Chương 65: Chu Nhung gia nhập đội
“Tôi chỉ có một thắc mắc, đội của chúng ta chắc không chỉ có mấy người chúng ta thôi nhỉ?”
Đó là câu đầu tiên Chu Nhung hỏi Na Y sau khi trầm ngâm vài phút.
Cô nghe thấy mấy chữ “đội của chúng ta” thì không nhịn được mà nở nụ cười, “Chắc chắn rồi, đội ít nhất cũng phải năm người, chúng ta mới có bốn người, chắc chắn phải hấp thụ máu tươi mới! Nhưng người làm đồng đội, chúng ta vẫn phải từ từ tìm, tôi không muốn gom đại cho đủ số. Trước khi lập đội, nếu anh Chu muốn rút lui, cứ nói với tôi bất cứ lúc nào.”
Cô nói vậy để cho Chu Nhung một sự đảm bảo về mặt tâm lý, không ngờ Chu Nhung chỉ xua tay, “Đã đồng ý gia nhập thì chắc chắn tôi không rút lui. Cô nói đúng, nhân sự phải chọn kỹ, đừng để kẻ có lòng dạ xấu xa lén lút hại chúng ta.”
Nụ cười của Na Y càng chân thật hơn, “Vậy thì bây giờ chúng ta coi như là đồng đội rồi nhỉ?”
Chu Nhung cũng hiếm khi nở một nụ cười, anh gật đầu, đổi cách gọi với Na Y, “Đồng đội rồi, đội trưởng.”
Nghe một người anh trai đầy cảm giác an toàn như vậy gọi mình là đội trưởng, sướng thật đấy chứ!
Nhưng Na Y không quá phấn khích, có vài chuyện cô phải nói với Chu Nhung.
“Cái sân này của tôi ban đầu mua để lập đội, vốn định xây nhà, nhưng gần đây công nhân kỹ thuật trong nơi trú ẩn đều tăng ca xây nhà cho nơi trú ẩn, không có người dư để chia cho tôi, nên chuyện xây nhà chỉ có thể tạm hoãn.
Anh Chu nếu có lều riêng thì cứ dựng trong sân của tôi, còn hơn là đi chen chúc ở ký túc xá tập thể với mấy người kia.
Trước đây Kỳ Dạ còn nói với tôi, lúc cậu ấy ở đó bị trộm đồ, bên trong khá lộn xộn.”
Lần này Chu Nhung chỉ do dự chưa đầy ba giây đã gật đầu đồng ý, anh không phải loại người đã đồng ý lập đội rồi còn lề mề, đất là do Na Y mua thì anh cũng không thấy chuyển qua ở có gì không ổn, ở gần nhau tiện cho mọi người chiếu cố lẫn nhau mà, đúng không?
Nhưng mà, nhắc đến chuyện xây nhà...
“Cô có vật liệu xây nhà không? Một mình tôi xây có thể hơi chậm, nhưng nếu cô không gấp thì có thể giao cho tôi.”
“!!! Anh Chu mà cũng biết xây nhà à?”
Người anh hàng xóm này rốt cuộc còn có bao nhiêu bất ngờ mà cô chưa phát hiện ra chứ!
“Biết. Trước đây tôi làm ở đội công trình, tuy phụ trách chỉ đạo kỹ thuật, nhưng mấy việc không quá phức tạp tôi cũng biết xây, nhà tôi... nhà ở quê tôi đều do tôi xây.”
Nhắc đến quê nhà, giọng Chu Nhung hơi khựng lại một chút.
Na Y không cần nghĩ cũng biết, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó không vui ở quê, cô không có hứng thú tìm hiểu chuyện riêng tư của người khác, chỉ vui vì Chu Nhung biết xây nhà.
Đúng là anh trai kho báu mà!
“Vật liệu thì tôi có! Trước đây tôi có đến khu vật liệu xây dựng, thu thập được kha khá vật liệu, chỉ có điều mấy loại vật liệu mới vẫn phải mua từ nơi trú ẩn, mấy loại cũ chắc khả năng giữ nhiệt kém hơn, mà xi măng cũ bây giờ cũng không dùng được, vừa trộn là đông cứng lại, không dùng được, dù có dùng được cũng khó đông kết.”
Chu Nhung gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, “Vật liệu mới không biết có dễ tìm không, lát nữa tôi qua siêu thị hỏi thử.”
Na Y vốn định nói không cần phiền anh, nhưng nghĩ lại thì bây giờ Chu Nhung là đồng đội của cô, dù là xây nhà, thì trong căn nhà đó cũng có một phần của Chu Nhung, anh đi hỏi cũng không tính là phiền anh.
Có được một đồng đội tốt, tâm trạng hôm nay của Na Y vui không tả xiết, ngay cả chuyện Dạ Hành đã phiền não cô hai ba ngày nay cũng tạm thời bị ném ra sau đầu.
“Để chúc mừng anh Chu gia nhập đội của chúng ta, trưa nay ăn ngon một bữa!”
Sầm Xuyên và Kỳ Dạ vẫn luôn lén lút quan sát bên cạnh nghe thấy câu này, lập tức hai mắt sáng rực lên.
Nhưng Na Y vừa xoay người định đi về phía xe RV, đã bị Chu Nhung giơ tay nhấc bổng lên như nhấc con gà con.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Na Y, Chu Nhung ho khan một tiếng, “Khụ... xin lỗi, quen tay rồi. Nhưng đây không phải là chuyện chính... Hôm nay tôi vốn định tìm cô nói chuyện này. Tôi ở ký túc xá tập thể còn nghe được mấy chuyện khác về cô, nói là trong xe RV của cô có đồ ăn không bao giờ hết, vật tư dùng mãi không cạn, còn nói cô... nói cô ngốc nghếch lại nhiều tiền, còn hung dữ, ba đầu sáu tay mẹ hổ cái...”
Nói đến đây Chu Nhung cũng không nói tiếp được nữa, anh thật sự không phải là người giỏi chuyện ngồi lê đôi mách.
Na Y thật sự không ngờ mình đã bị đồn thành bộ dạng đáng sợ như vậy.
Ngốc nghếch nhiều tiền còn hung dữ thì thôi đi, ba đầu sáu tay mẹ hổ cái là cái quái gì vậy?
Cô xinh đẹp như vậy, giống chỗ nào mà mẹ hổ cái chứ!!!
Đúng lúc Sầm Xuyên còn ngốc nghếch ở bên cạnh hỏi một câu, “Y Y, mẹ hổ cái là gì?”
Na Y nhịn mãi vẫn không nhịn được, giơ tay búng lên trán Sầm Xuyên một cái.
Dù sao cũng đã ngốc rồi, búng thêm mấy cái biết đâu lại thông minh ra!
Thấy Na Y rõ ràng không vui, Chu Nhung có chút luống cuống, “Cô đừng giận, tôi không tin mấy lời đồn đó. Tôi muốn nói là dù có vật tư thì tốt nhất vẫn nên thu liễm một chút, gần đây tìm đồ ăn càng ngày càng khó, khi mọi người đều không tìm được đồ ăn, thì tự nhiên ai có đồ ăn sẽ bị người khác nhắm vào.
Bây giờ chúng ta là một đội, tôi chắc chắn sẽ giúp cô, nhưng chúng ta luôn có lúc hành động một mình, tôi sợ lúc đó không lo được cho cô.”
Trong cuộc sống đau khổ và nguy hiểm gần mười năm như vậy, Na Y đã rất ít khi bị cảm động.
Nhưng lúc này nhìn ánh mắt chân thành của Chu Nhung, cô vẫn hơi rung động một chút.
Cô tạm thời chưa thể nói cho Chu Nhung biết cô có thể không sợ gì là vì có không gian, trong không gian có đồ ăn cô ăn mấy trăm năm cũng không hết.
Nhưng Chu Nhung nói cũng có lý, con người là loài động vật nguy hiểm nhất.
Một khi bị cơn đói khơi dậy bản năng, hậu quả sẽ khôn lường.
Nhưng thật ra khoảng thời gian này, ngoài mấy bữa đầu được ăn ngon, thì những lúc khác cô ăn uống cũng bình thường, dù ăn cơm cũng chỉ ăn mấy loại cơm tự sấy.
Mấy thứ này ở siêu thị trong nơi trú ẩn cũng có bán, chỉ có điều giá hơi đắt một chút.
Nói cho cùng thì mấy kẻ ngồi lê đôi mách đó tự mình không chịu cố gắng kiếm điểm tích lũy, không mua nổi đồ ăn ngon thì lại đỏ mắt khi thấy người khác ăn ngon.
Cô đến khu vật liệu xây dựng còn suýt chút nữa mất mạng đấy.
Mấy người đó chỉ thấy cô sống thoải mái, mà không hề nghĩ đến lúc cô ra ngoài, cô cũng luôn chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với cái chết.
Thôi, mùa hè không thể nói chuyện băng giá.
Với mấy người đó thì chẳng có đạo lý gì để nói cả.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh Chu. Nhưng ăn mừng vẫn phải ăn mừng, chúng ta đóng cửa lại lén ăn ngon thôi!”
Chu Nhung nhìn cô gái trước mắt vừa giận lại vừa cười ngay được, có chút bất đắc dĩ.
Đội trưởng nhà mình như vậy thì khó tránh khỏi phải lo lắng, nhưng biết làm sao được, đội trưởng do mình chọn, đành phải tự mình lo mà thôi.
Na Y hỏi Chu Nhung xem có đồ đạc gì để ở ký túc xá tập thể không, anh lắc đầu, chỉ nói xe đậu ở bãi đỗ xe công cộng.
Nơi trú ẩn sợ xe bị đóng băng nên đã xây một bãi đỗ xe trong nhà lớn, muốn đậu vào đó thì mỗi tháng phải nộp 5 điểm tích lũy.
Đã không có đồ đạc gì thì cũng không cần chuyển nhà nữa.
