Chương 2: Mỗi khoảnh khắc kinh hoàng
"Tôi không tin mụ đâu, đồ đàn bà độc ác!"
Tiếng gầm gừ đột ngột khiến Tô Tô giật mình thoát khỏi cảm giác bất an.
Nhìn thằng bé Phó Dịch Quân trước mặt đang kích động, Tô Tô sợ nó lại bỏ chạy, vội nắm lấy bàn tay gầy guộc của nó. Còn chưa kịp nói gì, nó đã giãy giụa dữ dội.
"Buông ra, đồ xấu xa!"
Có vẻ sợ lại bị đánh, Phó Dịch Quân giãy giụa mạnh đến mức Tô Tô suýt không giữ nổi.
Thấy giãy không thoát, thằng bé cúi đầu cắn mạnh vào mu bàn tay Tô Tô.
Đau đớn ập đến ngay lập tức, nhưng Tô Tô vẫn không buông tay. Với tâm trạng của thằng bé lúc này, chắc chắn nó sẽ lại bỏ chạy, mà cần biết rằng bây giờ ở đâu cũng nguy hiểm.
Phó Dịch Quân càng cắn càng mạnh, cho đến khi mùi máu tanh đầy miệng, nó vẫn không buông ra.
Còn Tô Tô cũng là người bướng bỉnh, bị cắn đến vậy mà vẫn không chịu buông tay.
Máu từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất.
Trong không gian tối tăm tĩnh lặng, những giọt máu ấy có vẻ nổi bật đến kỳ lạ.
"Gào!"
Đột nhiên, từ góc tối, một con xác sống mặt mày dữ tợn lao ra.
Có lẽ vì mùi máu, con xác sống vốn hành động chậm chạp lúc này lại bổ nhào cực nhanh.
Dù phản ứng không chậm, Tô Tô cũng không kịp xử lý.
Thấy con xác sống sắp cắn trúng Phó Dịch Quân trước mặt, không biết lấy đâu ra sức lực, Tô Tô giật mạnh thằng bé đang đứng đờ ra, đẩy nó ra xa một mét, rồi nhanh chóng dùng tay bóp cổ con xác sống đang lao tới, ngăn cái miệng đầy mùi thối rữa của nó lại gần.
Tô Tô bị con xác sống đè dưới thân, máu bẩn từ miệng nó không ngừng nhỏ xuống, mùi hôi thối khiến người ta muốn nôn cả bữa cơm hôm qua.
Nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm chuyện đó. So với chuyện này, cô càng không thể chấp nhận việc bị cắn rồi trở thành một thành viên trong đám của chúng. Cô liên tục giãy giụa, muốn hất con xác sống trên người ra, thế nhưng con xác sống này vì bị kích thích bởi mùi máu mà càng ngày càng hung hãn, khiến Tô Tô đang đói đến mệt lử không tài nào đẩy ra được.
Chết tiệt, sắp bị cắn đến nơi rồi.
"Quân Bảo... con mau chạy đi." Khi Tô Tô nhận ra đứa bé cách đó không xa vẫn chưa chạy, cô cuống quýt hét lên.
Phó Dịch Quân ngây người nhìn Tô Tô bị xác sống đè, nghe cô bảo nó mau chạy, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Con mụ độc ác này, sao lại... sao lại cứu mình?!
Nếu vừa rồi không phải con mụ độc ác đẩy mình một cái, chắc chắn mình đã bị xác sống cắn.
Giờ mụ ấy đang nguy hiểm, vậy mà vẫn không quên bảo mình chạy trốn.
Con mụ độc ác này, rốt cuộc đang làm gì vậy?
Trong mắt Phó Dịch Quân hiện lên vẻ bối rối.
"Con ngẩn ra đó làm gì, chạy mau lên!"
Cứu được mạng đứa bé đáng thương này, coi như thay nguyên chủ chuộc lại một phần lỗi lầm trước kia.
Còn mình, e rằng lại phải chết tươi mất.
Xem ra nỗi lo trước đó là không cần thiết, mình sắp trở thành một thành viên của đám xác sống rồi, còn lo chuyện có thể sống tốt trên đời này hay không làm gì?
Bị hét thêm lần nữa, Phó Dịch Quân lập tức tỉnh lại, nó nhìn Tô Tô với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng vẫn quay người bỏ chạy.
Tô Tô thấy Phó Dịch Quân chạy đi, không hề có ý trách nó thấy chết không cứu.
Nó chỉ là một đứa trẻ, biết làm được gì đây?
Mình, Tô Tô, sống đến lớn như vậy, chưa từng dựa vào ai, dù có thảm hại đến đâu!
Sắc mặt Tô Tô lạnh đi, đang định liều mạng thì nghe thấy một giọng trẻ con vang lên: "Đồ xấu xí, mau tránh xa con mụ độc ác đó ra!"
Cô không tin nổi nhìn về phía đứa bé đang cầm một bàn tay đứt lìa dụ xác sống đi chỗ khác.
Nó quay lại rồi!
Bàn tay đứt đó còn rất mới, máu tươi vẫn nhỏ xuống không ngừng, đó là món ăn khoái khẩu nhất của xác sống. Rõ ràng có thể cảm nhận được con xác sống đã bị thu hút.
Trong lòng Tô Tô lóe lên dự cảm chẳng lành, cô hét lớn: "Ném nó đi!"
Phó Dịch Quân giật mình, ném bàn tay đứt đi, nhưng ném quá gần, con xác sống nhào tới chắc chắn sẽ làm cậu bé bị thương.
Gần như cùng lúc, con xác sống buông Tô Tô ra, nhào về phía bàn tay đứt.
Đồng tử Tô Tô co lại, không biết lấy đâu ra sức lực, cô lăn một vòng, lại nhanh hơn cả con xác sống, đến bên Phó Dịch Quân, ôm chầm lấy cậu bé, lăn thêm mấy vòng nữa, tách xa con xác sống một chút.
Chưa kịp hỏi Phó Dịch Quân có sao không, Tô Tô đã tìm vật dụng có thể làm vũ khí.
Đây là một cửa hàng quần áo nhỏ, ngoài quần áo ra thì nhiều nhất là móc áo.
Tô Tô chộp lấy một cái móc áo, nhưng cầm trên tay không khỏi nhíu mày.
Móc áo này bằng nhựa, căn bản không thể làm vũ khí.
Cô chợt nghĩ đến cây sào treo quần áo trong cửa hàng, liếc mắt nhìn góc phòng, quả nhiên thấy một cây sào treo quần áo bằng sắt, vội chạy tới cầm lấy.
Cũng trong khoảnh khắc Tô Tô cầm lấy cây sào, con xác sống đã gặm hết bàn tay đứt, ánh mắt lại dồn về phía cô.
Cũng dễ hiểu thôi, dù sao vết thương trên lòng bàn tay cô vẫn không ngừng chảy máu.
Tô Tô cố nén sợ hãi trong lòng, cầm cây sào đâm tới, đúng lúc chọc vào cái miệng đang há to của con xác sống.
Nhưng xác sống hoàn toàn không biết đau, vẫn tiếp tục tiến về phía Tô Tô. Cô đành dùng cây sào chống lại, đẩy nó lùi về phía sau, đến khi dồn được nó vào góc tường, suýt nữa đâm xuyên miệng nó.
Chết tiệt, như vậy mà vẫn không chết!
Tô Tô liếc quanh một vòng, một tay giữ chặt cây sào không cho xác sống thoát ra, một tay giật quần áo bên cạnh bọc tay con xác sống lại. Một chiếc không đủ thì thêm mấy chiếc nữa, đến khi trói con xác sống thành một cái bánh chưng mới dừng lại.
Cô thở hổn hển ngồi bệt xuống đất, nhìn cái bánh chưng đang ngọ nguậy, chắc là không thoát ra được nữa rồi.
Đang định gọi Phó Dịch Quân lại thì chợt nghĩ ra điều gì, cô sợ hãi hỏi: "Bàn tay đứt này ở đâu ra vậy?"
"Ở... ở cửa phòng thử đồ." Phó Dịch Quân thấy Tô Tô căng thẳng như vậy, cũng không giấu giếm, vội trả lời.
Tô Tô đột nhiên nhìn về phía cánh cửa phòng thử đồ cách đó không xa đang không ngừng lắc lư.
Không màng đến việc bản thân đã kiệt sức, cô cầm một cây sào treo đồ khác gác ngang tay nắm cửa, cảm thấy như vậy vẫn chưa an toàn, lại bê ghế và các thứ khác chặn cửa lại.
Sau khi làm xong, cô lại kiểm tra mấy phòng thử đồ khác, xác nhận thật sự không còn nguy hiểm, mới ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc vẫn còn sợ hãi.
Trong phòng thử đồ vừa rồi, chắc chắn có một người đang biến thành xác sống!
Bàn tay đứt kia nhất định là của người trong phòng thử đồ, đã bị xác sống cắn đứt thì chắc chắn sẽ bị nhiễm, chỉ là vấn đề thời gian dài hay ngắn mà thôi.
Vừa rồi động tĩnh lớn như vậy mà người bên trong vẫn không lên tiếng, chắc chắn là đang biến thành xác sống.
May mà mình phản ứng nhanh hơn một chút, nếu không thì con xác sống trong đó chẳng đã xông ra rồi sao? Một con đã đủ làm mình khốn khổ, thêm một con nữa chẳng phải là tiêu đời sao?
