Chương 33: Trông Có Hơi Giống Cô
Lời Thương Cực nói trùng với suy nghĩ trong lòng Na Y.
Cô vốn cũng không định dễ dàng bỏ qua cho cặp đôi chó má tên Lâm Vũ Hàm và Mạnh Tuy kia. Đầu óc có vấn đề thì thôi, lại còn chạy đến trước mặt cô mà múa may.
Điều khiến cô không thể chịu được nhất là Lâm Vũ Hàm muốn đá Bách Tuế. Nếu không phải Bách Tuế phản ứng nhanh, cắn trước một phát, thì cú đá đó nhìn thế nào cũng không phải chỉ để làm cho có lệ.
Bách Tuế của cô, ngày ngày cô nâng niu nuông chiều, một câu nặng lời cũng không nỡ nói, vậy mà Lâm Vũ Hàm lại muốn giơ chân đá nó?
Đối mặt với loại người vừa ngu vừa độc ác như vậy, một phát cắn của Bách Tuế sao mà đủ? Theo cô nói, giữ lại mạng sống đã là cô nhân từ lắm rồi, nhưng cái chân giơ lên đó thì đừng mong giữ được nữa.
Sau khi lần nữa cảm ơn mấy anh lính đến giữ trật tự, Na Y dắt Bách Tuế rời đi, Thương Cực và những người khác cũng quay lại tiếp tục tuần tra.
Hôm qua mới vào nơi trú ẩn, tuy đã có bản đồ nhưng hầu hết các nơi Na Y vẫn chưa xem qua.
Gần đây Bách Tuế cũng bị ép ở trong xe, chắc đã chán lắm rồi. Hơn nữa sau này Bách Tuế chắc sẽ càng ngày càng to, muốn dắt nó đi dạo trong nơi trú ẩn như thế này e là không còn được nữa.
Trời đang lạnh, nếu không cần thiết thì chẳng ai ra ngoài, ngay cả trong nơi trú ẩn, mọi người cũng sẽ không ra khỏi cửa trước khi tiêu thụ hết thức ăn.
Đa số mọi người vẫn nghĩ ở đây chỉ là nhất thời, chờ thời tiết ấm lên thì thành phố sẽ trở lại quỹ đạo bình thường.
Na Y dắt Bách Tuế, cả đường đi chẳng gặp mấy người, mà có gặp thì người ta thấy cô dắt một con chó to hơn cả Husky cũng thường chọn đường khác mà đi.
Bách Tuế lại to thêm một vòng so với hai ngày trước, giờ nói nó là Husky cũng thấy áy náy, hiện tại nó đã đuổi kịp kích thước của Alaska rồi.
Nhưng nghe nói sói tuyết trưởng thành bình thường có thể dài tới hai mét, Bách Tuế là giống biến dị, không biết cuối cùng có thể lớn đến mức nào. Nếu lớn quá thì cái cửa biệt thự của cô có lẽ phải thay mới mất.
Hơn nữa biệt thự của cô là biệt thự thép nhẹ, tuy tường đã được làm dày và gia cố, nhưng khả năng chịu lực có hạn, mỗi mét vuông chịu tối đa 360 kg.
Tầng hai vốn đã chất nhiều đồ đạc, nếu cuối cùng Bách Tuế có kích thước giống mấy con hổ biến dị, sư tử biến dị mà cô thấy kiếp trước, thì tầng hai của biệt thự nhỏ của cô có dỡ trống ra e cũng không đủ cho Bách Tuế ở.
Tuy cô biết lo lắng quá mức cho chuyện chưa xảy ra là chuyện viển vông, nhưng đã từng trải qua tận thế một lần, cô khó tránh khỏi việc khi cân nhắc mọi chuyện đều nghĩ trước đến kết quả tồi tệ nhất.
Vật liệu xây dựng, trước đây cô có tích trữ không ít, nhưng đều là để sau này xây nhà cho đội lính đánh thuê của mình, không biết số vật liệu còn lại có đủ để làm ổ cho Bách Tuế tương lai không nữa.
Nơi trú ẩn quá rộng, dắt Bách Tuế đi chưa được nửa vòng mà Na Y đã thấy mình sắp đạt đến giới hạn.
Thể lực vẫn không tốt, nhưng cô mặc cũng dày quá.
Nhìn lại Bách Tuế thì cứ như đi dạo, thong thả tự tại, thật khiến người ta phát cáu.
Trên đường về đi ngang qua trung tâm giới thiệu nhà ở, Na Y tiện thể chào hỏi anh môi giới hôm qua đã giảm giá cho cô.
Người đến thuê nhà ở trung tâm giới thiệu rõ ràng tăng lên, đại sảnh có vẻ ồn ào, chỉ có anh môi giới kia là nhàn rỗi, thấy Na Y thò đầu vào liền vội vàng nghênh đón.
“Này, hôm nay sao lại đến... a a a sao cô lại dắt một con chó... dễ thương vậy!”
Bách Tuế nhìn chằm chằm anh môi giới với ánh mắt u ám, anh ta vừa nãy định nói là dữ tợn đúng không.
Na Y không mấy để tâm, có sợ hãi mới có tôn trọng, “Tôi chỉ qua xem một vòng, hôm qua tôi đến chưa có mấy người, sao hôm nay trong này đông vậy?”
Anh môi giới cố gắng phớt lờ ánh mắt của Bách Tuế, cố nặn ra một nụ cười, “Hại, cô đừng nhìn trong kia đông, người thực sự muốn thuê chẳng có mấy ai, không thì tôi cũng đâu có rảnh rỗi thế này? Đa số đều đến hỏi giá thôi. Những người này cũng giống cô, từ nơi khác đến, chắc là nghe theo loa phát thanh của nơi trú ẩn. Kinh đô dù sao cũng là trung tâm chính trị, ai cũng biết ở đây kỷ luật và pháp luật đều nghiêm minh hơn, tương đối mà nói thì cũng an toàn hơn.”
Thấy Na Y có vẻ đăm chiêu, anh môi giới lại trấn an, “Cô yên tâm, đất đã bán cho cô thì nơi trú ẩn sẽ không thu hồi, nhiều lắm thì khi không đủ chỗ sẽ mở rộng ra ngoài. Bất quá vị trí của cô bây giờ vẫn còn gần cửa, sau này có khi lại thành khu vực bên trong.”
Điều này Na Y không để tâm, chờ đến lúc nơi trú ẩn phải mở rộng vì dân số, đội lính đánh thuê của cô chắc cũng đã thành lập, đến lúc đó dù lính tuần tra không ở gần, e là cũng chẳng ai dám đến gây chuyện.
Nói xong mấy chuyện này, anh môi giới đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt cô một lúc.
Vừa nãy vì đi lâu quá, đeo khẩu trang bí quá không thở nổi, cô đã tháo khẩu trang ra.
“... Trên mặt tôi có gì à?”
Anh môi giới sửng sốt một chút, xua tay, “Không phải, chỉ là sáng nay lúc mới mở cửa tôi có tiếp một cặp cha con, hai người đó nhìn thế nào cũng thấy... hơi giống cô. Hôm qua cô đeo khẩu trang nên tôi không để ý, nếu không thì sáng nay tôi đã nhận ra rồi.”
Lần này đến lượt Na Y sửng sốt, không phải trùng hợp đến vậy chứ, anh môi giới tiếp đãi đúng là bác và chị họ của cô đấy chứ?
“Anh ơi, chuyện này anh cứ coi như không biết, cũng coi như không biết tôi trông thế nào. Nếu họ còn đến tìm anh thuê nhà... anh cũng đừng nói là quen tôi, được không?”
Trong mắt anh môi giới bừng lên ngọn lửa bát quái mãnh liệt, nhưng Bách Tuế đang ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm khiến anh ta lập tức tỉnh táo lại.
“Cô yên tâm, tôi là người có phẩm chất nghề nghiệp, chắc chắn không thể đi tám chuyện với khách hàng của mình!”
Hừ... không biết vừa nãy ai đang tám chuyện đấy nhỉ.
Dắt Bách Tuế về lại mảnh đất của mình, trong lòng Na Y có chút không thoải mái.
Cô tự biết mình không phải mặt tiền chung, người giống cô, lại vừa khéo là cha con, tám phần là bác và chị họ của cô rồi.
Nơi trú ẩn nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu thật sự gặp phải cũng không phải không có khả năng, đến lúc đó còn không biết sẽ có bao nhiêu rắc rối.
Nghĩ đến cha mẹ hiền hậu của mình, cục hận trong lòng Na Y lại dâng lên. Gặp phải cũng tốt, tiện thể tính sổ cả kiếp trước lẫn kiếp này luôn.
Như thể nhận ra tâm trạng cô không tốt, Bách Tuế từ lúc về xe, đợi Na Y lau sạch chân cho nó liền chủ động nhảy lên giường đang bật chăn điện, còn dùng cái đuôi to lông xù vỗ vỗ mép giường.
Đôi mắt đó cứ như biết nói: Tao đã chủ động làm gối ôm sưởi ấm giường cho mày rồi đây, mau đến ngủ một giấc đi, không có tâm trạng tồi tệ nào mà một giấc ngủ không chữa khỏi được!
