Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Mang Ba Đứa Nhóc Quét Ngang Tận Thế > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36 có bản audio.

Chương 35: Dẫn dụ đám xác sống

 

Hoắc Diệp Xâm lại một lần nữa kinh ngạc.

 

Anh vốn là người cảnh giác nên mới nhận ra sự bất thường từ con phố khác truyền tới.

 

Vậy mà Tô Tô, một người bình thường không thể bình thường hơn trước tận thế, lúc này lại cũng có thể nhận ra.

 

Chẳng lẽ chỉ vì cấp độ dị năng đủ cao nên mới cảm nhận được nguy hiểm? Hay là có điều gì đó anh không biết?

 

Tô Tô mặc kệ Hoắc Diệp Xâm đang nghĩ gì, nhanh chóng lao về phía con phố kia.

 

Ở đó tụ tập không ít xác sống, và hướng chúng đang di chuyển chính là hướng của bọn họ, cho nên Tô Tô mới muốn ngăn chúng tiếp tục tiến tới.

 

Hoắc Diệp Xâm cũng cùng chung ý nghĩ với Tô Tô, dù sao ở đây đều có người mà bọn họ để tâm.

 

Tô Tô tiện tay tìm một chiếc xe, vừa định lái đi thì Hoắc Diệp Xâm vậy mà cũng ngồi lên.

 

Chưa để cô kịp nói gì, Hoắc Diệp Xâm đã nghiêm giọng: “Đi!”

 

Tô Tô đành phải lái xe.

 

Đi được nửa đường, cô bắt đầu băn khoăn, tại sao mình lại phải nghe lời người đàn ông này nhỉ?

 

Vừa nghĩ vẫn vơ, chẳng mấy chốc cô đã tới con phố kia, nhìn thấy đám xác sống đen kịt đông nghịt, chỉ thấy da đầu tê dại.

 

“Bíp bíp bíp!” Tô Tô không chút do dự bấm còi.

 

Đám xác sống vốn đang đi thẳng một hướng, nghe thấy âm thanh lớn như vậy, lập tức quay ngoắt lại đuổi theo Tô Tô.

 

Tô Tô vội đạp ga, vừa chạy vừa bấm còi.

 

Tiếng còi giữa con phố tĩnh lặng vang lên chói tai, thế nên không chỉ đám xác sống kia đuổi theo, mà cả lũ xác sống lẻ tẻ xung quanh cũng ùa theo.

 

Có vài con lao ra từ bên hông và phía trước, Tô Tô không dám dừng lại, đành phóng thẳng tới húc văng chúng. May mà tay lái của cô cũng tạm ổn, nếu không thì lật xe mất.

 

Chỉ có điều, húc cũng chỉ húc được chừng đó thôi, nhiều hơn thì không thể húc qua nổi.

 

Đang lúc thấy phía trước càng lúc càng đông, một tia sét bỗng giáng xuống từ phía trước.

 

Không biết từ lúc nào Hoắc Diệp Xâm đã chui ra từ cửa sổ trời, tấn công đám xác sống phía trước và hai bên.

 

Điều này giúp Tô Tô lái xe thuận lợi hơn hẳn.

 

Cũng không biết bọn họ đã chạy qua bao nhiêu con phố, trời đã sáng hẳn, đám xác sống không còn bám sát phía sau họ nữa, mà cũng đã cách tương đối xa những người họ quan tâm, lúc này cả hai mới bỏ lại chiếc xe đã hỏng nát.

 

Tô Tô bước xuống xe, cảm thấy cả người vẫn còn lâng lâng. Đừng thấy người lái xe là cô, chứ chạy kiểu này một mạch cũng đủ mệt.

 

Liếc nhìn Hoắc Diệp Xâm đứng bên cạnh với vẻ thản nhiên, như thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, Tô Tô không nhịn được mà than thầm, đây là lợi thế của đàn ông sao?

 

Đúng lúc này, bụng cô kêu lên ọc ọc, Tô Tô đi tới chiếc xe cũ nát, lôi ra một chiếc ba lô nhỏ. Thật ra cô lấy nó ra từ không gian trữ vật, chỉ mượn chiếc xe để che mắt thôi.

 

Tô Tô lấy từ trong ba lô ra sữa và bánh mì, vừa định ăn thì nghĩ ngợi một chút, vẫn ném cho Hoắc Diệp Xâm một phần.

 

Hoắc Diệp Xâm theo phản xạ bắt lấy, nhìn Tô Tô đang thản nhiên ăn, anh mím môi, cuối cùng vẫn ăn theo.

 

Ai biết lát nữa trên đường về có gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn hay không, bây giờ lấp đầy cái bụng là quan trọng nhất.

 

Tô Tô sắp ăn xong thì chợt cảm nhận được gì đó, vừa định quay đầu lại thì một tia sét đã giáng xuống ngay phía sau không xa, chỉ thấy một con xác sống bị đánh thành than đen ngã xuống.

 

Vẻ mặt Hoắc Diệp Xâm dường như đang nói: không cần cảm ơn, coi như huề nhau.

 

“...” Được thôi, anh ta cũng đâu muốn dính dáng gì tới cô.

 

Ăn xong, Tô Tô liền đi về hướng khu chung cư, hoàn toàn không thèm chào hỏi Hoắc Diệp Xâm một tiếng.

 

Hoắc Diệp Xâm cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo.

 

Không còn cách nào, bọn họ vốn cùng đường.

 

Vì xung quanh không có chiếc xe nào thích hợp, có xe thì cũng không có chìa khóa hoặc hết xăng, nên tạm thời bọn họ chỉ có thể đi bộ.

 

Trên suốt quãng đường, hai người ăn ý một cách lạ thường: ăn ý đến mức không nói với nhau câu nào, ăn ý đến mức cứ thấy xác sống là xông vào đánh, ngay cả phối hợp cũng vô cùng ăn ý.

 

Cứ... hài hòa?

 

Chuyện này trước tận thế làm sao có thể xảy ra!

 

Hoắc Diệp Xâm nhìn người phụ nữ phía trước ra tay tàn nhẫn và dứt khoát, càng cảm thấy cô như thể đã hoàn toàn trở thành một con người khác.

 

Hơn nữa, ánh mắt kiên cường của cô, cái dáng vẻ không dựa dẫm vào bất kỳ ai ấy, khiến anh mơ hồ cảm thấy có chút quen thuộc.

 

Rốt cuộc là quen ở chỗ nào? Hoắc Diệp Xâm nghĩ mãi không ra, mà cũng chẳng có thời gian để nghĩ.

 

Giây tiếp theo, ánh mắt hai người chạm nhau.

 

Phía trước có vài con xác sống đang tới gần.

 

Vài con lẻ tẻ thì bọn họ không ngại, nhưng vấn đề là đám xác sống này dường như đều là xác sống dị năng.

 

Họ cũng muốn tránh, nhưng khoảng cách ngắn như vậy thì tránh sao được, đám xác sống kia chắc chắn sẽ truy đuổi theo. Để không kéo chúng về chỗ của mình, họ đành cắn răng đối đầu với mấy con xác sống này.

 

Tổng cộng có sáu con, cả sáu đều có dị năng, trong đó một con dị năng đã đạt cấp 2, ba con đạt cấp 1, hai con mới chỉ ở cấp 0.

 

Đánh nhau vẫn có chút khó khăn, vì trong đám này còn có một con dị năng tốc độ.

 

Còn con cấp 2 kia lại là xác sống dị năng hệ hỏa, có phần khắc chế bọn họ.

 

Hoắc Diệp Xâm nhìn sáu con xác sống dị năng này, rất nhanh đã đoán ra điều gì đó.

 

Mấy con xác sống này trước đó hẳn là những dị năng giả, thuộc cùng một đội, về sau mới bị nhiễm bệnh biến thành xác sống.

 

Hoắc Diệp Xâm nghĩ được điểm này, Tô Tô đương nhiên cũng nghĩ tới.

 

Hơn nữa, khi nghĩ tới điều này, cô cũng nhận ra một chuyện: thành phố này có một con xác sống dị năng cấp bậc tương đối cao!

 

Nếu không thì làm sao một đội ngũ dị năng giả xuất sắc như vậy lại có thể toàn quân biến thành xác sống.

 

Bình thường mà nói, dị năng giả không dễ bị nhiễm virus xác sống, trừ khi cấp bậc của con xác sống đó cao hơn họ nhiều.

 

Chỉ nghĩ đến việc trong thành phố này còn có một con boss ẩn nấp, mà lại cách họ không quá xa, Tô Tô đã thấy da đầu tê dại.

 

Đừng bao giờ gặp phải, không thì thật sự xong đời!

 

Đột nhiên, thần sắc cô khựng lại, nếu nó cách bọn họ không quá xa, vậy đám xác sống sáng nay...

 

Hoắc Diệp Xâm và Tô Tô lại nhìn nhau một cái, bọn họ rõ ràng đều nhận ra sự bất thường.

 

Đám xác sống đó, di chuyển có chủ đích!

 

Có một con xác sống cấp cao đang khống chế chúng!

 

Cho nên, vừa rồi bọn họ dẫn dụ đám xác sống đi, chưa chắc đã thực sự dẫn được chúng đi.

 

Nếu có một con xác sống lợi hại khống chế chúng, thì đám xác sống chắc chắn sẽ còn quay lại.

 

Vậy nên, khu chung cư vẫn còn nguy hiểm!

 

Sắc mặt cả hai đều căng cứng, bọn họ hận không thể bay về ngay lập tức.

 

Nhưng không may lại bị mấy con xác sống này quấn lấy, bất đắc dĩ chỉ có thể xử lý chúng trước.

 

Tô Tô ra tay càng lúc càng tàn nhẫn, cô muốn nhanh chóng giải quyết đám xác sống này để về bên cạnh hai đứa con yêu quý của mình.

 

Nhưng càng sốt ruột lại càng không kết thúc được nhanh, thậm chí suýt nữa cô đã bị xác sống làm bị thương.

 

Hoắc Diệp Xâm kịp thời cứu cô, đôi mắt anh đầy vẻ lạnh lùng.

 

Đại khái có ý “đừng kéo chân người khác”.

 

Tô Tô nào cam tâm bị cho là kéo chân, bèn bắt đầu toàn tâm toàn ý đối phó với đám xác sống này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi