Chương 46: Nguy cơ!
Nhưng khi thấy những đòn tấn công liên tiếp của mình vẫn không thể cản được bước tiến của bọn họ, cái đầu vốn không mấy thông minh lại càng thêm mụ mị.
Đây là vì sao? Vì sao chứ?
Là tinh thần lực công kích của mình không còn tác dụng sao? Hay là bọn người này quá mạnh?
Chính vì sự chần chừ đó mà nhóm Phó Tư Túc đã thành công tiến vào phạm vi của con xác sống hệ tinh thần kia.
Khi nhìn thấy con xác sống đó, Tô Tô hít một hơi khí lạnh, quả nhiên là xác sống cấp bốn!
Trên cơ thể nó, mức độ phân hủy của da lại giảm đi nhiều, thậm chí còn có dấu hiệu hồi phục.
Nghe nói những con xác sống cấp cao đặc biệt, nhiều đặc điểm của xác sống trên cơ thể sẽ biến mất, thậm chí đầu óc cũng minh mẫn hơn hẳn, có thể suy nghĩ độc lập một cách bình thường.
May mà Tô Tô biết rằng, dù đẳng cấp của chúng có cao đến đâu, làn da của chúng vẫn sẽ là màu xám trắng, nếu không thì thật sự không phân biệt được xác sống với con người.
Nếu đến lúc đó chúng lẫn vào được căn cứ nhân loại, thì đó thật sự là một thảm họa diệt thế.
Bên cạnh con xác sống này có mấy con xác sống dị năng cấp ba, rõ ràng là bị kéo đến để làm tay sai cho nó.
Đừng nói đến con xác sống dị năng cấp bốn khiến họ đánh đến khổ sở, ngay cả đám xác sống dị năng cấp ba kia cũng đủ làm họ đau đầu.
“Em sẽ đối phó con xác sống cấp bốn này.” Tuy tinh thần lực của cô mới chỉ cấp hai, nhưng so với Phó Tư Túc không có dị năng hệ tinh thần thì tốt hơn nhiều, ít ra cũng có thể chống đỡ được một chút.
“Không cần, em chặn đám xác sống đó lại.” Phó Tư Túc nói, ánh mắt hướng về đám xác sống dị năng cấp ba.
“Nhưng tinh thần lực của nó……” Tô Tô rõ ràng không đồng ý, Phó Tư Túc không có dị năng hệ tinh thần, e rằng ngay cả tiếp cận nó cũng rất khó khăn.
“Đánh nhanh thắng nhanh.” Phó Tư Túc không cho Tô Tô cơ hội từ chối, vẻ mặt không cho phép nghi ngờ.
Tô Tô mím nhẹ môi, chỉ do dự một lát rồi đồng ý với sự sắp xếp của Phó Tư Túc.
Tuy dị năng hệ băng của mình cũng rất có sát thương, nhưng đối với con xác sống này e rằng vẫn không đáng nhắc tới. Thà rằng ban đầu giao cho Phó Tư Túc, còn hơn phí thời gian và sức lực.
Sau khi hai người phân công rõ ràng, họ lập tức ra tay. Chỉ là cô cũng chỉ là người có dị năng cấp hai, chưa chắc đã chặn được ba con xác sống dị năng cấp ba, chỉ có thể nói, cô sẽ cố hết sức.
Bên này đánh rất gian nan, bên kia thiếu đi hai chiến lực chủ chốt, chiến trường cũng vô cùng gian nan.
Trong tình huống này, Hoắc Diệp Xâm đương nhiên càng không thể rời đi, nếu không thì tất cả mọi người ở đây sẽ bị tiêu diệt toàn quân.
Nhưng có Hoắc Diệp Xâm ở đó cũng không có nghĩa là có thể đánh được. Mọi người đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, đây là thứ mà năng lượng tinh hạch cũng không thể bù lại được. Họ chém giết xác sống đến mức chỉ còn sự tê dại.
Đây vẫn chưa phải là điều tuyệt vọng nhất. Điều tuyệt vọng nhất là, vì Tô Tô đã rời xa chiếc xe off-road, lại phải tập trung đối phó với những con xác sống cấp cao này, nên những khối băng quanh xe đang tan chảy với tốc độ có thể nhìn thấy được. E rằng không bao lâu nữa sẽ sụp đổ, đến lúc đó xác sống sẽ bao vây chiếc xe, bọn trẻ trong xe sẽ gặp nguy hiểm.
Tô Tô hiển nhiên cũng nhận ra điều này, nhưng giờ cô hoàn toàn có tâm mà không có lực.
Cô chỉ có thể hy vọng Lãnh Xích Phong có thể bảo vệ tốt con mình, mặc dù cô rất không thích cách giao phó việc cho người khác như thế này.
Mà điều này, chỉ có thể trách bản thân mình quá yếu!
Sau khi Tô Tô giết được một con xác sống dị năng cấp ba, bức tường băng bên kia cuối cùng cũng chịu hết nổi, bị xác sống khẽ đẩy một cái là đổ sụp.
Hai đứa trẻ trong xe nhìn đám xác sống đang vây quanh xe, đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, luống cuống.
Không được hoảng, nhất định không được hoảng!
Chúng phải tự cứu mình!
Lãnh Xích Phong đương nhiên cũng chú ý đến tình hình này, anh không ngừng giãy giụa muốn chạy tới, nhưng bị vô số xác sống bao vây, ngay cả bản thân anh cũng đang nguy ngập, trên người đã có thêm rất nhiều vết thương.
Mấy người đang bảo vệ Nhân Bảo bên kia thấy vậy liền tranh thủ tiến về phía này, một người trong đó trèo lên xe, lái xe về phía bọn Quân Bảo, rõ ràng là có ý định tập trung ba đứa trẻ lại một chỗ, chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ chúng tốt hơn.
Vốn dĩ bọn họ đã định làm như vậy từ lâu, nhưng vừa rồi xác sống thực sự quá nhiều, bọn họ không thể tiến lên được chút nào. May mà sau đó bọn họ giết được không ít xác sống, còn lúc này phần lớn xác sống đã bị con xác sống hệ tinh thần triệu hồi đến làm tường xác sống, dùng để chặn bước tiến của Tô Tô và Phó Tư Túc, cho nên mới để bọn họ có khe hở để tiến lên.
Chỉ là, xác sống tuy không còn nhiều như trước, nhưng vẫn khiến xe của bọn họ tiến lên rất gian nan.
Cứ thế này thì không ổn, mấy người dễ thoát thân hơn đã xông tới trước để bảo vệ Quân Bảo và Hiên Bảo.
“Rầm!”
Tuy nhiên, một con xác sống hệ lực lượng cấp một đột nhiên xuất hiện trước chiếc xe off-road, giơ nắm đấm đập mạnh về phía cửa kính, một vết nứt lập tức hiện ra trên kính.
Chiếc xe này đã được cải tạo, kính lắp trên xe là kính chống đạn, thế mà vẫn bị đập nứt một cách dễ dàng, có thể hình dung được sức mạnh của con xác sống này mạnh đến mức nào.
Nếu thật sự để nó đập thủng kính, số phận của hai đứa trẻ bên trong không cần nói cũng biết.
Tất cả mọi người đều sốt ruột đến mức không chịu nổi, nhưng xác sống vây quanh họ ngày càng nhiều, khiến họ căn bản không thể tiến lên được.
Chết tiệt!
Lãnh Xích Phong cũng mặc kệ việc hoàn toàn tiêu hao dị năng sẽ có hậu quả gì.
Cơn bão lấy anh làm trung tâm, tỏa ra bốn phía xung quanh.
Mấy hàng xác sống phía trước bị lưỡi gió chém thành từng mảnh vụn.
Nhưng xác sống cấp thấp làm sao có thể biết sợ? Những con phía trước ngã xuống, những con phía sau lại tiếp tục vây lên.
Lãnh Xích Phong tiêu hao dị năng quá mức, sắc mặt tái nhợt, suýt nữa ngã xuống đất.
Vô số xác sống vây lại, mắt thấy sắp nhấn chìm anh.
“Bạch Lang!” Từ phía không xa vọng đến tiếng hét hoảng hốt của thuộc hạ Phó Tư Túc.
Giọng của Vệ Viên Viên cũng vang lên lúc này: “Anh Lãnh, bắt lấy!”
Chỉ thấy một sợi dây leo quấn quanh mấy viên tinh hạch, xuyên qua kẽ hở giữa đám xác sống, đến trước mặt Lãnh Xích Phong, vô số tinh hạch rơi xuống.
Lãnh Xích Phong vội vàng nhặt lấy tinh hạch, hấp thụ năng lượng bên trong.
Một vòng chiến đấu mới lại lần nữa bắt đầu.
Bên này đang nỗ lực, bên kia con xác sống hệ lực lượng cũng đang nỗ lực, chỉ thấy nó giơ nắm đấm lại đập tới.
Vết nứt trên kính ngày càng to thêm, mắt thấy sắp vỡ tan.
Phó Dịch Quân căng thẳng nuốt nước bọt liên tục, bàn tay nhỏ không ngừng siết chặt con dao găm trong tay.
Không thể để xác sống làm hại em trai mình!
Tuyệt đối không thể!
Cậu phải mạnh mẽ!
Cậu không được sợ hãi!
Cậu phải bảo vệ em trai!
Cậu phải trở nên mạnh hơn!
Đột nhiên cậu hận chính mình lúc này không làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm của xác sống từng cú từng cú giáng xuống.
Phó Dịch Quân nhìn chằm chằm vào nắm đấm sắp lại giáng xuống lần nữa.
Nếu nắm đấm này giáng xuống, cửa kính chắc chắn sẽ vỡ, đến lúc đó cậu và em trai đều sẽ gặp nguy hiểm.
Sức mạnh! Rất cần sức mạnh!
Phó Dịch Quân đỏ ngầu đôi mắt, gắt gao nhìn chằm chằm vào đám xác sống xấu xí kia, cậu cần sức mạnh cường đại để xé nát chúng!
Giống như ba và mẹ, mạnh mẽ đến mức không sợ bất cứ điều gì, mạnh mẽ đến mức có thể bảo vệ những người mình muốn bảo vệ.
Phó Dịch Quân cắn chặt môi, toàn thân bộc phát ra một luồng khí tức không thể coi thường.
