Chương 74: Sổ tiết kiệm
Lục Nghiên: …
Anh ta có sức hút lớn vậy sao?
Phản ứng đầu tiên của Lục Nghiên là không muốn đi.
Nhưng nghĩ đến trước đây mẹ của Chu Khải gửi đồ đến đơn vị, nhiều lần gửi hai phần, anh cũng không thể từ chối bữa ăn này, “Được, cậu bảo dì Tiết sắp xếp thời gian.”
Chu Khải mừng rỡ, không ngờ anh đồng ý nhanh vậy, “Nghiên ca, lỡ lúc đó em họ tôi có nói gì, anh không cần để ý, muốn nói gì thì nói.”
Anh Nghiên đôi khi ăn nói rất độc, em họ chắc chắn không chịu nổi.
Nghĩ đến sau này mợ ba sẽ không làm phiền nhà họ nữa, cảm giác như thế giới sạch sẽ hẳn.
Hai người quay lại quầy hàng thì Dương Uyển và hai người kia đã bắt đầu thu dọn.
Chu Nghi muốn phụ giúp, Lục Mạn Mạn bảo cô chỉ cần đứng nhìn là được.
Lục Nghiên vội vàng nhận lấy đồ trong tay Dương Uyển, “Em đứng sang một bên, để anh làm.”
Dương Uyển nhướng mày, ngoan ngoãn đứng sang một bên, đàn ông muốn thể hiện thì đương nhiên phải cho họ cơ hội.
Chu Khải cũng phụ giúp thu dọn bàn ghế, chẳng mấy chốc đã xếp gọn đồ đạc.
Dương Uyển nhìn đồng hồ, lúc này chưa đến tám giờ.
Chu Khải không ở lại nữa, dẫn Chu Nghi chào tạm biệt họ, xách mười cái bánh bao đi về phía chiếc xe đỗ bên kia đường.
Trên đường, Lục Nghiên nhìn Dương Uyển nói: “Lúc nãy anh bảo Chu Khải mua hai cái quạt.”
Dương Uyển tò mò: “Cậu ấy có mối à?”
Lục Nghiên: “Ừ, có một người bạn học đang buôn hàng từ miền Nam.”
Ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Em còn muốn mua gì nữa không?”
Dương Uyển lắc đầu, thuận miệng nói: “Mua rồi cũng không có chỗ để, đợi em kiếm tiền mua được cái sân riêng rồi tính sau.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ, miền Nam bây giờ đã thành lập Đặc khu Bằng Trình, kinh tế mới bắt đầu khởi sắc, nhiều thứ phải mò đá qua sông, nếu có mối làm ăn thì có thể nhanh chóng tích lũy vốn liếng đầu tiên.
Nhưng nghĩ đến thân phận của Lục Nghiên, thôi vậy, làm ăn đàng hoàng mới là chính đạo.
Lục Nghiên nghe cô nói kiếm tiền mua sân riêng, thầm nghĩ, không biết đây có tính là vợ chồng đồng lòng, nghĩ đến cùng nhau không?
Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ: hình như cô ấy chẳng hề dựa dẫm vào mình.
Hay là cô ấy nghĩ mình không có tiền?
Về đến sân, Kiều Tuệ Anh và Lục Mạn Mạn bắt đầu dọn dẹp đồ trên xe ba bánh.
Lục Nghiên gọi Dương Uyển vào phòng.
Dương Uyển sững sờ một lúc, giữa ban ngày ban mặt, Lục Nghiên gọi cô vào phòng, định làm gì?
Lục Nghiên thấy cô đứng ngây ra ở cửa, kỳ lạ nhìn cô, “Vào đi.”
Dương Uyển: “À, được.”
Rồi cứng người bước vào, sau đó phát hiện Lục Nghiên đóng cửa lại…
Giữa ban ngày ban mặt!! Đóng cửa làm gì!!!
Dương Uyển nghĩ dù người này có muốn làm vợ chồng thực sự với cô thì cũng phải đợi đến tối chứ!
Giữa ban ngày thế này, sáng nay cô còn đổ mồ hôi, sao có thể!
Mình phải từ chối thế nào để không làm tổn thương tình cảm của anh ấy đây?
Dương Uyển tự suy nghĩ một hồi, thì thấy Lục Nghiên đi lục túi hành lý của anh.
Dương Uyển: …
Lúc này cô hoàn toàn hiểu ra, người ta chẳng có ý đó, chỉ là muốn lấy thứ gì đó đưa cho cô thôi!
Đồ ngốc! Đừng có nghĩ bậy!
Lục Nghiên cầm một cuốn sổ tiết kiệm quay lại, thì thấy Dương Uyển đang nhẹ nhàng vỗ lên hai má hơi ửng hồng của mình, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ.
Đáy mắt anh nhuốm một tầng ý cười, đưa cuốn sổ tiết kiệm cho cô.
Dương Uyển nhận lấy, tò mò hỏi: “Đây là gì thế?”
Lục Nghiên mím môi, “Sổ tiết kiệm, em muốn mua sân riêng, anh có tiền.”
Dương Uyển không ngờ lời cô thuận miệng nói lúc nãy mà anh lại để trong lòng.
Mở sổ ra xem, mắt cô hơi mở to: hàng đơn vị, hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn, vạn…
Cô biết Lục Nghiên bây giờ là đoàn trưởng, chắc có nhiều phụ cấp, nhưng không ngờ trong sổ tiết kiệm lại có hơn hai vạn, gần đến ba vạn rồi.
Dương Uyển tặc lưỡi, “Sao lại nhiều thế?”
Lục Nghiên: “Anh từng tham gia nhiều nhiệm vụ, phần lớn tiền ở đây là tiền thưởng, lương tháng hiện tại của anh là hai trăm bốn.”
Nói xong lại bổ sung, “Em muốn mua sân riêng thì cứ mua, anh cũng bảo Chu Khải để ý giúp, tiền trong này em đều có thể dùng, sau này lương của anh đều đưa cho em.”
Đầu óc Dương Uyển đột nhiên có chút đơ, bọn họ còn chưa thành vợ chồng thực sự, anh đã giao toàn bộ gia sản cho cô rồi?
Lời nói đùa buột miệng: “Anh không sợ em cuỗm tiền chạy mất à?”
Lục Nghiên nhìn cô sâu thẳm, “Em sẽ sao?”
Dương Uyển cười gượng, “Em nói đùa thôi.”
Chỉ cảm thấy cuốn sổ trong tay hơi nóng, “Hay là anh tự cầm đi, em còn lo để ở phòng này không an toàn.”
Lục Nghiên: “Anh thấy em không phải người nhát gan như vậy.”
Ừm, bị nhìn thấu rồi.
Cô chỉ tìm một cái cớ thôi.
Thôi vậy, dù sao cũng là vợ chồng, người ta bảo cầm thì cầm, dù gì cũng không phải tiền của đàn ông lạ.
Lại nghĩ, có số tiền này, chẳng lẽ việc mua sân riêng có thể tiến hành sớm hơn?
Dương Uyển lẩm bẩm, “Vậy em phải giấu kỹ.”
Lục Nghiên mỉm cười nhìn Dương Uyển lục lọi trong tủ đầu giường, rồi đặt cuốn sổ tiết kiệm vào một cái hộp sắt nhỏ.
Thấy cô đã cất xong, còn vỗ vỗ mấy cái, Lục Nghiên mới lên tiếng: “Mẹ của Chu Khải, anh gọi là dì Tiết, dì ấy đối với anh rất tốt, trước đây anh ở trong quân đội, dì gửi cho anh khá nhiều đồ, mấy hôm nữa có thể sẽ sắp xếp cho chúng ta đến nhà dì ấy ăn một bữa cơm. Em có muốn đi cùng anh không?”
Anh hỏi ý kiến cô.
Nếu cô không muốn, anh cũng sẽ không ép.
Nếu vậy, anh sẽ chuẩn bị mang theo giấy đăng ký kết hôn.
“Được!” Dương Uyển dù muốn từ chối, nhưng nghĩ đến cuốn sổ vừa rồi anh đưa, cô cũng ngại nói lời từ chối.
“Nhà cậu ấy ở trong khu quân đội Giang Thành.” Lục Nghiên nói trước bối cảnh của Chu Khải, không có ý gì khác, chỉ để cô có sự chuẩn bị tâm lý.
Dương Uyển thầm nghĩ, khí chất của Chu Khải và Chu Nghi vừa nhìn đã thấy không tầm thường, không ngờ lại là trẻ con trong khu tập thể quân đội.
“Còn nữa, cái đó…” Nhắc đến Chu Tư Tư, đoàn trưởng Lục hiếm khi có chút ấp úng.
“Sao thế?” Dương Uyển tò mò.
“Chu Khải có một cô em họ, cũng ở trong khu tập thể, hai năm trước gặp anh một lần, muốn tìm hiểu anh, nhưng anh đã từ chối thẳng thừng, nhưng cô ấy hình như vẫn chưa chịu từ bỏ, Chu Khải nói với cô ấy anh đã kết hôn, cô ấy cũng không tin. Ngày mai cô ấy cũng sẽ đến ăn cơm.” Đoàn trưởng Lục cảm thấy chuyện này vẫn nên nói rõ trước thì hơn, lỡ để vợ hiểu lầm thì không tốt.
Vợ?
Sao anh lại tự nhiên dùng từ này?
Trước đây ở trong quân đội, thấy người khác mở miệng vợ ngậm miệng vợ, anh khinh thường.
Bây giờ chỉ thấy hai chữ này thơm ngọt mềm mại, rất hợp với Dương Uyển.
Dương Uyển hoàn toàn không biết Lục Nghiên trong chớp mắt đã nghĩ nhiều như vậy, chỉ gật đầu tỏ ý đã biết, rồi mở cửa định ra ngoài.
Giữa ban ngày đóng cửa, mẹ chồng và em chồng còn tưởng họ đang làm chuyện xấu gì ấy chứ!
Đoàn trưởng Lục: ?
Chỉ vậy thôi?
Không thắc mắc, không nghi ngờ, cứ thế tin tưởng?
Lục Nghiên bước lên một bước, một tay giữ chặt cửa, thấp giọng hỏi: “Em không giận à?”
