Chương 27: Tôi có thể giảm giá cho cô 15%
Trong sảnh thu mua hiện chỉ có một quầy, chắc là lúc mới đầu chẳng mấy ai muốn vào đây đổi điểm, mọi người có lẽ vẫn thích trao đổi đồ với nhau hơn.
Đại sảnh vắng vẻ đến đáng sợ, chỉ có một nhân viên mặc áo khoác quân đội dày cộp ngồi sau quầy.
Phía trên bức tường sau lưng anh ta có treo một bảng giá, ghi tỉ lệ quy đổi của một số vật tư cơ bản.
Na Y phát hiện, theo giá hiện tại, đồ ăn các loại là thứ đáng giá nhất, còn thuốc lá, rượu, trà, kẹo mà trong trí nhớ của cô vào khoảng năm thứ tư, năm thứ năm của đợt giá rét và những năm đầu của đêm cực đắt cắt cổ, thì bây giờ lại không đáng giá đến vậy.
Nhân viên thấy có người vào, khẽ nhướng mắt, cơ thể đang co ro từ từ duỗi ra rồi đứng dậy.
Na Y nhìn quanh một lượt, khác với trung tâm giới thiệu nhà ở và sảnh làm chứng chỉ, ở đây không có thiết bị sưởi, chắc là vì giờ chẳng có mấy người đến, nên khu trú ẩn cũng không muốn vì một người mà tốn thêm nhiên liệu.
“Cô muốn đổi điểm à?” Nhân viên lên tiếng hỏi, anh ta nhìn quanh tay Na Y, thấy trong tay cô không có gì thì vẻ mặt hơi thất vọng.
Không ngờ Na Y lại gật đầu, “Đổi, tôi vào xem giá thôi, rồi ra xe lấy đồ, xe tôi đỗ ngay ngoài kia.”
Đã biết lương thực là thứ đáng giá nhất, vậy thì cứ dùng lương thực để đổi điểm trước đã. Huống chi hiện tại đồ ăn là thứ ai cũng có một chút nhưng lại sẽ khan hiếm trong một thời gian dài sắp tới, đem đổi điểm thì một là đổi được tỉ lệ cao nhất, hai là cũng không khiến người ta thấy kỳ lạ.
Nghe nói Na Y thực sự đến để đổi điểm, nhân viên lập tức trở nên phấn chấn, “Cô có cần giúp gì không? Tôi có thể giúp cô khiêng đồ vào.”
Na Y lắc đầu từ chối, “Không cần đâu, tôi tự chuyển vài chuyến là được.”
Nhân viên gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu.
Ai lại thích để người khác thấy mình có bao nhiêu của cải chứ, thời buổi này, dù là vật tư gì cũng đều quý giá cả.
Sau khi đã quyết định, Na Y quay lại xe, kéo hết rèm che xuống, rồi từ không gian lấy ra một bao kê 10 cân, một bao bột mì sống 10 cân, hai can dầu hạt cải loại 10 lít, ngoài ra còn lấy thêm hai thùng bánh quy nén, mỗi thùng 100 gói.
Bánh quy nén khác với mấy thứ kia, được đổi theo trọng lượng, 0,1 điểm/gam.
Nhìn thì có vẻ ít, nhưng một thùng có 100 gói nhỏ, tức là 4500 gam, đổi được tận 450 điểm.
Nếu thuê căn nhà rẻ nhất trên mặt đất, thì số điểm đó tương đương với hơn nửa năm tiền thuê nhà.
Ngoài những thứ này, cô còn lấy ra một hộp sô cô la cỡ lớn, bên trong có 40 thanh, mỗi thanh 90 gam.
Thật ra cô khá thích ăn sô cô la, nhưng hộp sô cô la vị cam ngọt này ngọt đến phát ngán, cô đã tích trữ những bảy tám chục hộp, trước đó ở chung cư có lấy ra một thanh nếm thử, ngọt đến mức khiến cô nghi ngờ cả cuộc đời.
Đã là loại mà cau mày cũng không nuốt nổi, chi bằng đem ra đổi điểm. Nếu không phải mang nhiều quá sẽ khiến người ta nghi ngờ, thì cô đã đem hết ra đổi rồi.
Số vật tư này muốn chuyển hết trong một chuyến thì hơi vất vả, Na Y lại lấy từ không gian ra một chiếc xe đẩy nhỏ, xách xuống xe, chất hết đồ lên xe đẩy, rồi kéo xe đẩy đi vào sảnh thu mua lần nữa.
Nhân viên ngồi sau quầy nhìn thấy một xe đẩy đầy vật tư của Na Y thì mắt trợn tròn, nói năng lắp bắp, “C, cô bé à, cô định đổi hết chỗ này à?”
Na Y gật đầu, không có ý khoe khoang gì, “Vâng, đổi hết ạ. Tôi mới đến khu trú ẩn, trong thẻ chẳng có nổi một điểm nào, chẳng mua được gì.”
Nhân viên do dự một lát, “Thật ra cô chỉ không mua được đồ trong siêu thị thôi, còn bây giờ mọi người có thể trao đổi vật tư với nhau, nếu cô thiếu gì, đi tìm người ta đổi sẽ lời hơn nhiều so với mua trong siêu thị đấy.”
Na Y nhìn nhân viên với vẻ mặt không biết nói sao, giờ cô đã hiểu vì sao nhà nước không lắp thiết bị sưởi cho anh ta, chắc là kiểu khuyên ngược như thế này thì chẳng mấy ai đến đổi điểm nữa...
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng tôi cần điểm, phiền anh tính giúp tôi rồi đổi thành điểm nhé.”
Thấy Na Y nhất quyết muốn đổi, nhân viên cũng không tiện khuyên thêm.
Ngũ cốc 1 cân đổi được 10 điểm, bột mì dù là loại bột gì thì 1 cân cũng được 10 điểm, dầu hạt cải 1 lít đổi được 25 điểm, sô cô la cứ 100 gam đổi được 50 điểm.
Tổng cộng số vật tư này đổi được 3400 điểm. Na Y chợt nhớ ra, cô quên hỏi mảnh đất kia giá bao nhiêu điểm rồi.
Nếu đổi không đủ, chẳng phải lát nữa lại phải chạy thêm một chuyến nữa sao.
Ngẩng đầu lên, Na Y liếc nhìn bảng giá thêm vài lần, rồi kéo xe đẩy quay lại xe.
Lần này cô lấy ra bốn thùng mì ăn liền và hai thùng cơm tự sôi, mì ăn liền một thùng 48 gói, bốn thùng là 192 gói, cơm tự sôi một thùng 20 hộp, hai thùng tổng cộng 40 hộp.
Lần này nhân viên không khuyên can Na Y nữa, nhưng ánh mắt nhìn cô đã có phần tê dại.
Một gói mì ăn liền đổi được 5 điểm, bốn thùng được 960 điểm, cơm tự sôi loại trên 200 gam một hộp đổi được 20 điểm, hai thùng đổi được 800 điểm.
Cộng với số điểm trước đó, tổng cộng đổi được 5160 điểm.
Cảm thấy số điểm này cũng tạm ổn, Na Y cảm ơn nhân viên rồi lái xe quay lại trung tâm giới thiệu nhà ở.
Anh môi giới lúc trước cứ cách một lúc lại ra cửa ngóng, mong mỏi đến sốt ruột, cuối cùng cũng thấy chiếc xe máy nhà quen thuộc của Na Y.
Khi cô bước vào trong nhà, anh môi giới nở nụ cười chân thành nhất có thể rồi nghênh đón, “Tôi đã biết là mình không đợi uổng công mà, hôm nay cô nhất định sẽ đến.”
Na Y không quen với sự nhiệt tình của người khác, chỉ ngẩng đầu hỏi, “Tôi quên hỏi mảnh đất lúc trước giá bao nhiêu điểm, sợ đổi không đủ.”
Nghe cô hỏi vậy, anh môi giới lại gần, nói nhỏ, “Vốn dĩ là 6000 điểm, mà cô đừng thấy nhiều điểm thế, thật ra khu trú ẩn vẫn đang lỗ vốn đấy, vì đất là quyền sử dụng vĩnh viễn, sau này cô muốn xây nhà kiểu gì trên đó cũng chẳng ai quản, chỉ cần đến chỗ tôi đăng ký một chút là được.”
Na Y nhíu mày, 6000 điểm thì cô lại phải quay về một chuyến nữa, trời lạnh thế này, hay là mua miếng nhỏ hơn?
Thấy Na Y nhíu mày, anh môi giới thầm lo lắng, vội nói, “Ê ê, cô đừng vội, tôi còn chưa nói hết mà... Vì cô là người đầu tiên mua đất, nên bên tôi có một ưu đãi ngầm, đây là do tôi tự mình xin với khu trú ẩn, có thể giảm giá cho cô 15%. Dù mua miếng đất to hay nhỏ thì cũng đều được giảm 15%, nên mua to vẫn lời hơn, cô thấy đúng không?”
Mảnh đất to mà lại gần cửa như thế này, bình thường chẳng ai muốn mua, anh môi giới khen nó lên tận trời cũng chỉ vì sợ Na Y nghe thấy giá cao là quay đầu bỏ đi.
Dù sao thì 6000 điểm, nếu thuê cái sân nhỏ mà Na Y xem lúc đầu, thì cũng đủ thuê những bảy tám năm cơ đấy.
