Chương 47: Tiền thưởng, mười hai vạn vào tài khoản!
“Ồ?”
Triệu Trường Nghĩa sững người, ngờ vực nhìn con trai.
“Cái thằng đàn ông con nói, có phải nó trạc tuổi tao không?”
“Rồi ốm nhom, đeo kính gọng đen.”
Triệu Tiết nói ra đặc điểm của Tạ Dật Chi, hỏi dò.
Nhưng Triệu Trường Nghĩa ở đầu dây bên kia lại lắc đầu, bảo ông cũng không rõ.
“Tao không rõ, mặt mũi thế nào chỉ có mỗi đại sư Pati thấy. Nhưng lúc đó có cảnh sát đuổi theo sau, hắn cũng không ở lại lâu được.”
Lúc đó nếu không có Tạ Dật Chi xuất hiện, sau khi Pati đập vỡ hũ phong quỷ của Nghiêm Húc, quỷ ký sinh hoàn toàn có cơ hội chạy thoát.
Bởi vì dù là cố vấn tâm linh Nghiêm Húc, tuy rằng đối phó quỷ ký sinh chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng quỷ ký sinh nào chịu đối đầu trực diện với Nghiêm Húc! Loại quỷ cực kỳ linh hoạt này rất khó ngăn lại.
Ai ngờ được, trong số hành khách trên xe lại có cao thủ.
Không chỉ giữ được những người bị câu hồn trên xe bình an vô sự hồi hồn từ xe buýt ma, sau khi hồi hồn còn thuận tay xử đẹp quỷ ký sinh.
Tiếp đó, cảnh sát đuổi kịp, Pati chỉ còn cách chạy trước.
“Mày cút về đã rồi tính.”
Triệu Trường Nghĩa chửi.
Ông nhìn cái mặt như đầu heo của Triệu Tiết là phát bực.
Triệu Tiết bị chửi chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu, vừa bị Tạ Dật Chi ức hiếp, giờ lại bị bố đẻ mắng cho một trận, tức không biết trút vào đâu.
Đành phải xả giận lên hai tên vệ sĩ, rời khách sạn, ngồi lên xe của mình.
“Đi nhanh lên, về nhà.”
Triệu Tiết lên xe, lại xả giận lên tài xế.
Trước đây anh ta toàn tự lái, nhưng chỉ trong vòng hai năm, ra đường gặp tai nạn những bảy tám lần.
Triệu Trường Nghĩa liền tước quyền lái xe của anh ta, giờ ra ngoài chỉ có thể để tài xế lái.
Làm Triệu Tiết muốn lái siêu xe đi cua gái cũng không được.
“Cậu chủ, sao người cậu ướt hết thế… hình như còn có mùi…”
Tài xế vừa lái, qua gương chiếu hậu để ý thấy Triệu Tiết người ướt sũng, trong mùi rượu thỉnh thoảng còn thoang thoảng một mùi hôi khó chịu.
“Nhiều chuyện! Thế nên bảo anh lái nhanh lên, tôi phải về nhà thay đồ!”
Triệu Tiết chửi.
Tài xế thấy cậu chủ nóng thế, sợ không dám hé răng, đạp ga thêm một phát.
Nhưng Triệu Tiết ngồi một lúc vẫn thấy không ưng, Triệu Trường Nghĩa bắt anh ta nửa tiếng phải có mặt.
Anh ta không thể bốc mùi khai thế này mà đi gặp được? Nhất định phải về tắm rửa trước, thời gian gấp, bèn lại chửi: “Bảo anh lái nhanh, chỉ biết đạp ga có tác dụng gì?”
“Vào số đi! Bằng lái thi kiểu gì thế?”
Tài xế bất lực đáp: “Không được đâu cậu chủ, tới khu trường học trong thành phố rồi, giới hạn tốc độ không chạy nhanh được.”
“Tôi thiếu điểm trừ à?”
Triệu Tiết lại lạnh lùng nói.
Tài xế biết Triệu Tiết đang nóng không thể động vào được, hắn nói gì là thế đấy.
Để giữ cơm, lập tức vào số năm, đạp ga, động cơ gầm lên, phóng vọt đi.
…
Cùng lúc đó, trước cửa một tiệm bánh ngọt trong khu thành phố, Nghiêm Húc tay xách một chiếc bánh tinh xảo bước ra.
Chiếc bánh đã đặt trước từ tối qua ở nhà Tạ Dật Chi, giờ vừa kịp lấy.
“Cũng gần tới giờ rồi, Tĩnh Tĩnh chắc sắp ra.”
Nghiêm Húc nhìn đồng hồ, hơn tám giờ, con gái chắc sắp ra.
Lúc này, điện thoại Nghiêm Húc reo, nhìn màn hình thấy là Đàm Dục Hy gọi, bèn bắt máy.
“Alo, anh Nghiêm, anh và Tĩnh Tĩnh không ở nhà à?”
Giọng Đàm Dục Hy vọng từ đầu dây bên kia.
“Không, hôm nay lớp Tĩnh Tĩnh có hoạt động, phải muộn một chút, anh đang đợi ở gần trường đây.”
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
Nghiêm Húc hỏi.
“Em và Tạ Dật Chi vừa tới nhà anh, anh không có ở nhà, hỏi anh có bận không.”
“Tạ Dật Chi có chuyện muốn nói với anh.”
Đàm Dục Hy nói tiếp.
“Tiểu Dật tìm anh? Hai đứa lại đi cùng nhau à?”
“Hay hai đứa qua khu thành phố đi? Anh đón Tĩnh Tĩnh xong sẽ đưa nó đi ăn, tiện thể mời hai đứa một bữa?”
Nghiêm Húc cười nói.
Hiếm khi Tạ Dật Chi tìm anh, nếu không phải chuyện quan trọng thì Tạ Dật Chi đã nhờ Đàm Dục Hy chuyển lời rồi.
Đầu dây bên kia, Đàm Dục Hy đáp lời, vừa định cúp máy thì Nghiêm Húc đột nhiên gọi lại.
“Khoan đã khoan đã, tiền thưởng đã xuống rồi.”
“Em bảo Tiểu Dật gửi số tài khoản cho anh, anh chuyển cho nó ngay.”
“Không thể để người dân nhiệt tình làm không công được.”
Nghiêm Húc nói xong mới cúp máy.
Một lát sau, Tạ Dật Chi gửi số tài khoản cho anh, cũng không khách sáo.
Dù sao, lời cũng là Nghiêm Húc và đội trưởng Trương nói ra, Tạ Dật Chi mấy ngày nay chỉ kiếm chút từ livestream, nhưng tiền trên mạng ai biết kiếm được bao lâu?
Có thì lấy, giả vờ giàu có làm gì? Chẳng phải không ra sức, con quỷ cũng đích thực là hắn giết.
Tạ Dật Chi nghĩ thầm, chắc không ít đâu, mấy nghìn tệ chắc không đến nỗi đưa ra được nhỉ?
Sau khi Nghiêm Húc chuyển cho Tạ Dật Chi, Tạ Dật Chi lập tức gửi lại mấy dấu hỏi ‘????’
Những mười hai vạn!
Giết một con quỷ kiếm được mười hai vạn!
Nghiêm Húc giữ lại một phần, Trương Khải cũng lấy một phần, nghĩa là tổng tiền thưởng tới mười lăm vạn?
Giờ Tạ Dật Chi mới biết vì sao Nghiêm Húc có tỷ lệ xuất hiện cao đến thế.
Đúng là kiếm tiền thật!
Nghiêm Húc lại nhắn: ‘Vụ chưa kết, nếu không còn nhiều hơn.’
‘Nếu như mấy năm trước còn có việc riêng để nhận, chắc gấp mười lần không chỉ.’
Tạ Dật Chi nghe mà ngơ ngác, phản ứng đầu tiên là hóa ra cái nghề này kiếm tiền thế cơ à… mà tổ tiên nhà hắn toàn làm mấy cái này!
Sao vẫn nghèo thế nhỉ!?
Một vụ này kiếm mười hai vạn, làm thêm vài vụ là mua được cả xe BMW rồi!
Tạ Dật Chi như ngửi thấy cơ hội làm ăn.
Còn nữa, tiền thưởng cho vụ phi tự nhiên này xử lý nhanh thật, tối qua ra hiện trường giết quỷ, viết báo cáo xong, hôm nay tiền thưởng đã phê duyệt.
Chắc cũng vì cái nghề này đối phó với quỷ quá nguy hiểm, lỡ xảy ra chuyện là mất mạng.
Vì thế, phê duyệt tiền thưởng nhanh, cũng là cách khích lệ tinh thần cố vấn tâm linh.
Lỡ nhiệm vụ sau tèo luôn, tiền thưởng nhiệm vụ trước chưa xuống, chẳng phải thiệt thòi sao?
Gửi vị trí cho hai người Tạ Dật Chi xong, Nghiêm Húc nhận được tin nhắn của con gái Nghiêm Tiểu Tĩnh, đã ra khỏi trường, sắp tới chỗ anh.
Vì khu vực trường học không được đỗ xe lâu.
Nghiêm Húc xách bánh, nhanh chân đi về phía ngã tư.
Tuy là ban đêm, đèn đường chiếu không rõ, nhưng từ xa vẫn thấy ngay con gái giữa đám đông.
“Tĩnh Tĩnh, bố ở đây!”
Nghiêm Húc giơ tay vẫy, gọi một tiếng.
“Bố!”
Nghiêm Tiểu Tĩnh mặc đồng phục, trên đầu cài bờm trắng, đeo một cặp sách to hơn cả người.
Nhìn thấy Nghiêm Húc vẫy tay ở bên kia đường, đợi đèn xanh bật lên, cô bé vui vẻ chạy sang.
“Chậm thôi chậm thôi…”
Khoảnh khắc nhìn thấy con gái, mọi mệt mỏi của Nghiêm Húc trong tuần này đều tan biến.
Ngày thường mặt mày nghiêm túc, trông cứng nhắc, nhưng trước mặt con gái anh chưa bao giờ cau có.
Có lúc nghĩ, con gái sau này cũng sẽ lấy chồng, rời xa mình, lại lo đến mất ngủ.
Từ nhỏ anh đã mất gia đình, sau lại mất vợ, thế giới của anh chỉ còn lại con gái.
Nghĩ tới đó, Nghiêm Húc đưa tay ra định ôm Nghiêm Tiểu Tĩnh.
Nhưng đúng lúc này, một chiếc Maybach lao vun vút từ xa tới, tốc độ nhanh đến nỗi vượt đèn đỏ ngay tức khắc.
Những người đi đường khác sợ hãi né tránh, Nghiêm Húc theo bản năng định nắm tay Nghiêm Tiểu Tĩnh.
Nhưng chiếc Maybach đã vượt đèn đỏ chỉ có thể cố gắng cho xe lao về phía ít người trên đường.
Đáng tiếc, Nghiêm Tiểu Tĩnh lại là đứa chạy nhanh nhất, tay hai bố con suýt chạm vào nhau.
Giây tiếp theo, thứ lướt qua tầm mắt Nghiêm Húc là một mảng thân xe đen nhánh.
“Tĩnh Tĩnh! Tĩnh Tĩnh!”
Đầu óc Nghiêm Húc trống rỗng, bên tai ù đi một lúc, không chỉ anh, tất cả người đi đường đều sợ đến đờ đẫn tại chỗ.
