Chương 86: Xin lỗi, tôi không tin Phật
Không ngừng có ác thú chui lên từ lớp đất, cuộc chạm trán đầu tiên giữa con người và ác thú kéo dài đến tận hơn năm giờ sáng.
Cả một đêm, tiếng khóc than và thét gào không ngớt. Khi trời vừa hửng sáng, Na Y mới dẫn vài người đi ra ngoài.
Bách Tuế bám sát bên cạnh Na Y, lúc nào cũng cảnh giác với những cái hố trên mặt đất xung quanh. Nếu còn con ác thú nào chui lên nữa, nó chắc chắn sẽ cho một nhát đưa con ác thú về với tổ tiên!
Đêm qua, cô, Chu Nhung và Sầm Xuyên đều bị thương nhẹ. Bộ lông trắng đẹp của Bách Tuế cũng dính không ít máu, không biết là máu của nó hay của ác thú, tạm thời chưa kịp kiểm tra.
Cô phải kiểm tra xem xung quanh còn dấu vết ác thú nào không, đừng để vừa thả lỏng đã bị những thứ đó quay lại tấn công bất ngờ.
Mảnh đất Na Y mua cùng với những ngôi nhà mới xây xung quanh không vấn đề gì, nhưng những ngôi nhà bên kia đường thì nhiều nhà đã bị ảnh hưởng.
Cô còn nhìn thấy một xác chết rách nát bên vệ đường. Bách Tuế phì hơi về phía xác chết đó. Na Y vì tò mò bước lại xem, không ngờ lại là Lâm Vũ Hàm...
Nói chứ, từ khi chân bị Bách Tuế cắn, Na Y chưa từng gặp lại cô ta. Cứ tưởng cô ta đã chết vì vết thương ở chân từ lâu rồi... Dù sao thì mỗi ngày khu trú ẩn cũng có người chết, chẳng có gì lạ.
Không ngờ cô ta sống được đến tận bây giờ, dù không qua được đợt thú triều này, nhưng cũng coi như sống khá lâu.
Chỉ là xác chết nằm bên đường không ai ngó ngàng, chắc bạn trai cô ta... tên là Mạnh Tuy gì đó, hoặc là chết rồi, hoặc là bỏ mặc cô ta chạy mất.
Chẹp, nên nói, phụ nữ hà tất phải dựa vào đàn ông, chỉ có dựa vào chính mình mới sống yên ổn được.
Đàn ông còn chẳng đáng tin bằng Bách Tuế bảo bối của cô!
Na Y không bận tâm đến việc có ai lo cho xác của Lâm Vũ Hàm hay không, chỉ dẫn vài người kiểm tra xung quanh rồi quay về sân.
Tuy ai cũng bị thương, nhưng lúc này trung tâm y tế chắc chắn sẽ đông nghẹt, xếp hàng không biết đến bao giờ, chi bằng tự xử lý.
Hơn nữa, dùng ngón chân cô cũng đoán được, bây giờ chắc chắn có nhiều người bị thương nhẹ sẽ đến trung tâm y tế xin tiêm phòng dại.
Mặc dù trước đây ác thú không nằm trong phạm vi hiểu biết của con người, nhưng khi bị dã thú cào hoặc cắn, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tiêm phòng dại.
Kiếp trước cô cũng bị thương không ít lần, phần lớn là do ác thú gây ra, còn có cả đồng đội của cô nữa.
Vắc-xin phòng dại không phải ai cũng tiêm được, mà sau ba năm tận thế thì gần như không tìm thấy thứ này nữa.
Bao nhiêu người bị ác thú cào mà không tiêm, cũng chẳng thấy ai mắc bệnh dại thật.
Lục trong xe RV ra một hộp sơ cứu, Na Y vừa xuống xe đã thấy Chu Nhung cũng đi lấy một hộp sơ cứu.
Hai người nhìn nhau, tìm dụng cụ khử trùng, rồi tất cả cùng chui vào chiếc lều lớn của Bách Tuế, thắp đèn lên bắt đầu xử lý vết thương.
Không xử lý vết thương bên ngoài là vì sợ có người bị thương xung quanh sẽ đến mượn nước khử trùng hoặc thuốc men.
Lúc này mà không cho mượn thì có vẻ vô tình, nhưng nói là mượn, cho mượn rồi thì mười phần chẳng thấy trả lại. Chi bằng đóng cửa, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Bốn người chỉ có Kỳ Dạ là từ đầu đã bị Chu Nhung ném vào trong nhà, nên không bị thương chút nào.
Cậu bé giữa chừng muốn chạy ra giúp, nhưng đến cửa lại lùi về.
Cậu biết nếu mình ra ngoài, anh Chu và anh Sầm chắc chắn sẽ phải để ý đến cậu nhiều hơn.
Bình thường cậu vốn chẳng giúp được gì, lúc này mà thêm phiền thì càng tệ hơn.
Chu Nhung và Sầm Xuyên thay nhau xử lý vết thương, Na Y khử trùng cổ và cánh tay, còn Kỳ Dạ lặng lẽ nhận lấy chậu nước chuẩn bị cho Bách Tuế, lau những vết máu dính trên lông nó, tiện thể kiểm tra xem nó có bị thương không.
Nước luôn được đặt trước máy sưởi ấm, Na Y cứ vài phút lại thay một chậu nước nóng mới.
Có thể ủy khuất ai chứ không thể ủy khuất Bách Tuế bảo bối của cô.
May mắn thay, bộ lông của Bách Tuế đủ dày, hành động cũng rất nhanh nhẹn, máu dính trên người đều là máu của ác thú, còn nó thì không sao cả.
Xử lý xong vết thương của mình, Na Y tìm một chiếc khăn tắm lớn mềm mại, lau khô từng mảng lông bị ướt trên người Bách Tuế.
Dù nhờ thân nhiệt của nó và máy sưởi ấm trong lều, không bao lâu nữa lông sẽ khô, nhưng Bách Tuế của cô đã lợi hại như vậy, nếu cô không thể hiện chút gì thì sẽ chẳng còn cơ hội nào để cưng nó nữa.
Có những chuyện tránh không được, nhất là vào lúc này.
Khi Na Y và Chu Nhung vừa thu dọn xong hộp sơ cứu, bên ngoài lều đã vang lên tiếng bước chân.
Na Y bưng một chậu nước máu đi ra ngoài, một cô gái trẻ chạy tới, “Chị, chị ơi...”
Lông mày nhướng lên, Na Y đã mất hứng nói chuyện với cô ta. Ai là chị với ai chứ, vừa lên đã làm quen, ai lớn hơn ai còn chưa biết đâu.
Cô gái đánh giá Na Y một lượt, nhìn thấy vết thương được băng bó trên cổ cô, mắt sáng lên, “Chị ơi, cho em mượn một chút cồn hoặc i-ốt để khử trùng được không? Nếu có băng gạc thì cho em mượn ít nữa nhé, em sẽ trả sau.”
Na Y gật đầu, “Được thôi, cô lấy gì làm đồ thế chấp?”
Khóe miệng cô gái chưa kịp nhếch lên đã cứng đờ, “Thế, thế chấp?”
Sợ nước đóng băng, Na Y tiện tay hất chậu nước máu sang một bên, mấy giọt suýt bắn lên người cô gái, cô ta vội lùi lại hai bước, sợ làm bẩn quần áo.
Na Y lắc chiếc chậu rỗng trong tay, “Đúng vậy, thế chấp. Cô chẳng có gì mà đòi mượn, mượn rồi bao giờ trả?”
Sắc mặt cô gái không được dễ chịu, “Tôi có thể viết giấy nợ...”
“Tôi không cần giấy nợ.” Na Y cắt ngang lời cô gái, “Cô nên biết bây giờ giấy nợ chẳng đáng giá gì, huống chi tôi cũng không có giấy bút cho cô viết. Cô đưa thứ gì đó có giá trị tương đương làm đồ thế chấp, lát nữa cầm thuốc đến chuộc lại. Giá thuốc ở siêu thị chắc cô không phải không biết chứ?”
Giá thuốc bao nhiêu, cô gái đương nhiên biết. Cô ta đã đến đó một lần, phát hiện mua không nổi, nên mới quay lại định mượn.
Trong khu trú ẩn đồn rằng người phụ nữ mua đất gần đây có vô số vật tư, cô ta nghĩ nếu mình mở miệng mượn một cách dễ nghe, có khi sẽ xin được chút ít.
Còn chuyện trả, có khả năng thì trả, không có khả năng thì kéo dài, dù sao cũng có nói là không trả đâu.
Cô ta cần thuốc vì cậu con trai sống cùng cô ta bị thương. Cậu ngốc đó luôn thích cô ta, sau đợt giá rét còn trực tiếp đưa cô ta đến khu trú ẩn, bình thường cũng là cậu ta ra ngoài tìm vật tư kiếm điểm tích lũy.
Lần này sàn nhà đột nhiên bị khoét thủng, một con quái vật đáng sợ bò lên. Dù con quái vật đã chết, nhưng cậu ngốc đó cũng bị thương.
Nếu cậu ta chết, thì chẳng còn ai tìm vật tư kiếm điểm cho cô ta nữa.
Nghĩ đến đây, cô gái nghiến răng, mặt dày tiếp tục nói, “Chị ơi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, xin chị hãy cho em mượn, em sẽ trả thật mà!”
Đúng là, cũng gọi là chị, nhưng sao cô gái này gọi lại khiến cô nghe khó chịu đến vậy.
“Xin lỗi, tôi không tin Phật. Hoặc là đưa đồ thế chấp, hoặc là cô ra siêu thị mà mua.”
