Chương 28: Lại Gặp Nam Chính
“Phía trước có một siêu thị nhỏ, chúng ta qua đó xem thử chăng?” Lãnh Xích Phong luôn tôn trọng Tô Tô, mỗi khi quyết định điều gì đều hỏi ý cô.
“Tôi nhớ phía trước có một trung tâm thương mại nhỏ, chúng ta đến đó đi.” Cô cần thu thập một ít đồ giữ ấm vào không gian, chắc không lâu nữa thời tiết sẽ đột ngột trở lạnh.
“Trong trung tâm thương mại xác sống khá nhiều.” Lãnh Xích Phong lo lắng liếc nhìn hai đứa trẻ đang ngủ.
“Không sao, anh trông chừng bọn nhỏ trên xe, tôi đi thu thập vật tư.” Tô Tô nói.
“Không được, để tôi đi thu thập, cô trông trẻ.” Lãnh Xích Phong là người đầu tiên phản đối.
“Dị năng của tôi đã thăng cấp, đánh xác sống nhanh hơn, hơn nữa tôi cần tìm một số thứ.” Tô Tô muốn xem dị năng cấp hai của mình, thực lực sẽ ra sao.
“Nhưng…” Lãnh Xích Phong rõ ràng vẫn không yên tâm.
“Làm gì có nhiều ‘nhưng’ như vậy, anh là đàn ông mà sao lằng nhằng như đàn bà thế?” Tô Tô khó chịu nói.
“……” Vậy mà lại bị chê.
“Cứ lo lắng như thế, chi bằng nâng cao thực lực chút đi.” Ý là, đã kém thế thì đừng nhiều lời nữa.
Lãnh Xích Phong bị nghẹn lời, ngậm miệng không nói gì.
Tuy nhiên, Tô Tô nói cũng không sai, hiện tại bản thân quả thực quá kém cỏi.
Nhờ Tô Tô giải thích, anh mới biết dị năng hệ phong của mình chỉ mới cấp 0, còn dị năng của Tô Tô ít nhất đã cấp một.
Cấp 0 và cấp một khác biệt rất lớn, nhìn dáng vẻ cô giết xác sống hôm qua là đủ biết.
Vì vậy, muốn giúp được Tô Tô, bản thân vẫn phải nâng cao thực lực mới được.
Không biết từ khi nào, vai trò giữa bọn họ lại đổi chỗ rồi?
Chẳng phải lẽ ra anh phải bảo vệ Tô Tô sao? Sao lại thành Tô Tô bảo vệ bọn họ?
Trước khi xuống xe, Tô Tô không yên tâm liếc nhìn hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ.
Lãnh Xích Phong lập tức thề bằng tính mạng của mình, nhất định sẽ bảo vệ tốt bọn nhỏ.
Tô Tô chỉ nhìn anh một cái, thốt ra hai chữ nhẹ nhàng nhưng khiến người ta tin tưởng: “Chờ tôi.”
Vì hai chữ ấy, dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ canh giữ ở đây, bảo vệ hai đứa nhỏ, chờ cô trở về!
Tô Tô vừa xuống xe liền bị mấy con xác sống vây quanh, cô nhanh nhẹn vung đao, ba con xác sống gục ngay tại chỗ.
Nhìn Tô Tô chém giết xác sống nhẹ nhàng như thế, trái tim đang treo lơ lửng của Lãnh Xích Phong cũng buông xuống được một chút, có lẽ cô mạnh hơn anh tưởng.
Tô Tô không dừng lại chút nào, đi thẳng vào trong trung tâm thương mại. Cô vừa giết xác sống vừa nhanh chóng nhặt tinh hạch. Số tinh hạch này cô định để dành, lúc cần sẽ bổ sung dị năng cho mình.
Trung tâm thương mại này không lớn lắm, tổng cộng chỉ có bốn tầng, nhưng mỗi tầng cửa hàng cũng khá nhiều.
Tầng một một nửa là quầy mỹ phẩm và đồ dưỡng da của các thương hiệu lớn, một nửa còn lại là vàng bạc trang sức, túi xách và giày dép, cả hàng hiệu lẫn hàng bình thường.
Vì những thứ này trong ngày tận thế chẳng có tác dụng gì, lấy còn thấy vướng chỗ, nên không một cửa hàng nào bị ai động vào.
Tô Tô liền đi hết từng cửa hàng một.
Đi qua đến đâu, vét sạch không chừa thứ gì!
Cũng may dịch bệnh tận thế bùng phát lúc giữa trưa, mỗi cửa hàng chỉ có vài nhân viên trông coi, xác sống không nhiều lắm.
Vì vậy Tô Tô nhanh chóng thu dọn xong tầng một.
Cô lại nhanh chóng đi theo thang cuốn lên tầng hai.
Tầng hai đều là cửa hàng quần áo, quần áo nam, nữ và trẻ em đều có.
Tô Tô cũng không khách khí mà thu hết vào Trò Chơi Hóa Trang.
Sau đó cô lại lên tầng ba.
Tầng ba bán các loại đồ điện gia dụng, nội thất và đồ vải gia dụng.
Tô Tô đương nhiên cũng không khách khí mà thu hết.
Thu xong những thứ này, không gian của Tô Tô gần như đã đầy.
Nếu không phải vì không gian này không có giới hạn chiều cao, thì cái không gian hai nghìn mét vuông kia đúng là không đủ để chứa.
Xem ra, vẫn phải nâng cấp nhanh mới được. Cô còn rất nhiều thứ muốn thu thập. Chứ không thể vì không gian không có hạn mức tầng, mà cứ chất cao mãi lên, đồ bị đè ở dưới sẽ hỏng mất.
Tô Tô liếc nhìn tầng bốn, cả tầng đều là các cửa hàng đồ ăn. Nghĩ rằng tận thế đã mất điện vài ngày rồi, dù trên đó còn chút đồ ăn, e là cũng không thể ăn được, nên cô không lên, mà trực tiếp đi xuống.
Cô không rời đi ngay, mà đi xuống tầng hầm một. Tầng hầm một là một siêu thị, chủng loại chắc chắn sẽ nhiều hơn.
Nếu có thể thu trọn một siêu thị lớn cùng kho hàng vào không gian, thì mấy năm cô không cần lo nghĩ về vấn đề vật tư nữa.
Tuy nhiên, vừa xuống tới tầng hầm một, Tô Tô đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Tầng này xác sống có vẻ hơi quá nhiều.
Khi tận thế ập đến, mọi người giữa trưa không đi ăn cơm, mà đều chạy tới mua sắm sao?
Nhìn xác sống cứ tụ lại về một hướng, ngửi thấy mùi máu tanh, Tô Tô đoán chắc bên trong còn có người sống sót.
Tô Tô không muốn rước phiền phức, cô không chút do dự rút lui.
Siêu thị này thu không được, thì thu siêu thị khác vậy. Huống chi, không gian của cô cũng thật sự không còn chỗ trống nào.
Đúng lúc Tô Tô chuẩn bị rời đi, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã, rõ ràng có người đang chạy trốn.
Sắc mặt Tô Tô lập tức biến đổi. Nếu bị đám người này bám lấy, chẳng phải là mình cũng sẽ bị một đám xác sống đuổi theo?
Cô quyết đoán bỏ chạy, nhưng không ngờ phía sau truyền đến một giọng nói rất quen thuộc, nhưng lại cực kỳ đáng đánh: “Ôi chao, là mỹ nhân! Mỹ nhân, đợi tôi với!”
Trình Dự vừa bị xác sống đuổi, vừa không quên trêu ghẹo Tô Tô.
Tô Tô hận không thể cởi giày ném thẳng vào mặt hắn.
Nhưng bây giờ ngay cả thời gian cởi giày cũng không có, cô liều mạng chạy trốn.
Trong đám xác sống đuổi theo đám người này, có mấy con xác sống biến dị!
Cô chẳng muốn đối đầu với xác sống biến dị chút nào, ít nhất là không phải lúc này!
“Ôi chao, mỹ nhân, đừng chạy mà, đợi bọn tôi với, chúng ta có thể hợp tác.” Trình Dự tiếp tục gọi.
Tô Tô trợn mắt, hợp tác cái quái gì!
Đang chạy, bỗng nhiên phía trước xông vào không ít xác sống, chặn đứng bước chân của Tô Tô.
Cô chỉ đành dừng lại chém giết bọn xác sống.
Ngay sau đó, cô nghĩ đến điều gì, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng lo lắng.
Đám xác sống này từ bên ngoài vào, hiển nhiên bị đám người và máu tươi ở đây thu hút tới. Bỗng nhiên xông vào nhiều xác sống như vậy, Quân Bảo và mọi người…
Tô Tô lo lắng vô cùng, nhưng lại đành phải chém giết đám xác sống cản đường.
Vì dừng lại một chút, đám người phía sau lập tức đuổi kịp, theo sau là một đám xác sống lên tới hàng trăm con.
“Mỹ nhân, chúng ta lại có thể sát cánh chiến đấu rồi nha.” Trình Dự vẫn còn rất hưng phấn.
Tô Tô liền ném cho hắn một ánh mắt lạnh như dao.
Trình Dự làm như không thấy, vận khởi dị năng hệ hỏa của mình, tấn công đám xác sống đó.
“Xẹt xẹt xẹt!” Tiếng sấm vang lên.
Tô Tô lập tức đoán ra, là tên Hoắc Diệp Xâm đó.
Nhìn dị năng bị tách thành mấy luồng điện ấy, trong mắt Tô Tô thoáng qua một tia kinh ngạc.
Vậy mà đã lên cấp hai rồi!
Đúng là nam chính, thiên phú này không phải người thường có thể so sánh được!
Còn may là cô cũng có cheat nữa!
