Chương 18: Não phát triển chưa hoàn thiện, tiểu não thì hoàn toàn không phát triển
Muốn câu hồn, nó sẽ ló đầu ra, không có việc gì thì lại trốn vào trong cơ thể tài xế, không ai phát hiện được.
Vừa nãy con quỷ ký sinh buộc phải lộ diện chống lại Phó Ứng Tuyết, là vì nó đang phát huy tác dụng của mình, chuyển hồn của Đàm Dục Hy lên xe quỷ.
Nhưng con quỷ ký sinh không ngờ, sau khi ra khỏi đường hầm, Đàm Dục Hy trên xe quỷ vẫn bình an vô sự.
Vì vậy, nó cố gắng duy trì xe quỷ, tranh thủ thời gian để đám ác quỷ trên xe nhanh chóng phân giải Đàm Dục Hy, ai biết hôm nay lại có một cảnh sát mặc thường phục trên xe, không nói lời nào đã lên phanh nó lại.
“Sao rồi? Cố vấn Nghiêm, Tiểu Hy không sao chứ?”
Phó Ứng Tuyết lo lắng hỏi.
Mạch suy nghĩ bị cắt ngang, Nghiêm Húc không trả lời, sắc mặt vô cùng nặng nề.
Dù bây giờ quỷ ký sinh đã bị ông phong ấn, nhưng đã qua một thời gian dài như vậy.
Hồn của Đàm Dục Hy bị chuyển đi đâu ông cũng không rõ, huống chi là có thể hoàn hồn trở về hay không.
Thấy vẻ mặt của Nghiêm Húc, Phó Ứng Tuyết lòng nặng trĩu.
Xong rồi... Xem ra bạn cô hung đa cát thiểu rồi.
Phó Ứng Tuyết trong lòng tràn đầy áy náy, giá như vừa nãy cô phát hiện sớm hơn thì tốt, có lẽ còn có thể giữ cho Đàm Dục Hy tỉnh táo đừng ngủ thiếp đi.
“Đừng lo trước, đợi về tôi sẽ nghĩ cách.”
Nghiêm Húc nói.
Nói thì nói vậy, nhưng muốn tìm lại hồn của Đàm Dục Hy e là không dễ dàng.
Người chắc chắn có thể tỉnh, nhưng sợ là sau khi tỉnh lại, cũng chẳng khác gì mấy hành khách trước đó, cũng rơi vào kết cục bị tâm thần.
Ngoài ra, vấn đề bây giờ không chỉ có Đàm Dục Hy.
Tuy Nghiêm Húc đã có những phân tích nhất định trong lòng, nhưng vừa nãy cũng đã nói.
Loại quỷ ký sinh này, não phát triển chưa hoàn thiện, tiểu não thì hoàn toàn không phát triển, chỉ có bản năng oán hận.
Tốn công tốn sức như vậy, ký sinh trên người tài xế xe buýt để câu hồn hành khách đến nơi khác, sau lưng nhất định còn có người khác tồn tại, điều khiển con quỷ ký sinh.
Theo hiểu biết của Nghiêm Húc, không phải là không có thuật sĩ lợi dụng quỷ ký sinh để hại người.
Rất có khả năng, con quỷ ký sinh này là do ai đó cố tình để lại trên người tài xế.
Vậy người đó là ai? Mục đích lấy hồn người là gì?
Với thông tin hiện tại, dù Nghiêm Húc có giàu kinh nghiệm đến đâu cũng không thể phân tích hết được.
Tóm lại, đã bắt được quỷ ký sinh thì cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch.
“Nhẹ tay một chút, đưa hai người họ về xe.”
Nghiêm Húc nói với cảnh sát bên cạnh.
Cứng nhắc ở đây cũng không phải cách, chỉ có thể đưa Tạ Dật Chi và Đàm Dục Hy về cục trước, rồi tính tiếp.
Ngay lúc cảnh sát đi đỡ Tạ Dật Chi, trên tay anh rơi xuống một tờ giấy.
Nghiêm Húc nhặt tờ giấy dưới đất lên, xem kỹ, hóa ra là một lá bùa màu vàng.
“Phù thoát hồn?!”
Nghiêm Húc nhận ra ngay đó là bùa gì, kinh ngạc nói.
Phù thoát hồn không phải thứ thường thấy, trong nhận thức của Nghiêm Húc nó được coi là bùa cao cấp tuyệt đối.
Đạo hạnh không đủ cao, dù có biết vẽ thế nào, vẽ ra cũng không có tác dụng.
Phù thoát hồn, đúng như tên gọi, là một loại bùa giúp hồn lìa khỏi thể xác, bất kỳ một trong ba hồn nào cũng có thể nhờ phù thoát hồn mà tách ra.
Vì cực kỳ ít người vẽ được, và tỷ lệ sử dụng không cao, nên rất hiếm.
Nếu người chưa chết, hồn lìa khỏi xác thuộc về 'hồn sống', trong mắt quỷ thì đó là bữa ăn ngon.
Vì vậy, rủi ro khi sử dụng cực kỳ lớn, lỡ thoát hồn ra ngoài mà gặp quỷ ăn mất thì sao...
Hôm nay ban ngày, Đàm Dục Hy cho ông xem đoạn ghi hình màn hình, anh chàng này không chỉ oẳn tù tì với gương mà gặp ma, bị ma đánh một trận, ném bao cát còn thả ma ra làm gian.
Lúc đó Nghiêm Húc chỉ còn nửa tin nửa ngờ, muốn tìm cơ hội tận mắt chứng kiến, không ngờ ngay cả phù thoát hồn anh ta cũng biết dùng.
Nói cách khác, thực ra chỉ có Đàm Dục Hy bị mất hồn, còn Tạ Dật Chi là chủ động dùng phù thoát hồn để lìa hồn?
Đúng là có nghề thì có gan...
Ngay cả Nghiêm Húc cũng không khỏi lắc đầu thầm khen, đổi lại ông chưa chắc đã có gan đó.
Nếu vậy, có lẽ... Đàm Dục Hy còn có thể cứu được, chỉ cần xem bản lĩnh của Tạ Dật Chi có đủ cứng hay không.
“Không đúng, khoan đã! Đừng động vào hai người họ.”
Nghiêm Húc lại tỉ mỉ quan sát phù thoát hồn trong tay, lá bùa này hình như có chút khác biệt so với phù thoát hồn thông thường.
Ở góc dưới bên phải của bùa, lại có một dấu ấn lôi khó phát hiện.
Dù kéo bừa một thầy bói trên đường hỏi cũng biết, cách vẽ bùa chú đều là hệ thống được tổng kết sau hàng nghìn lần thử nghiệm của người xưa.
Chỉ cần thay đổi một chút cũng có thể khiến bùa phế bỏ, mất đi tác dụng vốn có.
Dù sao, một bùa một tác dụng, mỗi lá bùa có tác dụng gì, đều là cố định, bất di bất dịch.
Tối kỵ nhất là pha tạp, vẽ rắn thêm chân.
Nhưng dấu ấn lôi này thêm vào đây, Nghiêm Húc lại không cảm thấy chút nào gượng ép.
Từ trạng thái hiện tại của Tạ Dật Chi, chính là trạng thái lìa hồn, có nghĩa là phù thoát hồn đang phát huy tác dụng, không bị ảnh hưởng bởi dấu ấn lôi.
“Cố vấn Nghiêm, anh đang xem gì vậy?”
“Có phải Tiểu Hy được cứu rồi không?”
Phó Ứng Tuyết thấy Nghiêm Húc ngăn các cảnh sát khác đụng vào Đàm Dục Hy và Tạ Dật Chi, vội hỏi.
“Là cậu thanh niên này đang cứu.”
“Đừng động vào cơ thể họ, kẻo ảnh hưởng đến họ.”
Nghiêm Húc trả lời.
Cậu ta đang cứu?
Phó Ứng Tuyết nhìn Tạ Dật Chi, sửng sốt.
Thì ra không phải cậu ta đang ngủ, mà là chạy đi cứu Đàm Dục Hy.
Cô bây giờ còn chưa hiểu rõ tình hình, không biết tại sao Đàm Dục Hy vẫn chưa tỉnh lại.
Nghiêm Húc bèn giải thích đơn giản về tình trạng hồn không ở trong thể xác của hai người, Phó Ứng Tuyết lúc này mới ngộ ra.
“Thì ra cậu ta lợi hại như vậy?”
Phó Ứng Tuyết kinh ngạc nhìn Tạ Dật Chi, trẻ vậy mà, đeo kính gọng đen, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Nghiêm Húc gật đầu không trả lời, thứ khiến ông để tâm nhất, vẫn là dấu ấn lôi trên phù thoát hồn này.
Lôi đình chi lực còn được gọi là thiên lực, có thể mượn chứ không thể tạo ra, vô luận trong Đạo giáo hay các môn phái khác đều là sức mạnh vô cùng được tôn sùng.
Có thể dung hợp sức mạnh bá đạo như vậy với phù thoát hồn, gần như là chuyện không thể.
Bấy nhiêu năm nay, Nghiêm Húc chỉ gặp qua có một lần!
Còn là thời gian tu hành thuở trước.
Chỉ cần một dấu ấn lôi nhỏ bé này gia trì, Tạ Dật Chi dù có lìa hồn ra ngoài, các loại tiểu quỷ nhất định cũng không dám có ý đồ gì.
Đây cũng là lý do trên xe quỷ, Đàm Dục Hy kêu la tại sao quỷ chỉ nhằm vào cô, không dám động đến Tạ Dật Chi.
Buff trên người, không cần giải thích!
“Chẹp... rốt cuộc tôi đã thấy ai thêm dấu ấn lôi tương tự lên bùa rồi nhỉ?”
Nghiêm Húc gãi đầu, lục tìm ký ức thuở trước.
Không chỉ dấu ấn lôi trên bùa, mà sau khi gặp Tạ Dật Chi, giữa đôi mày này cũng có vài phần quen thuộc.
Nghiêm Húc dám cam đoan một trăm phần trăm, ông nhất định đã từng thấy một khuôn mặt rất giống Tạ Dật Chi ở đâu đó.
Xoẹt —–!!
Ngay lúc Nghiêm Húc xuất thần, phù thoát hồn trong tay 'xoẹt' một tiếng tự nhiên bốc cháy.
Nghiêm Húc bị bỏng giật nảy mình, trên mặt hiện ra vẻ mừng rỡ, kinh ngạc nói: “Bùa cháy rồi, chắc là người được cứu về rồi!”
