Chương 97: Nàng Đánh Lén, Nó Bồi Thêm
Na Y không vội áp sát ngay, nàng nhận thấy Bách Tuế có gì đó không ổn.
Trước đây Bách Tuế cũng từng cắn người, nhưng nó biết lúc nào nên nhả ra, không giống những con dã thú bị mùi máu chi phối.
Thế nhưng lúc này, Bách Tuế nhìn đám người đang chen chúc giành giật con dao găm, con ngươi duy nhất trong mắt nó ánh lên vẻ nguy hiểm.
Nàng hiểu ánh mắt đó, nó muốn xé xác bọn họ...
Bộ lông dày che phủ cơ thể Bách Tuế, Na Y chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thể biết được trên người nó có vết thương hay không.
Hay nói đúng hơn, có bao nhiêu vết thương...
Bách Tuế bước một chân ra khỏi lãnh địa của chiếc lồng, đám người kia càng hét toáng lên, giằng co dữ dội hơn.
Kẻ giành được dao chỉ muốn cắt đứt sợi dây nối mình với những người khác, nhưng sợi dây được quấn quanh cổ tay mỗi người vài vòng rồi mới buộc sang người tiếp theo.
Nếu biết hợp tác, sợi dây sẽ nhanh chóng được cắt đứt, còn nếu chỉ lo cho bản thân, thì trong cơn hoảng loạn, họ gần như chỉ đang làm hại lẫn nhau.
Nhưng cảnh tượng tự tàn sát lẫn nhau này lại chính là thứ mà gã đàn ông hoa hòe hoa sói muốn thấy nhất.
Gã thậm chí còn hào hứng đoán với người bên cạnh, rốt cuộc là con quái vật trong lồng giết người trước, hay là đám người này tự giết nhau đến chết.
Na Y chỉ cố gắng tránh xa những kẻ đã hoảng loạn đến mức không biết mình đang làm gì, ánh mắt nàng dán chặt vào Bách Tuế. Bách Tuế nhìn đám đông vài lần, rồi cũng quay đầu nhìn nàng.
Trong con ngươi duy nhất đó, không còn sự phụ thuộc và linh động mà nàng quen thuộc, nàng không đọc được ánh mắt hiện tại của Bách Tuế.
Người đầu tiên trong đám đông chết – bị một kẻ rách tay giơ dao đâm chết.
Khi máu tươi bắn ra từ cổ người đó, bầu không khí cả trường đạt đến một cao trào nhỏ.
Rõ ràng chỉ có vài trăm người, vậy mà tiếng hét như thể hàng nghìn người.
Đám người đang giằng co dừng lại một nhịp, đều nhìn về phía người đã chết, trên mặt và người họ ít nhiều đều bị bắn vài giọt máu nóng.
Một người phụ nữ trong đám hét lên một tiếng rồi bắt đầu chửi bới, bảo những kẻ đang tranh giành hãy nhìn xem ai mới là kẻ có thể giết họ.
Những người đàn ông, đàn bà sợ hãi đến mức suy sụp ngơ ngác nhìn quanh, thấy Na Y đã đứng sang một bên và con quái vật đang quay lưng về phía họ.
Bọn họ bắt đầu nhân lúc Bách Tuế và Na Y đang giằng co mà giúp nhau cắt dây, thậm chí có vài kẻ còn ép mình bình tĩnh lại rồi bàn nhau làm sao hợp sức giết con quái vật trước mắt.
Ánh mắt Na Y thay đổi vài lần.
Dù bọn họ có khóc lóc, hét hò hay tự giết nhau, nàng cũng sẽ không can thiệp, nhưng nàng sẽ không thể đứng nhìn bọn họ ra tay với Bách Tuế.
Đám người bắt đầu cử động.
Người chạy đầu tiên là một gã đàn ông tóc ngắn, tay cầm dao găm run lẩy bẩy, nhưng hắn vẫn lao vào Bách Tuế.
Bách Tuế đang nhìn Na Y, khoảnh khắc gã đàn ông lao tới, nó không hề chuyển tầm mắt, chỉ vung một chân đá văng hắn.
Gã đàn ông bay lên rồi rơi xuống nặng nề, trực tiếp ho ra một ngụm máu.
Người phụ nữ vừa hét lên run rẩy cả người, “Không... không thể như vậy! Tôi... chúng ta phải cùng lên! Như vậy nó sẽ không biết đánh ai... Nhanh lên, chúng ta cùng lên!”
Nói rồi người phụ nữ giơ dao lên, kéo theo người bạn đang run rẩy bên cạnh, những người khác được cổ vũ cũng làm theo, cùng nhau lao về phía Bách Tuế.
Nếu bọn họ lần lượt lên, Bách Tuế chắc chắn sẽ không bị thương.
Nhưng kiến còn có thể cắn chết voi, nhiều người như vậy mà ai cũng có vũ khí...
Na Y do dự một giây rồi lao về phía Bách Tuế, tất nhiên mục tiêu của nàng là đám người đang tiến lại gần nó.
Trong mắt những người khác, người phụ nữ này đột nhiên mất trí, một mình lao thẳng vào con quái vật có thể đá văng một gã đàn ông chỉ bằng một chân.
Gã đàn ông hoa hòe hoa sói tặc lưỡi, “Cô nàng xinh đẹp này chắc tiêu đời rồi, sao chẳng có chút đầu óc nào vậy, cứ thế lao lên chẳng mấy chốc sẽ bị con quái vật đó nhai như rau. Ôi, phí mất khuôn mặt xinh xắn đó.”
Hình Thương đứng bên cạnh, ngón tay khẽ động, miệng thì thờ ơ đáp lời, “Đúng vậy, tưởng cô ta có thể làm nên trò trống gì, tiếc thật.”
Ngay khi tất cả đều nghĩ Na Y sẽ chết trong bụng sói, đám người phía sau Bách Tuế lao lên trước, lưỡi dao đầu tiên sắp đâm vào chân sau của Bách Tuế thì một cái đuôi vụt tới, quét văng hai người.
Na Y nhân cơ hội nhanh chóng chạy ra sau lưng Bách Tuế, như vậy trong mắt người ngoài, nàng đang cố gắng hợp sức với những người phía sau để đối phó với con quái vật.
Gã đàn ông hoa hòe hoa sói vỗ tay, “Ừ, được đấy, cũng không đến mức ngu không thể cứu.”
Hình Thương đã hơi nhấc ngón tay lên rồi lại hạ xuống, lần này hắn không rảnh để phụ họa với gã đàn ông hoa hòe hoa sói nữa, chỉ tập trung nhìn vào tình hình trên sân.
Na Y giả vờ chen vào đám đông, trong lúc giả vờ tấn công, nàng đâm mạnh một dao vào cánh tay người phụ nữ đang giơ dao định đâm Bách Tuế.
Đâm xong, nàng nhanh chóng rút dao ra, vừa hét lên hoảng sợ vừa tiến lại gần một người khác sắp đến gần Bách Tuế, “A a a tôi không cố ý! Xin lỗi, xin lỗi!”
Người phụ nữ bị đâm hét lên đau đớn, chưa kịp nói hết câu thì đã bị Bách Tuế quay người lại, vung một chân đánh vào ngực.
Lực đó, không gãy vài cái xương sườn thì thật phụ lòng tiếng răng rắc giòn tan.
Na Y giả vờ hét lên hai tiếng rồi dừng, dù sao ánh mắt mọi người cũng sẽ tập trung vào kẻ vừa bị Bách Tuế hất văng, tiện cho nàng ra tay ám muội.
Cứ thế vài lần, khi nàng lại giả vờ bị vấp ngã rồi đâm một dao vào lưng một gã đàn ông, gã đàn ông hoa hòe hoa sói trên khán đài bắt đầu thấy nghi hoặc, “Con nhỏ này bị làm sao vậy, sao cứ nhắm vào người mà ra tay, chẳng lẽ nó muốn một mình đối phó với con quái vật này? Ta nên nói nó quá hung hãn hay quá ngu đây? Dù muốn theo bên cạnh ta, cũng không cần liều mạng như vậy, nếu thật sự mất mạng thì nó khóc cũng không kịp.”
Hình Thương nhìn bóng dáng đang qua lại giữa đám đông và con quái vật, ánh mắt sáng rực, “Lão đại nói đúng, nhưng phụ nữ mà, ít nhiều cũng có lúc ngu ngốc.”
Câu nói này lọt vào lòng gã đàn ông hoa hòe hoa sói, gã gật gù ra vẻ tâm đắc, “Vẫn là Tiểu Hình hiểu ta, ta chỉ muốn một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa thông minh, nhưng phụ nữ xinh đẹp thì đa số đều không có đầu óc, chơi cũng kém thú vị.”
Na Y đánh lén và bồi thêm, rất nhanh trên sân chỉ còn lại nàng và một người đàn ông khác.
Na Y nhìn quanh, một đám người chết thì chết, bị thương thì bị thương.
Không ổn, giải quyết nhanh quá, Sầm Xuyên và Chu Nhung chắc vẫn chưa đến, nàng phải kéo dài thêm thời gian.
Người đàn ông thấy không còn đường lui, gầm lên một tiếng giơ dao lao vào Bách Tuế, Bách Tuế vừa tránh được một nhát dao, vừa há miệng cắn đứt cánh tay người đàn ông.
Trong khoảnh khắc người đàn ông gào thét đau đớn, Na Y tìm cơ hội túm lấy lông bên hông Bách Tuế, giẫm lên một chân sau của nó rồi trèo lên lưng nó.
Nằm vững rồi, nàng nhanh chóng dùng tay chân bò lên phía trước, ngồi hẳn lên vị trí gần cổ Bách Tuế.
