Chương 53: Quản gia Kỳ Mẫn Hãn
Đang lúc sắp bước vào cửa cầu thang, bỗng một con xác sống từ bên cạnh lao ra.
Vệ Viên Viên sợ đến mức mặt trắng bệch, suýt kêu thành tiếng, cả người cũng run rẩy. Nhưng cô vẫn nhanh chóng kìm nén nỗi sợ hãi, muốn đem hai đứa nhỏ che chở sau lưng.
Vệ Viên Viên đã nhanh, nhưng Phó Dịch Quân còn nhanh hơn. Cậu lập tức kéo em trai ra sau lưng mình, đồng thời những tia lôi điện tím đen không ngừng lấp lóe trong lòng bàn tay.
“Xèo xèo xèo!”
Một luồng sáng lóe lên, con xác sống ngã vật xuống đất.
Sắc mặt Phó Dịch Quân lại trắng thêm vài phần, rõ ràng cậu vẫn chưa thuần thục việc khống chế dị năng này.
Cậu nghỉ một lúc, mới đi tới trước xác con xác sống, moi tinh hạch của nó ra.
Đây là xác sống do chính cậu giết, đương nhiên phải lấy tinh hạch.
Vệ Viên Viên trợn tròn mắt nhìn Phó Dịch Quân.
Hóa ra tia sét lúc chiều thật sự là do đứa bé này bắn ra.
Sức sát thương đó đâu phải tầm thường.
Bé nhỏ như vậy mà đã lợi hại đến thế?
Nghĩ lại bộ dạng nhát gan vừa rồi của mình, Vệ Viên Viên không khỏi cười khổ, hóa ra mình còn không bằng cả hai đứa trẻ.
Ba người cũng không còn hơi sức đâu đối phó với những con xác sống khác, vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất bò lên trên.
Còn hai người vẫn luôn trốn trong bóng tối bảo vệ bọn họ, đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Đúng là con trai của lão đại, uy lực dị năng này không phải trò đùa!” Đồng Dục thán phục.
Lãnh Xích Phong khẳng định: “Còn mạnh hơn dị năng hệ lôi của Hoắc Diệp Xâm.” Đều là hệ lôi, nhưng phẩm chất của Phó Dịch Quân nhìn có vẻ cao hơn. Cũng giống như Đồng Dục và Phó Tư Túc cùng là dị năng hệ hỏa, nhưng ngọn lửa của Phó Tư Túc cao cấp hơn.
Anh tin rằng nếu để thực lực của Phó Dịch Quân tăng lên, chắc chắn sẽ lợi hại hơn nhiều so với dị năng hệ lôi của Hoắc Diệp Xâm, cho dù Hoắc Diệp Xâm còn có dị năng hệ thủy được xem là phối hợp ăn ý nhất.
“Hoắc Diệp Xâm tính là gì chứ? Lão đại còn lợi hại hơn hắn nhiều, con trai lão đại đương nhiên cũng lợi hại hơn hắn.” Trong mắt Đồng Dục tràn đầy sự sùng bái với Phó Tư Túc, nói là sùng bái mù quáng cũng chẳng sai.
Lãnh Xích Phong không nói gì, nhưng nhìn khóe miệng khẽ nhếch lên là biết anh cũng tán thành lời Đồng Dục.
Khi Vệ Viên Viên và mọi người lên đến nơi, đồ ăn nóng hổi đã được bày sẵn.
Chỉ có điều, đây là cơm tự nóng.
Không phải không có người biết nấu, mà là không có dụng cụ và nguyên liệu tươi, không nấu được. Dù sao cũng đều là đàn ông, chẳng mấy ai cầu kỳ, một gói mì tôm là xong.
Nhưng bọn họ không thể để bọn trẻ đang tuổi lớn ăn mì tôm cùng được, nên đã từ không gian trữ vật của Bùi Uyên Lẫm lấy ra không ít cơm tự nóng.
Ba người cũng không kén chọn, ăn ngấu nghiến. Bọn họ thật sự vừa mệt vừa đói.
Bộ dạng này, nói họ đói ba ngày ba đêm cũng có người tin.
Ăn xong, cả ba đều dựa vào ghế, xoa cái bụng tròn xoe mà ợ.
Phó Dịch Quân chỉ nghỉ ngơi một lát, đã cùng Hiên Bảo xách chiếc ba lô đựng đầy tinh hạch đi đến trước mặt Phó Tư Túc, ánh mắt tràn đầy khát vọng mãnh liệt.
“Làm sao để trở nên mạnh?”
Cậu cũng muốn hấp thu năng lượng tinh hạch, trở thành người có sức mạnh to lớn.
Phó Tư Túc nhìn túi tinh hạch to đùng kia, hơi nhướng mày, hiển nhiên có chút bất ngờ vì bọn trẻ có thể moi được nhiều tinh hạch đến vậy.
Anh cũng không hỏi gì nhiều, lặng lẽ lấy ra một viên tinh hạch, làm mẫu trước mặt Phó Dịch Quân và Hiên Bảo cách hấp thu năng lượng bên trong, rồi giảng giải cách vận dụng dị năng tốt hơn.
Hai đứa trẻ đều rất thông minh, rất nhanh đã học được.
Chúng tràn đầy hy vọng nhìn Tô Tô và Nhân Bảo trên giường, rồi tự tin nắm tay nhau sang một bên cố gắng trở nên mạnh hơn.
Phó Dịch Quân và Hiên Bảo vừa ra ngoài, một người đàn ông có vẻ ngoài ôn nhuận như ngọc liền bước tới. Anh ta có mái tóc màu lanh và đôi mắt hổ phách trông vô cùng dịu dàng.
Đôi tay thon dài trắng trẻo của anh ta vẫn còn đọng nước, dưới ánh trăng nhạt càng trông thêm đẹp mắt.
“Lão đại, nước đã chuẩn bị xong.”
Trời biết, để chuẩn bị đủ nước cho mọi người tắm rửa, anh ta suýt nữa bị vắt kiệt sức.
Tinh hạch bổ sung hết lần này đến lần khác, may là bọn họ thật sự không thiếu tinh hạch.
Dị năng của anh ta là dị năng hệ thủy, trong nhóm lại không có ai dị năng hệ lôi, mà dòng nước chỉ to bằng vòi nước của anh ta thì chẳng có chút sát thương nào, đương nhiên không uy hiếp được xác sống.
Nhưng dù vậy, anh ta cũng không cảm thấy mình là phế vật, chỉ làm được việc hậu cần. Huống chi trước tận thế, anh ta vẫn thường đóng vai quản gia giữa những người này. Không có cách nào, đám đàn ông này thật sự quá xuề xòa, nếu anh ta không chú ý hơn một chút, người không biết còn tưởng bọn họ là lưu manh hay dân vùng núi nghèo khó nào đó.
Tuy dị năng hệ thủy chẳng giúp được gì, nhưng trước khi tận thế đến, bản thân anh ta cũng có chút võ nghệ, nên con dao trong tay anh ta vẫn rất sắc bén, chém xác sống hoàn toàn không chút áp lực.
“Anh đưa hai đứa nhỏ đi tắm rửa.” Phó Tư Túc lúc này chỉ muốn ở bên cạnh Tô Tô.
Cho nên, việc này chỉ có thể giao cho quản gia Kỳ Mẫn Hãn.
Kỳ Mẫn Hãn đang định đi ra ngoài, ánh mắt rơi trên người Phó Tư Túc đầy bụi bẩn, lên tiếng: “Lão đại, hay là để tôi canh chừng đại tẩu, anh đi tắm trước rồi nghỉ ngơi một lát?”
Phó Tư Túc trái lại rất ngoan ngoãn đứng dậy.
Kỳ Mẫn Hãn kinh ngạc đến há to miệng, từ khi nào mà người đàn ông này lại nghe lời đến vậy?
Dù sao, chịu động đậy một chút cũng tốt. Không thì anh ta còn tưởng lão đại hóa thành pho tượng mất.
Anh ta nở nụ cười mãn nguyện như một bà mẹ già.
Thế nhưng, anh ta vừa canh chừng chưa được mấy phút, Phó Tư Túc đã khoác áo choàng tắm, đầu ướt sũng đi ra.
“Ra ngoài.” Phó Tư Túc thản nhiên lên tiếng.
“Lão đại, không sao đâu, tôi canh đại tẩu được rồi, anh đi nghỉ một lát đi.”
Biết đâu lát nữa lão đại lại định canh chừng đại tẩu cả đêm.
Tuy lão đại bọn họ rất dẻo dai, nhưng dù sao hôm nay cũng đã mệt cả ngày, vẫn nên nghỉ một lát thì hơn.
Kỳ lạ thay, Phó Tư Túc vậy mà đồng ý thật.
“Ừ.”
Kỳ Mẫn Hãn thở phào nhẹ nhõm, chịu đi nghỉ là tốt, thế thì không lo cơ thể anh ấy chịu không nổi.
Thế nhưng, đợi cả buổi vẫn không thấy Phó Tư Túc động đậy.
Phó Tư Túc quay đầu nhìn anh ta một cách sâu xa, như đang nói: sao anh còn chưa ra ngoài?
Kỳ Mẫn Hãn chợt hiểu ra, nhất thời lúng túng.
Người ta là vợ chồng, ngủ chung giường là chuyện bình thường, vậy mà mình lại còn bảo người ta ra ngoài ngủ!
Phó Tư Túc lại phóng một ánh mắt sắc lạnh tới.
Kỳ Mẫn Hãn đành đứng dậy đi ra ngoài: “Lão đại, anh vẫn nên ngủ giường riêng với đại tẩu thì hơn.” Rõ ràng là lo nếu ban đêm Tô Tô không qua khỏi, sẽ làm Phó Tư Túc bị thương.
Thế nhưng, câu này nghe vào tai người khác lại có vẻ như đang xúi giục phá hoại tình cảm vợ chồng.
Ôi, đúng là một tên quản gia xấu bụng.
Phó Tư Túc lại liếc sang một cái.
Kỳ Mẫn Hãn ngượng ngùng bước ra khỏi phòng, sao cứ cảm giác mình chẳng ra làm sao với cả hai phía vậy nhỉ?
Thôi, thôi, lão đại tự có chừng mực.
