Chương 31: Cứ như đỉa bám
Tô Tô khó chịu cau mày, kéo cửa kính xe lên, ngăn cách cái mùi ghê tởm bên ngoài.
Thật ra, ban đầu cô cũng không muốn tàn nhẫn đến vậy. Nhưng nếu dùng lưỡi băng rạch da bọn chúng, máu sẽ chảy ra, lúc đó sẽ kéo theo càng nhiều xác sống.
Bây giờ như thế này tốt biết bao, không dính một giọt máu nào.
Dù đợi đến khi băng tan, vẫn sẽ có mùi máu, nhưng lúc ấy bọn họ đã đi khỏi rồi, còn cần quan tâm nơi này sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Lãnh Xích Phong hiển nhiên cũng bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc, nhưng anh không nói gì, chỉ im lặng lên xe.
“Đi thôi.” Tô Tô lạnh nhạt nói.
Chỗ này rất nhanh sẽ bị xác sống bao vây.
Nếu những người trong cửa hàng tiện lợi kia còn muốn sống, tốt nhất nên thừa dịp này nhanh chóng chạy ra ngoài.
Lãnh Xích Phong gật đầu, lái xe rời đi.
Bọn họ vừa rời đi được một lúc, một chiếc xe cũng dừng lại ngay tại đó. Nhìn thấy ba cái đùi vỡ thành băng vụn cùng năm người sợ tè ra quần, mấy người trong xe đều đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra, vẻ mặt ai nấy đều kinh hãi.
Đặc biệt là Trình Dự, anh ta không ngừng vỗ ngực, vẻ mặt đầy may mắn nói: “May quá, may quá, suýt chút nữa là thành một trong những kẻ đó rồi.” Nếu không phải lúc nãy xác sống thật sự quá nhiều, anh tin Tô Tô sẽ đóng băng mình – kẻ đầu têu đã dẫn xác sống đến chỗ cô ấy – rồi nện cho vỡ tan.
Tuy vậy, anh ta không hề thấy Tô Tô tàn ác ở điểm nào, dù sao đây là tận thế, nếu không phải bọn họ gặp chuyện thì chính là Tô Tô gặp chuyện.
Tám kẻ đó vừa nhìn đã biết không phải hạng người tốt, đặc biệt là khi thấy một đám phụ nữ áo quần rách rưới chạy ra, bọn họ liền hiểu tất cả.
Chỉ có điều phiền phức là, đám phụ nữ này coi bọn họ như ân nhân cứu mạng, cứ khăng khăng đòi bám theo.
Kết quả có thể đoán được, những người phụ nữ muốn bám lấy này đều thất bại, dù sao Hoắc Diệp Xâm cũng không phải người mềm lòng.
Thấy chỗ dựa không còn, đám phụ nữ lập tức tức giận chỉ vào bọn họ mắng: “Đã không muốn cứu chúng tôi, vậy tại sao còn làm bị thương những kẻ đó? Như thế thì ai còn có thể bảo vệ chúng tôi nữa?”
Câu này khiến Trình Dự và mọi người trợn tròn mắt, hiển nhiên không ngờ trên đời lại có kẻ mặt dày như vậy.
Tất nhiên, bọn họ cũng có thể nói cho đám phụ nữ này biết, những kẻ đó không phải do bọn họ làm bị thương, nhưng dường như cũng chẳng còn cần thiết nữa. Từ đầu đến cuối, đám phụ nữ này chỉ muốn tìm một chỗ dựa để bám lấy mà thôi.
Hoắc Diệp Xâm hoàn toàn không nương tay, giáng một tia sét đánh cho người phụ nữ vừa mở miệng chửi rủa ngất đi, sau đó dẫn người của mình bỏ đi, không ngoảnh đầu lại, mặc kệ kết cục sau cùng của đám phụ nữ đó sẽ ra sao.
Vốn dĩ Giang Tần Nguyệt còn có chút không nỡ, định nói đưa đám phụ nữ đó đến nơi an toàn, nhưng sau khi người phụ nữ kia thốt ra câu đó, cô hoàn toàn mất hết ý định này.
Cô là người “nhân hậu”, nhưng cô cũng biết phải nhân hậu với ai như thế nào. Hiển nhiên, nếu cứ khăng khăng giữ lấy lòng tốt này, sẽ khiến Hoắc Diệp Xâm không vui.
Đến lúc rời đi, Trình Dự vẫn còn lảm nhảm: “Đều là thần thánh phương nào vậy trời!”
Những người khác đều không lên tiếng, hiển nhiên vẫn đang nghĩ về chuyện của Tô Tô. Chuyện của người phụ nữ này khiến bọn họ cảm thấy càng thêm khó tin.
Chẳng lẽ tận thế đến, khiến cô ấy nhìn rõ hiện thực?
Xe bọn họ chạy chưa được bao xa thì nhìn thấy xe của Tô Tô. Chiếc xe đang dừng trước một tòa chung cư, hiển nhiên bọn họ định nghỉ lại đây qua đêm.
An Úc vốn đang định hỏi có nên dừng lại ở đây không, thì nghe thấy Giang Tần Nguyệt đỏ mặt nói với Hoắc Diệp Xâm: “Em không sao, em không đói.”
Nhưng mỗi người trong xe đều nghe thấy tiếng bụng đói của Giang Tần Nguyệt kêu vang lên.
Hoắc Diệp Xâm lập tức quyết đoán nói: “Dừng lại, tìm chỗ nghỉ.” Lúc này trời đã gần tối, buổi trưa bọn họ chưa ăn gì, tối nay chẳng lẽ lại không ăn nữa? Ăn xong trời chắc cũng tối, bọn họ cũng cần tìm nơi nghỉ ngơi.
Tòa chung cư bên cạnh trông khá cao cấp, nghỉ một đêm ở đây cũng là lựa chọn không tồi.
Trình Dự rất vui với quyết định này, không ngờ lại sắp được gặp mỹ nhân nữa!
Thế nhưng, Đoàn Kim Lâm liếc nhẹ một cái về phía đùi anh ta, Trình Dự lập tức rùng mình. Đúng rồi, mỹ nhân này dữ dằn lắm, lơ là một chút là biến thành tượng băng ngay.
Chỉ là, anh ta cũng chỉ tò mò thôi, người phụ nữ này thay đổi thật sự quá lớn.
Phải biết rằng trước tận thế, anh ta gần như ngày nào cũng ở bên cạnh Hoắc Diệp Xâm, nên đối với Tô Tô, anh ta có thể nói là vô cùng quen thuộc. Giờ thấy cô đột nhiên thay đổi triệt để như vậy, ít nhiều vẫn có chút hiếu kỳ. Tất nhiên, chỉ là hiếu kỳ mà thôi.
Anh ta cũng không dám có tâm tư gì khác, dù sao ngoài Hoắc Diệp Xâm là người không thể đắc tội, thì người đàn ông tên Phó Tư Túc kia cũng là kẻ tuyệt đối không dám chọc vào.
Tuy rằng cảm thấy quan hệ giữa Phó Tư Túc và Tô Tô có chút kỳ lạ, nhưng chỉ cần bọn họ có tầng quan hệ đó, anh ta vẫn kiêng dè không thôi.
Tô Tô và những người khác đã dọn dẹp sạch sẽ tòa chung cư không mấy người ở này. Trong lúc dọn, bọn họ phát hiện không ít người sống sót, nhưng cô không vào chào hỏi, người bên trong cũng không ra chào hỏi. Tô Tô cũng thấy thoải mái, quay sang dọn dẹp xác sống ở các phòng khác.
Đợi dọn sạch xác sống trong cả tòa nhà, Tô Tô mới yên tâm chọn một căn hộ bốn phòng ngủ một phòng khách sạch sẽ để vào. Căn hộ này chưa từng có người ở, hiển nhiên là vừa sửa xong, người ta còn chưa kịp dọn đến ở thì tận thế đã ập đến, bởi vì đồ đạc, bát đũa trong này vô cùng đầy đủ.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa nhỏ nhà mình, Tô Tô bèn vào bếp chuẩn bị cơm nước.
Vì buổi trưa cả nhà đều chưa ăn gì, nên bữa tối Tô Tô chuẩn bị khá thịnh soạn.
Đợi cô nấu xong, đang định gọi mọi người ra ăn thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Tô Tô và Lãnh Xích Phong liếc nhìn nhau, cuối cùng Lãnh Xích Phong đi ra xem.
“Chị dâu, là bọn Hoắc Diệp Xâm.” Lãnh Xích Phong không ngờ những người này lại bám như đỉa, đi đến đâu cũng bám theo đến đó.
Đúng là kỳ lạ, rõ ràng trước tận thế thì ngược lại, sao sau tận thế lại biến thành thế này?
“Đừng để ý tới bọn họ.” Tô Tô không muốn dính dáng gì đến nam nữ chính trong cuốn sách.
Nhưng bọn họ cứ kiên trì gõ cửa mãi, khiến Tô Tô phiền phát điên, đành phải bảo Lãnh Xích Phong mở cửa.
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Tô Tô đứng ở cửa ra vào, mặt lạnh lùng hỏi.
“Quả nhiên mũi tôi không ngửi sai, có nhiều món ngon thế này!” Trình Dự nhìn qua bên cạnh Tô Tô, vui mừng nhìn bữa tối thịnh soạn trên bàn.
Tô Tô lạnh lùng nhìn anh ta, ánh mắt như thể nếu không trả lời vừa lòng cô, sẽ đóng băng anh ta.
Trình Dự rùng mình, cười hề hề: “Ơ, chẳng qua là lên đây, đột nhiên ngửi thấy mùi cơm thơm đã lâu không gặp, không nhịn được nên qua gõ cửa xin một bữa cơm thôi mà.”
