Chương 100: Báo giá
“Ông nội không khỏe, tôi đưa ông đến bệnh viện kiểm tra.” Chu Nghi kìm nén sự cay cay nơi sống mũi, trả lời câu hỏi của anh ta.
“Ông Chu không sao chứ?” Lâm Thần tỏ vẻ quan tâm.
“Không có gì to tát.” Chu Nghi lắc đầu.
Giữa hai người bỗng nhiên rơi vào im lặng, một lát sau cả hai lại đồng thời lên tiếng:
Chu Nghi: “Lâm Thần, tôi đã đợi anh rất lâu…”
Lâm Thần cầm bệnh án của Tô Lộ Lộ trong tay, cau mày, “Em xem, bệnh tim của Lộ Lộ thực sự khá nặng…”
Lòng Chu Nghi chùng xuống, bây giờ trong mắt anh ta chỉ có Tô Lộ Lộ thôi sao?
Lâm Thần ngẩng đầu nhìn cô, “Em nói gì?”
“Không có gì.” Cổ họng Chu Nghi nghẹn lại, cả người bị bao trùm bởi sự chua xót.
Lâm Thần tiếp tục: “Thực ra bác sĩ nói bệnh này của cô ấy tốt nhất là nên phẫu thuật, hơn nữa cần phải tĩnh dưỡng, không được kích động. Đảo không phải vấn đề tiền bạc, mà là bây giờ không ai dám cam đoan mổ nhất định sẽ khỏi.”
Chu Nghi lặng lẽ nghe, hồi lâu sau Lâm Thần mới dừng lại, cô thở phào nhẹ nhõm, “Vậy tôi đi trước đây.”
Lâm Thần nhíu mày, trong lòng hơi khó chịu.
Anh ta nói nhiều như vậy, thực ra là hy vọng Chu Nghi có thể đứng về phía anh ta, ít nhất cũng phải nói gì đó để an ủi Lộ Lộ chứ?
Sau này họ sẽ là vợ chồng, anh ta hy vọng cô có thể thông cảm cho mọi chuyện của anh ta, bao gồm cả bệnh tình của Tô Lộ Lộ.
Bởi vì nếu không có gì bất ngờ, anh ta hẳn sẽ phải chăm sóc Tô Lộ Lộ cả đời, đến lúc đó Chu Nghi gả qua, cũng phải giúp đỡ chăm sóc.
Thôi, trước cứ không bàn chuyện này với Chu Nghi. Cô ấy vẫn còn tính trẻ con, đợi kết hôn rồi hãy nói với cô ấy chuyện này.
Đêm khuya, Quân khu Tây Bắc.
Lục Nghiên vừa tan cuộc họp với lãnh đạo, Tráng Tráng đang đợi ở cửa liền tiến lên, “Đoàn trưởng, có điện thoại cho anh.”
Giờ này, ai lại gọi cho anh?
Dương Uyển? Có chuyện gì sao?
Lục Nghiên bước nhanh hơn, đi về phía văn phòng, nhấc máy, giọng nói mang theo một sự gấp gáp mà chính anh cũng không nhận ra, “A lô, tôi là Lục Nghiên.”
“Tôi là vợ của Thẩm Hoài Sơn, Tống Mẫn Trinh.” Đầu dây bên kia báo tên mình.
Vẻ mặt Lục Nghiên lạnh đi, đồng thời trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, không phải Dương Uyển có nghĩa là trong nhà không có chuyện gì.
Nhưng một cảm xúc vi diệu khác lại nhắc nhở anh, hình như anh cũng hơi thất vọng.
Anh hy vọng cuộc điện thoại không phải cô ấy gọi, nhưng lại hy vọng đầu dây là cô ấy…
Tống Mẫn Trinh nói xong vẫn đợi đối phương trả lời, nhưng đợi mãi Lục Nghiên không nói gì, trong lòng không khỏi nghĩ, cứ nghe Thẩm Hoài Sơn nói Lục Nghiên này giỏi giang thế nào, lợi hại ra sao, nhưng người ta hình như chẳng coi bà ta ra gì!
“Lục Nghiên, tôi có việc muốn hỏi anh.” Tống Mẫn Trinh kìm nén cơn giận, bây giờ bà có việc cần nhờ người nên không thể nổi nóng, cảm giác này khiến bà rất khó chịu.
“Chuyện gì?” Giọng Lục Nghiên lạnh như băng truyền tới.
Tống Mẫn Trinh suýt buột miệng nói “Anh có thái độ gì đấy”, may mà kịp kiềm chế, hít một hơi thật sâu, “Anh sắp đi Hồng Kông để tiếp tục nhiệm vụ của Thẩm Chu còn dang dở phải không? Tôi hy vọng anh có thể từ chối, tôi sẽ bù đắp cho anh từ những phương diện khác.”
Nói đến cuối, giọng điệu của Tống Mẫn Trinh đã mang theo vẻ kiêu ngạo.
Bà không cảm thấy mình đang phá vỡ kỷ luật tổ chức, bà chỉ hy vọng đổi người khác đi thi hành mà thôi.
Chỉ cần không phải Lục Nghiên là được.
Còn tại sao Tống Mẫn Trinh không trực tiếp tìm lãnh đạo Quân khu Tây Bắc, bởi vì bà biết những người này nhất định sẽ mách lẻo với Thẩm Hoài Sơn, Lục Nghiên chỉ là một đoàn trưởng nhỏ, muốn tố cáo cũng tạm thời không thể tố cáo đến trước mặt Thẩm Hoài Sơn.
Lục Nghiên toàn thân như bọc băng giá, giọng lạnh lẽo, “Phu nhân Tống, có một việc tôi muốn xin sửa lại cho bà, Thẩm Chu không phải là chưa hoàn thành nhiệm vụ mà là đã thất bại trên đường hoàn thành nhiệm vụ.”
Nói xong Lục Nghiên không đợi đối phương đáp lại, trực tiếp cúp máy.
Anng có phần hiểu được tính cách kiêu ngạo thậm chí đến mức coi trời bằng vung của Thẩm Chu bình thường là hình thành như thế nào rồi.
Tống Mẫn Trinh tức điên người, nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại, trực tiếp ném máy.
Dù sao hôm nay bà về nhà họ Tống, cũng không sợ Thẩm Hoài Sơn nghe thấy.
Cái tên Lục Nghiên này, đúng là cố chấp không gì lay chuyển nổi!
Chẳng trách con trai bà và hắn không hợp, loại người này ai có thể hợp với hắn?
Còn cả người vợ quê mùa của hắn nữa, bây giờ nhìn lại, hai người này đúng là rất xứng đôi!
Tống Mẫn Trinh lải nhải cả đêm không ngủ.
Nửa đêm về sau Lục Nghiên cũng không ngủ, anh thu dọn một ít đồ vệ sinh cá nhân và quần áo thường mặc, lên tàu hỏa đi về phía Nam.
Hôm sau, bên Dương Uyển sau khi dọn hàng xong, Tiểu Đái đã dẫn anh họ đến báo giá.
Dương Uyển cảm thấy khá hợp lý, liền trực tiếp chốt luôn, Tiểu Đái dự tính thời gian thi công là một tháng rưỡi, tức là khoảng giữa tháng mười.
Sau khi hai bên thương lượng xong, Dương Uyển vẫn đơn giản viết một bản thỏa thuận, trọng điểm là không được phá hỏng đồ đạc trong sân, đưa cho Tiểu Đái và anh họ anh ta xem, cả hai đều không có ý kiến gì thì trực tiếp ký tên và điểm chỉ.
Dương Uyển cũng ký tên và điểm chỉ của mình: Tuy rằng đây cũng không phải công trình lớn gì, nhưng dù sao đó cũng là sân của cô, Tiểu Đái và anh họ anh ta đều không vấn đề gì, quan trọng là họ còn phải dẫn năm sáu người thợ vào, cô cũng không thể lúc nào cũng ở trong đó trông coi, cho nên thỏa thuận nên ký vẫn phải ký, có ràng buộc cô sẽ yên tâm hơn một chút.
Nhưng thực ra Dương Uyển không biết, lần này người Tiểu Đái tìm đều là người thôn Du Tiền, mọi người có được cơ hội kiếm tiền như thế này, đều cảm kích vô cùng.
Rất nhiều người đã biết chuyện Dương Uyển thuê một cái sân lớn để mở cửa hàng lớn, có những người nhanh nhạy đã bắt đầu động lòng: Mở cửa hàng thì phải tuyển người, nếu có cơ hội kết giao với Dương Uyển, vậy họ có thể được nhận vào làm không? Ai cũng biết làm việc trong thành phố kiếm được nhiều tiền hơn nhiều so với làm ruộng.
Đương nhiên cũng có người gièm pha, cho rằng Dương Uyển quá phách lối, mới lên thành phố được mấy ngày, bày quán bán hàng rong đã chưa thỏa mãn, lại còn muốn mở cửa hàng, như vậy không phải phách lối thì là gì?
Dương Uyển trực tiếp đưa chìa khóa cho Tiểu Đái, lại ứng trước ba trăm tệ cho họ để trước mua vật liệu, sớm ngày khởi công.
Kiều Tuệ Anh hơi lo lắng, “Tiểu Uyển, con đưa tiền trực tiếp cho họ như vậy, không sao chứ? Mấy thứ vật liệu trang trí đó, chúng ta không thể tự mình đi mua sao?”
Dương Uyển cười, “Mẹ, đã dùng người thì đừng nghi, đã nghi thì đừng dùng. Hơn nữa chúng ta có thời gian đâu mà đi mua mấy thứ đó? Chẳng lẽ vì muốn tiết kiệm vài đồng, mà không bán hàng nữa sao?”
Bây giờ họ hơn ba giờ sáng đã phải dậy, bán hàng xong về còn phải dọn dẹp rửa ráy, một buổi sáng cơ bản là hết.
Chiều nghỉ ngơi một lát lại phải chuẩn bị nguyên liệu gói bánh bao cho ngày hôm sau, căn bản không có thời gian chạy chợ vật liệu.
Hơn nữa nói lui một bước, cho dù Tiểu Đái và anh họ anh ta có muốn chiếm chút lợi nhỏ, thì cũng chỉ là mấy đồng bạc mà thôi, bởi vì giá thành đã nằm ở đó, họ chiếm lợi lớn, mua vật liệu không khớp, cô ra chợ hỏi một chút là biết ngay.
Cho nên Dương Uyển cũng lười phí công chuyện này.
Cô cho rằng chiếm chút lợi nhỏ cũng không sao, trọng điểm là làm tốt công việc trang trí, cô tin vào khả năng nhìn người của mình.
