Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Tổng Tài Xuyên Sách - Tôi Không Làm Bao Cát Cho Nam Nữ Chính Nữa! > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89: Bài toán khó

 

Lý Khai Phục mặt nặng xuống: “Chu Lâm, em có biết có một từ chuyên để chỉ hành động của em không?”

 

Chu Lâm tò mò: “Từ gì thế?”

 

“Tiếp tay cho kẻ ác!”

 

Chu Lâm: … Nghiêm trọng vậy sao? Cô có làm gì đâu!

 

“Sau này em bớt qua lại với Chu Tư Tư đi!” Lý Khai Phục cảnh cáo.

 

“Biết rồi.” Lúc này Lý Khai Phục đang rất giận, Chu Lâm nhất định sẽ không chống đối anh ta, nhưng trong lòng vẫn hơi tiếc cho Chu Tư Tư.

 

Bên quán ăn sáng, Chu Nghi đưa ra một yêu cầu nho nhỏ, làm Dương Uyển giật mình.

 

“Chị nói gì? Đợi tiệm chị khai trương, em muốn theo chị bán bánh bao?”

 

Chu Nghi mặt đầy nghiêm túc thành khẩn: “Dạ, em muốn học chị làm ăn.”

 

Chu Khải thì một mặt bất lực nói thêm: “Hôm qua tôi kể với nó là chị chuẩn bị mở tiệm, thế là nó nhớ dai luôn.”

 

Anh sắp không hiểu nổi đứa em gái này nữa, đội nghiên cứu tốt đẹp không muốn đi, nhất định đòi đến bán bánh bao, mỹ danh là học làm ăn, đúng là nghĩ gì làm nấy.

 

Dương Uyển buồn cười nhìn cô gái ngây thơ mới hai mươi tuổi này, cố tình dọa cô bé: “Làm ăn vất vả lắm, mỗi sáng tụi chị dậy từ hơn ba giờ, em dậy nổi không? Chị nghe nói công việc của em tốt mà, em thực sự muốn làm à?”

 

Cô biết Chu Nghi làm việc ở viện nghiên cứu, tuy không phải vị trí quan trọng gì, nhưng bù lại ổn định.

 

Nghe nói còn làm cùng đơn vị với vị hôn phu của cô ấy.

 

Sao đột nhiên lại chịu đến đây chịu khổ thế này?

 

Trong mắt Chu Nghi thoáng qua một tia mâu thuẫn và đau khổ, nhưng rất nhanh dùng nụ cười che giấu đi, trông cứ như thể cô sợ phải dậy sớm vậy.

 

Thực ra không phải, là vị hôn phu Lâm Thần của cô yêu cầu cô tạm thời nhường chỗ làm cho em họ anh ta là Tô Lộ Lộ.

 

Anh ta nói dù sao nhà cô cũng có quan hệ, có thể nhờ họ tìm việc khác.

 

Cô nói với giọng đùa cợt: “Em biết, nhưng em thấy cũng có lợi, rất tự do. Ở viện nghiên cứu, xin nghỉ còn khó nữa.”

 

Chu Nghi lúc này cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, hôn ước với Lâm Thần chính là cái lồng đó.

 

Dương Uyển thấy được sự giằng co của Chu Nghi, không nói gì.

 

Chuyện này cô có đồng ý, người nhà họ Chu cũng sẽ không đồng ý.

 

Nhất là dì Tuyết, sao có thể để con gái từ trong biên chế ra ngoài làm kinh tế tư nhân.

 

Tuy nhà nước rất khuyến khích phát triển kinh tế tư nhân, nhưng gia đình kiểu họ vẫn rất coi thường hộ cá thể, ngoài xã hội cũng vẫn còn nhiều người khinh thường họ.

 

Chu Khải thở phào nhẹ nhõm, em gái bỏ ý định là tốt rồi.

 

Hai người đi rồi, Dương Uyển cũng chuẩn bị thu dọn.

 

Vừa dọn cô vừa nói với Lục Nghiên về chuyện sửa sân: “Hồi đó ở trong làng có hai anh em họ giúp chúng ta sửa lại nhà cũ, em thấy tay nghề họ khá, em định vẫn tìm họ.”

 

Lục Nghiên không có ý kiến gì.

 

Nhiều người trong làng anh đã không còn nhận ra, nhưng Dương Uyển nói họ được, thì chắc chắn là tốt.

 

Lục Nghiên thử hỏi: “Anh còn ba ngày nữa về đơn vị, ngày mai về quê một chuyến, anh đưa em về cùng nhé?”

 

Chắc chắn phải về thôn Du Tiền thăm hai ông bà già.

 

Nhưng anh không chắc Dương Uyển có muốn về cùng anh không, dù sao trước đây cũng đã cãi nhau rất khó chịu.

 

Dương Uyển nghĩ một lát, gật đầu: “Được, em về cùng anh.”

 

Người ở quê rất coi trọng chuyện vợ chồng cùng đi cùng về, nếu cô không về, không biết người ta sẽ nói ra những lời đồn gì nữa.

 

Kiều Tuệ Anh ở bên cạnh nghe được cuộc trò chuyện của hai người, cười tít cả mắt: Thế mới đúng chứ, vợ chồng son sống với nhau là phải thế, có bàn có tính.

 

Bốn người đẩy xe vừa về đến sân thì Lục Vệ Quốc cũng tới.

 

Lục Vệ Quốc sáng sớm nay mới từ quê lên.

 

Dĩ nhiên, nói là về quê, nhưng ông ta đều ở thẳng nhà Tần Hương Ngọc.

 

Không có thời điểm nào thích hợp hơn bây giờ cho hai người tư tình: không ai biết ông ta thực sự ở đâu. Ông ta nói với người nhà thứ hai là về quê, nhưng với người quê lại nói ở trên thành phố, chẳng ai biết ông ta đang ở nhà Tần Hương Ngọc.

 

Nhưng sau hai đêm ngọt ngào, Tần Hương Ngọc cũng cho Lục Vệ Quốc một bài toán khó: cô muốn đưa hai đứa con lên thành phố thuê nhà ở, nhờ Lục Vệ Quốc tìm nhà cho cô.

 

Ý ngoài lời là ông đi thuê nhà cho tôi.

 

Lục Vệ Quốc ban đầu còn do dự.

 

Một mặt là chi phí sống ở thành phố tốn kém, mặt khác là sợ người khác thấy.

 

Tuy trước đó Lục Vệ Quốc cũng từng có ý định này, muốn đón Tần Hương Ngọc lên thành phố ở cùng.

 

Nhưng sau đó cũng thấy là viển vông: mọi người mặt gặp mặt hàng ngày, biết đâu một ngày nào đó sẽ bị phát hiện.

 

Còn mấy hôm nay thần sát Lục Nghiên về, cũng làm cho ý định của Lục Vệ Quốc bay biến luôn: thần sát này phát hiện ông đánh Kiều Tuệ Anh vài cái còn làm ầm lên như thế, vậy nếu phát hiện ông và Tần Hương Ngọc cặp bồ thì sao?

 

Nhưng Tần Hương Ngọc sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?

 

Thấy Lục Vệ Quốc do dự, thân thể trắng ngần của cô ta trong lòng ông cứ uốn qua uốn lại, làm Lục Vệ Quốc mất hồn mất vía, đâu còn quản được nhiều, gật đầu đồng ý luôn.

 

Xong rồi bài toán khó lại đến.

 

Tiền thuê nhà thì Lục Vệ Quốc không lo, nhưng nhà thì sao?

 

Lục Vệ Quốc biết tìm nhà ở đâu cho Tần Hương Ngọc? Đừng thấy ông ta ở thôn Du Tiền còn có tiếng nói, nhưng lên thành phố thì mù tịt chẳng quen ai.

 

Tần Hương Ngọc liền cho ông ta một ý: bảo ông hỏi con dâu cả, xem hồi đó sao một thân một mình nó có thể tìm nhà nhanh thế.

 

Lục Vệ Quốc nghe vậy, thấy cũng phải, liền lên thành phố tìm Dương Uyển, tiện thể cũng có chuyện khác muốn nói với vợ chồng thằng cả.

 

Lục Vệ Quốc dựng xe đạp, liếc Kiều Tuệ Anh một cái, sai bảo như điều hiển nhiên: “Tôi có chuyện muốn nói với thằng cả, bà kiếm cho tôi chút đồ ăn sáng.”

 

Con mụ này bây giờ chẳng có tí mắt mũi nào.

 

Trước đây hễ thấy ông là nó lại hỏi đông hỏi tây, ông tuy thấy phiền nhưng trong lòng lại thấy khoái: đàn bà chẳng phải nên xoay quanh đàn ông sao? Nếu không thì ông cưới Kiều Tuệ Anh làm gì?

 

Giờ ở với vợ chồng thằng cả, chẳng biết học được cái gì, mà ngay cái ưu điểm duy nhất cũng mất.

 

Kiều Tuệ Anh thấy người này đúng là vô sỉ.

 

Chẳng lẽ bên nhà thằng hai thằng ba không có ai nấu cơm sáng cho ông ta ăn?

 

Bà rất muốn nói thẳng là trong nhà hết đồ rồi, bảo ông ta cút nhanh.

 

Dương Uyển buồn cười nhìn bà, mẹ chồng bây giờ không thèm giả vờ nữa rồi: “Mẹ, bố muốn ăn sáng, mẹ nấu cho bố một bát mì trắng đi, sáng nay chắc còn một ít mì.”

 

Cô nói là phần mì thừa lúc cắt sợi sáng nay, gom gom chắc được một bát.

 

Mì trắng, muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi.

 

Đừng để sau này ông ta ra ngoài nói đến nhà con dâu cả mà còn không cho ông ta bát mì.

 

“Mẹ, mẹ mệt rồi, nghỉ đi, để con nấu mì cho bố.” Lục Mạn Mạn hiểu ngay ý chị dâu, đi thẳng vào bếp.

 

Dương Uyển chỉ thấy cô em chồng này đúng là biết chuyện.

 

Lục Nghiên liếc Lục Vệ Quốc một cái, cúi đầu thu dọn chõ hấp, không nói gì.

 

Lục Vệ Quốc thấy bộ dạng kiêu ngạo đó của anh, cũng không biết chủ động chào hỏi ông ta, muốn nổi cáu lại hơi sợ.

 

Cuối cùng chỉ biết lẩm bẩm chửi thề trong lòng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích