Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Mang Ba Đứa Nhóc Quét Ngang Tận Thế > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Gặp Hiên Bảo!

 

Khi Tô Tô xoay người lại, vết máu tươi nơi bả vai phía sau khiến những người xung quanh chú ý. Họ đoán trên người cô có vết thương, nên nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, liền tiến lên dò xét.

 

Quả nhiên, vừa chạm vào, máu lại chảy ra, thậm chí còn hơi sẫm màu. Điều này khiến mọi người đoán ra được gì đó.

 

Những người xung quanh hoảng sợ lùi ra một bên, Lâm Dịch Kỳ cũng giật mình lùi lại một bước.

 

“Tô Tô, cô bị xác sống cắn à?” Hắn kinh hãi hỏi.

 

Nếu đúng như vậy, chẳng phải hắn chính là kẻ đã để xác sống vào sao? Từ đó, địa vị của hắn trong lòng những người này há chẳng phải sẽ bị lung lay?

 

Con đàn bà chết tiệt, bị xác sống cắn rồi mà còn dám vào đây. Nếu hắn không làm nổi cái chức thủ lĩnh này, hắn nhất định sẽ cho cô ta biết tay!

 

Tô Tô chỉ thản nhiên nói: “Tôi không bị nhiễm.” Cô cũng không phủ nhận mình bị xác sống cào trúng.

 

“Cô nói không bị là không bị à? Cô có dám cởi quần áo ra không?!” Ánh mắt những gã đàn ông xung quanh lóe lên thứ quang mang quái dị, không biết là thật sự lo cho mọi người hay có tư tâm gì.

 

Tô Tô lạnh lùng nhìn về phía người vừa lên tiếng. Kẻ đó bị nhìn đến da đầu tê dại.

 

Lạ thật, hắn lại bị một người phụ nữ yếu đuối dọa cho sợ!

 

Sao hắn có thể biết được rằng Tô Tô trong một đêm đã chém chết mấy chục con xác sống?

 

“Không cần phiền phức vậy đâu, tôi đi ngay.” Tô Tô hoàn toàn không có ý định ở lại đây.

 

Những người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Đi thì tốt, như vậy họ sẽ không còn nguy hiểm gì nữa.

 

“Tôi đã bảo mà, một người phụ nữ thì làm sao có thể an toàn thoát khỏi đám xác sống, hóa ra là bị cắn. Đi nhanh đi, đừng hại chúng tôi!” Trong đám người vang lên giọng nói lạnh lùng vô tình.

 

Tô Tô sớm đã đoán được, ở cái thế giới như thế này thì đạo đức sớm đã không còn, trật tự cũng đã sụp đổ, nên cô chẳng trông mong họ có lòng tốt gì. Dù sao bản thân cô cũng chẳng có lòng bồ tát, cho nên ngay từ đầu cô đã chẳng ôm bất kỳ hy vọng nào. Vì vậy, khi nghe những lời này, lòng cô hoàn toàn không gợn một chút sóng.

 

Huống chi, lúc này thứ cô để ý không phải chuyện đó, mà là một bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy trong đám đông.

 

“Hiên Bảo?” Tô Tô chậm rãi tiến lại gần.

 

Không ngờ, cái bóng dáng nhỏ đó lại càng run rẩy dữ dội hơn.

 

Tô Tô khựng bước. Đồ nguyên chủ đáng chết, nhìn xem dọa đứa nhỏ sợ đến mức nào, chỉ cần nghe giọng cô thôi mà đã sợ như vậy!

 

“Không phải cô nói muốn đi sao? Còn đứng đó làm gì?” Có người trong đám bất mãn.

 

“Câm miệng!” Tô Tô lạnh lùng quát.

 

Cô bước nhanh tới, muốn ôm bóng dáng nhỏ đang run rẩy kia vào lòng, không ngờ đứa bé hoảng sợ lùi lại, ngã phịch xuống đất.

 

“Hiên Bảo, đừng sợ, mẹ sẽ không làm hại con đâu.” Tô Tô nói nhẹ nhàng.

 

Không ngờ, chính giọng nói dịu dàng này lại khiến thằng bé càng hoảng sợ hơn. So với sự dịu dàng, có lẽ nó đã quen với sự hung dữ của Tô Tô hơn.

 

“Tô Tô, cô quen đứa bé này à?” Vương Mị Nhi bước lên, tò mò hỏi.

 

Tô Tô không đáp lại cô ta, tiếp tục nhìn chằm chằm Phó Dịch Hiên, nghĩ xem phải tiếp cận thế nào để thằng bé không sợ hãi.

 

“Đứa bé này cũng thật kỳ lạ. Bọn tôi thấy nó ngồi trên đường, như con rối bị giật dây, không khóc cũng không nháo. Kỳ lạ là, xung quanh nó không hề có một con xác sống nào đến gần. Bọn tôi thấy nó đáng thương nên tiện thể mang về. Về đến nơi, hỏi gì nó cũng không nói, chỉ ngồi thừ ra một góc.”

 

Thật ra, ban đầu cô ta không đồng ý mang nó về. Ai biết được đứa trẻ kỳ lạ này có vấn đề gì hay không. Nhưng phần lớn mọi người đều tán thành mang đứa bé đi cùng, cô ta không làm gì được đành phải đồng ý theo.

 

Tô Tô nghe vậy, trong lòng đau nhói. Hiên Bảo chắc chắn đã bị dọa cho sợ hãi!

 

Đúng là đồ nguyên chủ ngu ngốc! Đứa bé đáng yêu như vậy mà cũng nỡ vứt bỏ!

 

“Hiên Bảo, mẹ sai rồi, mẹ không nên vứt bỏ con. Hiên Bảo, con tha thứ cho mẹ được không? Mẹ sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.” Giọng Tô Tô càng dịu dàng hơn, nhưng đối với Phó Dịch Hiên, âm thanh này lại càng giống tiếng ác quỷ.

 

Mỗi lần mẹ dịu dàng nói chuyện, chính là lúc tai họa của bọn nhỏ bắt đầu.

 

Những người xung quanh đều không thể tin nổi nhìn Tô Tô. Họ kinh ngạc vì Tô Tô tuổi còn nhỏ như vậy mà đã là mẹ của đứa bé, lại càng tức giận vì cô dám vứt bỏ con mình!

 

Lâm Dịch Kỳ cũng có vẻ mặt kỳ quái, nhưng tuyệt đối không phải vì muốn bênh vực đứa bé. Còn là vì gì, trong lòng hắn tự rõ nhất.

 

Phó Dịch Hiên rõ ràng không tin. Nó lại lùi thêm hai bước, như đang tránh một con mãnh thú hung tợn nào đó.

 

“Hiên Bảo, đến bên mẹ nhé? Sau này mẹ sẽ đối xử tốt với con.” Tô Tô đành tiếp tục dỗ dành.

 

Thế nhưng cảm giác này lại khiến người ta nghĩ cô chính là một kẻ buôn trẻ em đang dụ dỗ trẻ con.

 

“Rõ ràng nó không muốn đi với cô, cô ép nó làm gì? Cô mau đi đi.” Một người mẹ không nhìn nổi, bước lên nói.

 

Đứa bé này vẫn luôn ngoan ngoãn, rất được người ta yêu quý, nên cô mới lên tiếng mấy câu. Nhưng nếu nói là sẽ trở thành chỗ dựa cho nó, thì tuyệt đối không thể. Dù sao cô cũng có một đứa con phải chăm, huống chi ngay cả bản thân cô còn chẳng bảo vệ được mình.

 

Tô Tô không thèm để ý đến cô ta, mà lấy ra một cây kẹo mút, tiếp tục dỗ dành Phó Dịch Hiên đang sợ hãi.

 

“Hiên Bảo, chẳng phải con lúc nào cũng muốn ăn kẹo sao? Đây là mẹ cố ý để dành cho con đấy. Hiên Bảo, sau này mẹ sẽ không bao giờ làm những chuyện có lỗi với các con nữa. Con tha thứ cho mẹ nhé? Cho mẹ một cơ hội được không?”

 

Phó Dịch Hiên đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đẫm sợ hãi lại tràn đầy tuyệt vọng.

 

Cho cô ta cơ hội sao? Rõ ràng đã cho rất nhiều cơ hội rồi!

 

Nhưng... nhưng mỗi lần như vậy đều khiến bọn nó tuyệt vọng hơn!

 

“Hiên Bảo, mẹ dẫn con đi tìm anh và em gái nhé? Quân Bảo đang ở một nơi an toàn, mẹ dẫn con đi tìm anh ấy nhé?” Không còn cách nào, Tô Tô đành đem Phó Dịch Quân ra.

 

Phó Dịch Hiên lại càng kinh hãi nhìn cô. Chẳng lẽ... chẳng lẽ anh trai nó cũng khó thoát khỏi độc thủ của người phụ nữ này sao?

 

Vậy nên, cô ta đến đây là để dẫn nó xuống địa ngục, đoàn tụ với anh trai ư?

 

Nhìn Phó Dịch Hiên không tin tưởng mình đến vậy, Tô Tô bỗng cảm thấy một sự bất lực dâng lên trong lòng.

 

“Đứa bé đã không muốn đi với cô rồi, cô còn nói nhiều làm gì? Cô mau rời khỏi đây đi, kẻo lát nữa biến thành xác sống.” Có người trong đám bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

Tô Tô lạnh lùng nhìn về phía người đó: “Tôi đi rồi, con tôi thì sao? Chẳng lẽ mọi người sẽ đối xử tốt với nó à?” Trong mạt thế, không ai lại mang theo một đứa trẻ vướng víu bên cạnh mình, huống chi là một đứa trẻ hoàn toàn không có quan hệ máu mủ.

 

Những người xung quanh lập tức im lặng. Họ đâu phải thánh mẫu, không thể ngay cả bản thân còn khó giữ, lại đi lo cho người khác, huống chi là đứa trẻ chắc chắn sẽ thành gánh nặng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi