lâu một chút mới tới đón em được.”
“Em không thể đi cùng chị sao? Em không sợ xa.”
“Chị vốn định dẫn em theo… Mạt Mạt, nếu tới tối mà Nam Kiều không tới tìm em, thì em hãy đi dọc theo chân núi xuống dưới, đừng về nhà nữa, được không?”
“Vậy em đi rồi, chị tìm em ở đâu?” Nó không quan tâm Nam Kiều có tới tìm nó không, nó chỉ sợ chị sẽ không tìm được mình.
“Chị sẽ tìm được em, tin chị đi.” Nam Chiêu cười, nhưng mắt đỏ hoe, khiến Nam Mạt cũng cay mũi.
Nó gật đầu, “Em tin chị. Chị đừng khóc, em đợi chị tới đón. Chị không muốn về nhà, em cũng không về.”
---
Nó rất ngoan, nghe lời chị dặn, không nói chuyện với ai, nó đợi chị tới đón, nó không muốn về nhà, nó muốn ở bên chị.
Ánh mắt Nam Mạt rơi vào chỗ mình từng ngồi, bên cạnh là hai cái bánh bao đã nguội lạnh từ lâu.
Bỗng nhiên, tiếng ù tai vang lên. Trước mắt nó tối sầm, rồi nó mất đi ý thức.
Khi tỉnh dậy lần nữa, trong nhà đã treo đầy vòng hoa và dải băng trắng.
Nó ngồi trên giường, nhìn quanh, ánh mắt đờ đẫn.
“Nam Mạt! Em tỉnh rồi, có chỗ nào khó chịu không?” Là Nam Kiều.
“Chị đâu?”
Vẻ vui mừng trên mặt Nam Kiều lập tức biến mất. Ánh mắt cậu ta lảng tránh, Nam Mạt như hiểu ra điều gì.
“Chị chết rồi, phải không?”
“Anh xin lỗi.”
Nam Chiêu đã chết. Chết ở một hồ chứa nước xa nhà.
Sau khi Nam Mạt ngất vì hạ đường huyết, Nam Bảo nhận được điện thoại của cảnh sát, nói có người câu cá câu được xác một đứa trẻ. So sánh ảnh, đúng là Nam Chiêu.
Còn một tuần nữa là tới sinh nhật 16 tuổi của chị, nhưng cuộc đời Nam Chiêu, cùng với món quà sinh nhật chị chưa vẽ xong, đã dừng lại ở khoảnh khắc đó, không còn tiếp diễn nữa.
Bên ngoài ồn ào, có tiếng Vương Xuân Hoa khóc lóc, đại khái là nói nuôi một đứa đồ bỏ đi lâu vậy, chỉ xé tờ giấy báo nhập học của nó đã nhảy sông, nói sao mình lại nuôi một con sói mắt trắng ích kỷ như thế.
Kèm theo đó là tiếng khách khứa an ủi.
Nam Mạt nghe, ánh mắt không chút gợn sóng.
“Thư tuyệt mệnh của chị, viết gì thế?”
“Bức gửi anh, chị nói không được cho em xem. Còn bức này, là chị gửi em. Anh không nói cho bố mẹ biết, đó cũng là ý của chị.”
Đến chết, Nam Chiêu cũng không hề đặt bất kỳ hy vọng nào vào bố mẹ mình. Đương nhiên, chị cũng chẳng để lại cho họ một lời nào.
Nam Mạt mở mảnh giấy, chỉ vỏn vẹn ba câu ngắn ngủi.
【Mạt Mạt, đi học thật tốt. Mạt Mạt, đừng ghét Nam Kiều, nếu có thể, chị mong em nịnh nọt nó. Mạt Mạt, chúc em trở thành nhà thiết kế nội thất xuất sắc nhất, em mãi là niềm tự hào của chị.】
---
Câu chuyện kết thúc đột ngột tại đây.
Vân Linh và Trì Thịnh đều không hỏi nội dung bức thư tuyệt mệnh Nam Chiêu viết cho Nam Kiều.
Trong bầu không khí im lặng, chính Nam Kiều là người lên tiếng phá vỡ sự ngượng ngùng này.
