Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Nữ Vương Băng Giá Và Bầy Sói Trung Thành > Chương 79

Chương 79

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 79 có bản audio.

Chương 79: Vỡ Đầu

 

Hôm lắp cửa sổ cho căn nhà, Chu Nhung dẫn Sầm Xuyên cùng đến siêu thị của khu trú ẩn để mua kính hai lớp dày cộp.

 

Vì tấm kính khá to nên suốt đường về, ngoài việc dùng xe đẩy nhỏ kéo, còn phải có người đỡ.

 

Trong khu trú ẩn ngày nào cũng có người dựng nhà, nên trên đường lúc nào cũng bắt gặp người ta kéo vật liệu, nhưng kiểu chỉ có hai người như Chu Nhung và Sầm Xuyên thì đúng là hiếm thấy.

 

Thêm nữa, mảnh đất của Na Y nằm gần cổng khu trú ẩn, nên nhà mới bắt đầu xây chưa được bao lâu, đã có người biết “con mẹ hổ cái xinh đẹp mua đất bắt đầu xây nhà rồi”.

 

Kính vận chuyển về đến nơi, Sầm Xuyên và Chu Nhung khiêng vào trong nhà.

 

Bách Tuế và Kỳ Dạ đang ném tuyết ở đằng xa, khiến Sầm Xuyên cứ nhìn theo mà mất tập trung.

 

Chu Nhung “ơ” một tiếng, “Muốn chơi à? Đợi lát nữa đặt kính xong là anh ra chơi được ngay, chiều mình làm tiếp.”

 

Sầm Xuyên nghe vậy, mắt sáng rực hẳn lên, miệng cứ lẩm bẩm “chơi, chơi” không ngừng.

 

Kính vừa dựa vào tường tầng hai xong, Sầm Xuyên đã sốt ruột đòi xuống lầu chơi với Bách Tuế và Kỳ Dạ.

 

Trong phòng chưa lắp đèn, ánh sáng tối mờ, với lại lúc lên hai người đem theo không ít tuyết, mà Sầm Xuyên thì sốt ruột.

 

Ngay khoảnh khắc bước xuống lầu, thảm kịch xảy ra.

 

Sầm Xuyên trượt chân, ngã sầm xuống, gáy đập vào bậc thang cuối cùng.

 

Chu Nhung nghe thấy động tĩnh vội chạy xuống, liền thấy sau đầu Sầm Xuyên đã rỉ máu.

 

Hỏng bét, đừng nói là ngã chết luôn nhé......

 

Bách Tuế là đứa ngửi thấy mùi máu đầu tiên, chưa kịp để Chu Nhung chạy ra kêu người giúp, Bách Tuế đã nhanh chóng chạy tới, sủa ầm ĩ một trận, rồi cùng Chu Nhung lôi kéo Sầm Xuyên ra khỏi nhà.

 

Tuy nói người bị thương thì tốt nhất đừng tùy tiện di chuyển, nhưng trong khu trú ẩn có được một trung tâm y tế là tốt lắm rồi, giờ còn mong có xe cứu thương sao?

 

Na Y nghe thấy động tĩnh từ trong xe phòng trượt xuống, bị bộ dạng của Sầm Xuyên làm cho giật mình, vội vàng kêu Chu Nhung cùng khiêng anh lên xe phòng.

 

Xe phòng khởi động, Na Y chở Chu Nhung và Sầm Xuyên đến trung tâm y tế của khu trú ẩn, Bách Tuế và Kỳ Dạ được giữ lại trông nhà.

 

Phí giường bệnh ở trung tâm y tế là 10 điểm một ngày, cũng khá đắt, nhưng Na Y thấy cách bài trí và điều kiện vệ sinh bên trong chẳng kém gì bệnh viện trước thời giá rét, nên cũng quẹt điểm để Chu Nhung đưa Sầm Xuyên đi điều trị.

 

Tất nhiên, số điểm này vẫn tính vào đầu Sầm Xuyên.

 

Người làm thủ tục đăng ký cho Na Y là một chị gái xinh đẹp dịu dàng, xinh đến mức Na Y không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

 

Mỹ nhân thì cũng thích ngắm mỹ nhân mà.

 

Trên bảng tên của chị gái xinh đẹp có ghi 【Y tá: Hà Nhẫn Đông】.

 

“Xin chào, xin hỏi bạn có phải là người nhà của người vừa được đưa vào phòng cấp cứu không?”

 

Chà~ Giọng chị ấy cũng hay nữa.

 

Na Y lắc đầu, “Không phải người nhà, anh ấy chỉ là bạn của tôi thôi.”

 

Hà Nhẫn Đông gật đầu, “Ra vậy, cũng không sao, bạn nhớ chú ý ở mục chữ ký người nhà phía dưới bảng, ký thay bạn là được.”

 

Dù sao thì thời buổi này, có được người thân thật sự ở bên cạnh đã là may mắn lắm rồi.

 

Bất quá bạn bè có thể đưa đến trung tâm y tế, chắc hẳn là bạn bè tình cảm rất sâu đậm, dù sao nơi này cũng chẳng rẻ chút nào.

 

“Y tá Hà, xin hỏi khi nào bạn tôi ra khỏi phòng cấp cứu thì tôi có thể gặp anh ấy được không?”

 

Hà Nhẫn Đông suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu, “Cụ thể còn phải xem bác sĩ nói thế nào...... À, bên này có hạng mục tính phí thêm về biện pháp giữ ấm trong phòng bệnh, bạn có thể tìm hiểu thử.”

 

Cái gọi là hạng mục tính phí thêm, chính là thêm cho bệnh nhân một thiết bị sưởi ấm.

 

Tuy nhiệt độ trong trung tâm y tế không lạnh như bên ngoài, nhưng cũng chẳng ấm áp gì cho cam.

 

Với lại ở đây không cho phép tự ý mang thiết bị sưởi ấm, chủ yếu là vì bây giờ nhiều người đều sưởi bằng bếp lò hoặc các thiết bị lửa trần khác.

 

Nếu cho phép mang theo, ai ai cũng đốt lửa sưởi trong trung tâm y tế, chẳng phải loạn cả lên sao.

 

Na Y nhìn hạng mục tính phí thêm.

 

Trời ơi, một ngày cũng 10 điểm, đắt ngang với tiền giường bệnh.

 

Ngẩng mắt nhìn lên, Hà Nhẫn Đông cười thân thiện và ôn hòa, dường như đang chờ câu trả lời của cô.

 

Thêm! Nhất định phải thêm!

 

Dù sao cũng đều tính vào đầu Sầm Xuyên, nợ nhiều rồi cũng chẳng sao, anh ấy mau khỏe thì mới mau xuất viện được, đằng nào thì cũng bắt anh ấy làm việc cho đội cả đời!

 

“Phiền y tá Hà giúp tôi đăng ký, hạng mục tính phí thêm này chúng tôi thêm, anh ấy nằm viện bao nhiêu ngày thì thêm bấy nhiêu ngày.”

 

Hà Nhẫn Đông cười càng dịu dàng hơn, “Tình cảm của bạn và bạn của bạn thật tốt.”

 

Khó trách người ta nói hồng nhan họa thủy, than ôi.

 

Nhìn quen mặt mình rồi, Na Y cảm thấy bản thân đã có sức đề kháng nhất định với cái đẹp, giờ xem ra, thì ra chỉ là gu thưởng thức của cô không phải kiểu của chính mình.

 

Chị gái dịu dàng xinh đẹp gì đó, đúng là quá đáng yêu.

 

Nếu trong đội của cô cũng có một chị gái xinh đẹp như vậy thì tốt biết mấy, sau này ra ngoài nhận nhiệm vụ chắc chắn sẽ tràn đầy động lực.

 

Na Y điền xong bảng liền ra cửa phòng cấp cứu chờ, Chu Nhung cũng đứng chờ ở bên cạnh, nhìn vẻ mặt có vẻ hơi tự trách.

 

Tình hình trước đó cô đã hỏi Chu Nhung một chút, bây giờ cũng hiểu vì sao Chu Nhung tự trách.

 

“Anh Chu, anh ấy ngã cầu thang là do tự chạy nhanh, chẳng liên quan gì đến việc anh có cho anh ấy đi chơi hay không.”

 

Chu Nhung gật đầu “ừ” một tiếng.

 

Sầm Xuyên rất nhanh đã được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, hai người cùng lúc nghênh đón, chỉ thấy bác sĩ bỏ khẩu trang xuống, vẻ mặt có chút kỳ lạ, “Anh ấy thật sự ngã từ cầu thang xuống mà đập ra vết thương to như vậy à?”

 

Chu Nhung gật đầu, “Đúng vậy, chắc là trượt chân, lúc tôi nhìn thấy thì đã ngã thành ra thế này rồi.”

 

Bác sĩ “ồ” một tiếng, giọng điệu khá nhẹ nhõm, “Không sao đâu, tuy vết thương không nhỏ, nhưng chúng tôi đã làm sạch và khâu lại rồi, chỉ là tóc quanh vết thương đã bị cạo đi, sau khi xuất viện cần chú ý giữ ấm.

 

Còn về vết thương của anh ấy...... Tôi phát hiện trước đó đầu anh ấy hẳn là đã từng bị va đập, nhưng lần này anh ấy cũng khá may mắn, chỉ đơn thuần là bị rách da.

 

Sau khi bệnh nhân tỉnh lại có thể sẽ bị chấn động não nhẹ, cần quan sát hai ba ngày, cho nên trong ba ngày tốt nhất đừng cưỡng ép xuất viện.

 

Về chi phí, các người có gặp khó khăn gì không? Nếu thật sự khó khăn, về nhà chăm sóc cũng không phải là không được, chỉ là cần quan sát trạng thái của bệnh nhân nhiều hơn, có gì bất thường thì phải quay lại kịp thời.”

 

Na Y suy nghĩ một chút, vẫn quyết định để Sầm Xuyên ở lại trung tâm y tế.

 

Nhà còn chưa thể ở người, nhiệt độ trong lều không cao, chắc chắn không thích hợp cho vết thương hồi phục.

 

Nếu muốn đưa Sầm Xuyên về, khẳng định chỉ có thể cho anh ấy ở trong xe phòng, vậy thì cô khó tránh khỏi phải chăm sóc Sầm Xuyên từng chút một, cô đâu có rảnh mà lo.

 

Dù sao cũng đều là nợ của Sầm Xuyên, điểm nhiều thì tiêu nhiều, điểm ít thì tiêu ít.

 

“Không có vấn đề gì, cứ để anh ấy ở lại trung tâm y tế, đợi qua thời gian quan sát rồi chúng tôi đưa anh ấy về...... Bất quá trước đó tâm trí anh ấy không giống người bình thường, như một đứa trẻ. Ở đây có cho người nhà ở lại chăm sóc không, để tránh lúc anh ấy tỉnh dậy quậy phá.”

 

Bác sĩ gật đầu, “Được, có thể ở lại chăm sóc.”

 

Vậy thì lát nữa để Kỳ Dạ đến chăm Sầm Xuyên, vừa hay mấy ngày nay cô phải dẫn Bách Tuế ra ngoài, Kỳ Dạ cũng không cần mỗi ngày giúp cô tiêu hao tinh lực của Bách Tuế nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi