Chương 67: Đầu óc có vấn đề gì đó
Kiếp trước, Na Y vẫn kính trọng gia đình bác cả, nếu không có chuyện xảy ra với bố mẹ cô.
Na Chấn Vinh không thiếu tiền. Bố cô phất lên sớm, đã kéo cả nhà bác lên, Na Chấn Vinh cũng coi như một thương gia có tiếng.
Nhưng lòng người khó đáy, tình anh em ruột thịt cũng bị ánh hào quang của đồng tiền che mờ.
Huống hồ bên cạnh Na Chấn Vinh còn có một bà vợ thích so bì mọi thứ, và một đứa con gái y hệt mẹ nó.
Gió thổi bên gối không phải chuyện đùa.
Ngày qua ngày, Na Chấn Vinh dần bất mãn với bố cô.
Ông ta nghĩ, rõ ràng là anh em ruột, tại sao bố cô có thể thành đại gia bất động sản, còn ông ta chỉ là một thương gia nhỏ?
Hạt giống oán hận một khi đã bén rễ, muốn nhổ đi thì phải trải qua đau đớn thấu xương.
Na Chấn Vinh không muốn đau, thế là ông ta chọn ra tay với bố cô.
Với ý nghĩ 'tài sản của em trai, làm anh trai thế nào cũng phải có một phần', Na Chấn Vinh không biết đã dùng cách gì hại chết bố mẹ cô, còn vội vàng xử lý thi thể, không để cô được nhìn mặt lần cuối.
Kết quả khiến ông ta thất vọng vô cùng. Bố cô đã lập di chúc từ sớm, toàn bộ tài sản, bao gồm cổ phần công ty, đều thuộc về cô con gái là cô.
Giờ nhìn lại Na Oánh Oánh, không hận là điều không thể.
Đối diện với gương mặt vặn vẹo vì tức giận của Na Oánh Oánh, Na Y chợt thấy, nếu chỉ đâm hai nhát cho xong chuyện với hai cha con họ thì có vẻ quá dễ dàng cho họ rồi.
“Chị họ, bác chắc cũng giàu lắm nhỉ, sao không trữ thêm chút lương thực? Nhìn bộ đồ chị mặc kìa, chẳng giống ngày xưa chút nào.”
Câu nói của Na Y chọc trúng chỗ đau của Na Oánh Oánh.
Nhà cô ta có tiền thật, nhưng nhà giàu nào lại rảnh rỗi trữ đầy gạo mì, dầu ăn, đồ đông lạnh trong nhà? Chẳng phải toàn để người giúp việc đi chợ mua đồ tươi mỗi ngày sao?
Còn mấy món thời trang trong tủ đồ của cô ta, chẳng có mấy món giữ ấm được.
Cái áo lông vũ vừa quê vừa phồng mà Na Oánh Oánh đang mặc, là hồi đầu giá rét cô ta bỏ tiền lớn mua của người ta, phải đổi tận bảy tám cái túi xách hàng hiệu người ta mới chịu đổi!
Quan trọng nhất là cái áo đó người ta mặc rồi chưa giặt, đúng là kinh tởm chết đi được!
Nếu không phải sắp chết cóng, Na Oánh Oánh tuyệt đối sẽ không mặc loại áo này!
Giờ đây, chuyện khiến cô ta khó chịu nhất lại bị đứa em họ mà cô ta vẫn luôn ghen tị đem ra nói, nhất là đứa em họ này mặc ấm áp, mặt mày hồng hào, nhìn là biết sống còn sung sướng hơn mình, Na Oánh Oánh chỉ thiếu điều nổ tung.
“Cô, cô... Tôi là chị họ cô đấy! Sao cô có thể nói tôi như vậy!”
Trước cổng doanh trại có hai trạm gác, Cao Tiểu Bân ở bên trái, còn lính gác bên phải thì đứng ngây ra.
Anh ta từng gặp Na Oánh Oánh, dạo gần đây không hiểu sao cô nàng này cứ chạy tới chỗ họ, mà lại đòi gặp lão đại của họ.
Không ngờ cô nàng này lại là chị em họ với cô gái xinh đẹp mà lão đại để ý?
Mà nói thật, họ có đúng là chị em họ không? Sao ngoại hình chênh lệch dữ vậy, tuy nhìn kỹ thì cũng có vài nét giống, nhưng giống như máy tính vậy, sự khác biệt giữa bản cao cấp và bản thấp cấp vẫn rất lớn.
Na Y không thèm để ý đến Na Oánh Oánh, thấy cô ta tức giận xông tới, Na Y lùi ra sau hai bước.
Cô cố tình làm Na Oánh Oánh tức điên lên, tốt nhất là nổ tung luôn, để cô ta về nhà quấn lấy Na Chấn Vinh tìm cách gây chuyện với mình.
Tốt nhất là cả hai cùng đến, để cô tiện xử lý một thể.
Còn chưa kịp phát huy tiếp, Thương Cực đã bước ra. Thấy Na Oánh Oánh, anh khựng lại một chút, ánh mắt hơi lạnh đi.
“Sao cô lại đến nữa?”
Na Oánh Oánh gần như thu lại vẻ mặt vặn vẹo trong một giây, nhanh đến mức Na Y phải thán phục.
Đúng là dùng thiên phú cũng không nhanh đến vậy...
“Đội, đội trưởng Thương, tôi, tôi chỉ là đến tìm anh nhờ giúp đỡ một chút...”
Đây là lần đầu tiên Na Y nghe Na Oánh Oánh nói chuyện với giọng điệu lấy lòng như vậy, nghe mà muốn nôn.
Thương Cực đương nhiên cũng thấy Na Y.
Sở dĩ anh quen Na Oánh Oánh, là vì có lần tình cờ gặp, phát hiện cô ta trông có hơi giống Na Y, nên mới nhìn thêm vài lần.
Không ngờ chỉ vài lần nhìn đó mà Na Oánh Oánh cứ như con ruồi thấy mật, bám lấy anh.
Ban đầu cô ta còn tặng anh mấy thứ như bánh quy nén, mì ăn liền.
Anh chưa từng nhận lần nào. Sau một thời gian, mỗi lần Na Oánh Oánh tìm anh đều bắt đầu khóc lóc kể lể, nói cô ta và bố sắp không có tiền thuê hầm trú ẩn nữa.
Nhưng không thuê nổi hầm trú ẩn thì liên quan gì đến anh?
“Cô à, nếu cô thực sự cần giúp đỡ, có thể đến trung tâm quản lý của nơi trú ẩn để đăng ký, chứ không phải cứ tìm tôi hết lần này đến lần khác. Tôi chỉ là một người lính bình thường, không giúp được gì cho cô đâu.”
Na Oánh Oánh thực ra đã quen với việc bị Thương Cực từ chối rồi, cô ta đến đây cũng không phải để thực sự xin giúp đỡ.
Rõ ràng ban đầu là Thương Cực lén nhìn cô ta trước, sao giờ thái độ của người đàn ông này lại tệ như vậy, chẳng lẽ muốn chơi trò dụ dỗ?
Nhưng dụ dỗ nhiều quá thì chán.
Thương Cực lười để ý đến Na Oánh Oánh, anh nhìn sang Na Y đang đứng xem kịch bên cạnh, vẻ mặt dịu đi một chút: “Na Y, cô tìm tôi có việc à?”
Đừng mà, kịch hay đang diễn giữa chừng, sao lại dừng thế này?
Na Y tiếc nuối thở dài trong lòng, nhớ ra mục đích đến đây, quyết định hỏi chuyện chính trước: “Thương Cực, tôi đến để hỏi, khi nào thì nơi trú ẩn bắt đầu bán vũ khí cho cư dân thường?”
Thương Cực sửng sốt: “Sao cô biết thông báo vừa được hội nghị cấp cao đưa ra?”
Na Y cũng không ngờ nơi trú ẩn Đô Thành lại có chí tiến thủ như vậy. Tung Của vẫn luôn không cho phép tư nhân sở hữu vũ khí nóng như súng ống, ngay cả một số loại dao cũng bị quản lý, giờ lại chuẩn bị bán vũ khí cho dân thường, chắc cũng phải chịu không ít áp lực.
“Anh đừng quên hôm đó là tôi gọi anh đi xem vết trên xe tôi. Loại đồ này bắt đầu xuất hiện trong nơi trú ẩn, chắc anh cũng hiểu, chỉ dựa vào các anh thì không thể bảo vệ được an toàn cho nơi trú ẩn.
Bán vũ khí cho người thường đương nhiên là một thử nghiệm nguy hiểm, nhưng nếu người thường không có khả năng tự vệ, thì đến lúc đó chẳng phải tất cả đều bị lũ động vật to gấp mấy chục lần này giết sạch sao.”
Na Oánh Oánh nhìn hai người người một câu, tôi một câu, dường như chẳng hề để cô ta vào mắt, cục tức trong lòng nghẹn lại, suýt nữa thì phát điên.
“Na Y! Sao cô cứ như hồn ma bám mãi không tha vậy! Hồi bé cô đã giành đồ tôi thích, đến giờ vẫn còn giành, cô tưởng là em gái tôi thì có thể bắt nạt tôi như thế à?”
Đang nói chuyện chính thì bị đội cho một cái mũ to như vậy, Na Y nhất thời không hiểu cô đã giành cái gì của Na Oánh Oánh?
Hồi bé... hồi bé đã xảy ra chuyện gì?
À, cô nhớ ra rồi. Hồi bé hai người cùng để ý đến một cây bút máy.
Lúc đó sắp tham gia một cuộc thi nhỏ, ai viết chữ đẹp nhất sẽ được cây bút đó.
Cô đã thắng, nhưng như vậy có tính là giành không?
Còn bây giờ... ý Na Oánh Oánh nói chắc không phải là Thương Cực đấy chứ? Cô ta thích Thương Cực???
