Chương 43: Nhặt được một phiền phức
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Na Y.
Cô vội đặt xẻng sang một bên, ngồi xổm xuống dùng tay phủi tuyết quanh cái lỗ nhỏ.
Một chiếc mặt nạ đen lộ ra, chỉ có hai lỗ nhỏ ở chỗ thở, cái lỗ trên đống tuyết chắc là do cái này tạo ra.
Dưới đống tuyết vỡ này có chôn một người, mà còn sống!
Biết dưới đó có người, phản ứng đầu tiên của Na Y là cầm xẻng rời đi.
Chưa nói đến việc cô không biết người dưới đống tuyết này dù có đào lên thì có sống nổi không, dù có sống được, cô cũng không muốn làm ân nhân cứu mạng của người này.
Bị chôn dưới đó chắc chắn là do có kẻ thù hoặc xích mích với ai đó, không chừng bây giờ trong tòa nhà nào đó gần đây có người đang nhìn chằm chằm vào cô và Bách Tuế, tất nhiên còn có chiếc xe RV nổi bật này của cô nữa.
Nếu cô ở lại thêm chút nữa, có lẽ sẽ có người tới.
Na Y túm lấy lông cổ Bách Tuế, muốn kéo nó lên xe, nhưng Bách Tuế lắc đầu nguầy nguậy còn tru lên, hoàn toàn không chịu nhúc nhích.
Cô không thể bỏ Bách Tuế ở đây, nhưng nếu nó thực sự không chịu động, cô đúng là kéo không nổi.
Bách Tuế vừa rên ư ử vừa dùng móng vuốt cào đống tuyết, tức đến mức cô trừng mắt.
Do dự hơn mười giây, Na Y hằn học trừng Bách Tuế một cái, cam chịu cầm xẻng đào về phía đống tuyết.
Điều may mắn là cho đến khi cô xúc gần hết tuyết phủ bên trên, vẫn không có ai tới.
Gần như có thể nhìn rõ người trong đống tuyết, Bách Tuế vui vẻ tru lên một tiếng, sáp lại dùng móng vuốt cào một trận, cúi đầu há miệng cắn một phát.
Tay cầm xẻng của Na Y suýt trượt, sau đó cô nhìn rõ Bách Tuế cắn là thắt lưng của người đó chứ không phải thịt, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô suýt chút nữa tưởng Bách Tuế đứng canh không chịu đi còn khăng khăng bắt cô đào người lên là để ăn thịt...
Người bị chôn dưới đống tuyết là một người đàn ông, ước chừng cao hơn một mét chín, thân hình vạm vỡ, đeo mặt nạ nên không nhìn thấy mặt.
Na Y trừng mắt nhìn Bách Tuế, “Tao không có bản lĩnh vác cái thứ này lên xe, mày cứ đòi đào, mày tự nghĩ cách đi!”
Bách Tuế tuy khỏe, nhưng móng vuốt của nó dù sao cũng không phải tay người, xoay quanh người đàn ông một hồi, rồi rên ư ử cọ tới nịnh nọt Na Y.
Na Y hết cách, cuối cùng đành nghĩ ra một biện pháp, cùng Bách Tuế hợp lực đưa người đàn ông lên một chiếc xe đẩy hàng, rồi kê một tấm thép nghiêng lên cửa xe, sau đó một người một sói hợp lực kéo người đàn ông lên xe.
Cửa xe đóng lại, Na Y ngồi bên cạnh mệt đến thở hồng hộc.
Người đàn ông này ít nhất cũng phải gần một trăm ký, không biết sao trong cái thời tiết lạnh giá này mọi người đều thiếu ăn thiếu mặc mà hắn lại có thể tự nuôi mình béo tốt như vậy!
Không hiểu sao, Bách Tuế lại hứng thú với người đàn ông đến mặt còn không nhìn thấy này đến vậy, cứ quẩn quanh bên hắn không ngừng.
Na Y thở đều hơi, từ trong không gian tìm ra một cuộn dây thừng chắc chắn, trói chặt tay chân người đàn ông lại.
Trói xong cô vẫn không yên tâm, nhíu mày lục soát từ trên xuống dưới tất cả các túi trên người hắn, thậm chí cả đôi bốt hắn đi cũng không bỏ qua, xác nhận không có vũ khí, mới đeo bốt lại cho hắn.
May mà người này không phải chân to, nếu không cô chắc chắn sẽ nổi điên.
Bách Tuế không hiểu tại sao cô lại trói người đàn ông lại, nhưng khi cô trói nó cũng chỉ ngồi xổm bên cạnh nhìn, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
Làm xong hết, Na Y mới đưa tay về phía nơi cô tò mò đã lâu - chiếc mặt nạ trên mặt người đàn ông.
Không biết mặt nạ làm bằng chất liệu gì, chỉ lộ ra mắt và lỗ mũi, ngay cả chỗ miệng cũng bị bịt kín.
Na Y vừa nghiên cứu cách tháo mặt nạ, vừa phân tâm nghĩ: lỡ đâu người này bị cảm cúm sốt gì đó mũi bị nghẹt mà lại không cử động được, chẳng phải là tự mình bị bịt chết à...
Tháo mặt nạ ra, Na Y nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông ba giây, rồi bang một cái, lại đậy mặt nạ lên và thầm niệm ba lần: không thể trông mặt mà bắt hình dong! Không thể trông mặt mà bắt hình dong!! Không thể trông mặt mà bắt hình dong!!!
Đổ thừa tại hắn xấu quá...
Dù có vài chỗ trên mặt sưng lên vì nhiệt độ thấp, cũng không thể phủ nhận khuôn mặt này sinh ra có hơi quá bắt mắt.
Không thể nhìn nhiều, nếu không với khuôn mặt đẹp mà vô hại như vậy, cô sẽ vô thức giảm bớt cảnh giác với người đàn ông này.
Trong thời đại tận thế, mang một khuôn mặt đẹp hơn cả minh tinh nhí thực ra là một chuyện rất nguy hiểm, điểm này Na Y thấm thía.
Kẻ thù trước kia của cô từng nói, khuôn mặt này của cô trong thời loạn lạc sẽ bị coi là chiến lợi phẩm để cướp đoạt.
Cô luôn nhớ câu nói này, vì kiếp trước cô đã từng vì câu nói này mà tự tay hủy hoại khuôn mặt của mình.
Vô thức đưa tay sờ lên mặt mình, Na Y tháo chiếc khẩu trang hơi bí bách xuống, khuôn mặt bên dưới trơn bóng trắng nõn, một chút vết thương cũng không có.
Ai mà chẳng thích đẹp? Chỉ có kẻ yếu mới cần dựa vào việc làm tổn thương chính mình để tự bảo vệ, ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần, cô mới không hủy hoại khuôn mặt xinh đẹp này của mình.
Nhìn khuôn mặt người đàn ông được đậy lại mặt nạ, Na Y hài lòng gật đầu, như vậy trông thuận mắt hơn nhiều.
Vì khoang lái và khoang sinh hoạt phía sau của xe RV là tách biệt, nên Na Y phải ra phía trước lái xe.
Cô không yên tâm dặn dò Bách Tuế, “Bách Tuế, nếu nó tỉnh dậy mà quậy phá, mày cứ cắn nó, nghe rõ chưa?”
Bách Tuế ngồi xổm nhìn cô, không biết có nghe hiểu không.
Na Y thở dài, xuống xe đi vào khoang lái ngồi vào.
Vốn dĩ hôm nay định ra ngoài tìm khu vật liệu xây dựng, xem có thể vơ vét một đợt vật liệu xây dựng không, nhưng giữa đường nhặt được một người, kế hoạch này đương nhiên lại tiêu tùng.
Cũng coi như người đàn ông này may mắn, kẻ chôn hắn có lẽ không muốn cho hắn sống, nên mới chôn trong đống tuyết.
Nhưng chính vì vậy mà hắn có thể chống đỡ đến khi cô đào hắn lên, đống tuyết tuy lạnh, nhưng cũng có tác dụng bảo vệ.
Cách ly gió lạnh buốt bên ngoài, cũng giống như nhà băng vậy.
Hơn nữa kẻ chôn không kiểm tra kỹ, nếu không thì sao có thể chỉ phủ một lớp tuyết mỏng lên mặt.
Vừa rồi cô thấy người đàn ông tuy mặc rất dày, nhưng tay chân cũng có chút sưng, nghĩ chắc là ở trong tuyết cũng không ngắn, chắc bị lạnh cóng khá thảm.
Cô nhặt hắn về, có sống được hay không vẫn còn là chuyện khác.
Nếu không phải Bách Tuế không chịu đi, cô mới không nhặt một phiền phức lớn như vậy.
Khi về căn cứ, anh lính gác ở chốt chặn đã gặp cô, còn thò đầu ra chào hỏi, “Ồ, cô về sớm vậy, không đi hút dầu với họ à?”
Na Y không nhớ anh ta là ai, nhưng cũng gật đầu với anh ta, “Không đi, à, đây là mười cân vật tư, tôi nhặt được một người trên đường, bây giờ vẫn đang hôn mê, đợi người ta tỉnh rồi tôi sẽ dẫn đi làm thẻ thông hành được không?”
Anh lính gác sửng sốt một chút, nhận lấy vật tư Na Y đưa.
Một túi bánh quy nén nặng trịch.
Cô cũng có thứ khác, nhưng thứ này đặc biệt nhiều.
