Chương 59: Rau củ và trái cây tươi
Tô Tô không biết đám Lãnh Xích Phong đang làm gì, dù sao bọn họ không có ở đây cũng tốt, thế là cô lấy đủ loại nguyên liệu và dụng cụ từ không gian trữ vật và ba lô ra.
Tuy nhiên, mấy thứ rau củ và thịt tươi này hơi khó giải thích.
Nhưng Tô Tô cũng mặc kệ, sức khỏe của bọn nhỏ là quan trọng nhất, nên liền tất bật trong bếp.
Vừa làm xong bữa sáng thì ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa.
Vệ Viên Viên men theo mùi thơm tìm vào bếp; khi nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn, cô nàng trợn tròn mắt.
Trời ơi, cô nàng thấy gì thế này?
Rau củ tươi, trứng, thịt, trái cây?!
Cô ấy chắc mình không nằm mơ chứ?
Nuốt nước bọt ừng ực mấy lần, khi thấy bóng lưng vẫn còn đang bận rộn, cô nàng vội bước tới, lo lắng hỏi:
– Chị Tô Tô, chị không sao rồi à?
– Ừm, không sao rồi.
Vệ Viên Viên không thể tin nổi: vậy là khỏi rồi sao?
Cô còn nhớ hôm qua cánh tay Tô Tô bị Nhân Bảo – lúc đó đã hóa thành xác sống – cắn.
Vết thương máu me be bét, nhìn là biết không nhẹ, vậy mà hôm nay đã có thể xuống bếp nấu ăn?
Ánh mắt Vệ Viên Viên dừng trên cánh tay Tô Tô; chỗ đó được băng một miếng băng trắng sạch sẽ, trên băng không hề dính chút máu nào. Rõ ràng là vết thương đã gần lành hẳn, nếu không thì không thể hoạt động lâu như vậy mà không có máu thấm ra.
Tô Tô tất nhiên không bỏ qua sự nghi ngờ trong mắt Vệ Viên Viên. Để tránh cô nàng nghĩ ngợi quá nhiều, cô liền lấy từ trong ba lô ra mấy gói hạt giống đưa cho cô ấy.
– Em dùng dị năng hệ mộc để thúc chín chúng.
Quả nhiên, Vệ Viên Viên lập tức bị dời sự chú ý, còn ngại ngùng nói:
– À, cấp dị năng của em quá thấp, không thúc chín nổi.
Trước đây cô ấy cũng từng thử dùng dị năng hệ mộc để thúc chín rau củ và trái cây, thế mà ngay cả một cây rau dễ chín nhất cũng không thúc chín nổi.
– Em chưa biết cách vận dụng dị năng thôi, làm như thế này này.
Tô Tô liền giảng cho cô ấy cách sử dụng dị năng.
Dù sao cô cũng đã học tâm pháp do hệ thống tặng, nên phương diện này cô vẫn có thể chỉ bảo được.
– Em rảnh thì cứ dùng dị năng nhiều một chút, như vậy dị năng của em sẽ lớn nhanh hơn.
– Chị Tô Tô, cảm ơn chị.
Vệ Viên Viên cảm kích nhìn Tô Tô một cái, rồi ôm mấy gói hạt giống đi thúc chín.
Tô Tô thấy cô ấy đi thúc chín hạt giống, liền quay người tiếp tục làm bữa sáng.
Rõ ràng là định làm thêm nhiều phần để cất vào không gian trữ vật.
Nhưng còn chưa làm được bao lâu thì Phó Tư Túc đã bước vào, anh nhìn cánh tay Tô Tô với vẻ đầy lo lắng.
Trên vết thương không hề có máu, rõ ràng là đã đỡ nhiều.
Nhưng Phó Tư Túc không thể vì thế mà để Tô Tô tiếp tục vất vả.
– Tô Tô, nghỉ một chút.
– Em không mệt.
Phó Tư Túc nhìn cô thật sâu, ánh mắt ấy khiến Tô Tô hơi chột dạ.
Cô đành phải dừng lại; cô biết nếu còn tiếp tục thì thật sự không giấu được sự đặc biệt của mình nữa.
Phó Tư Túc và mọi người bây giờ dù có thể đoán được cô có cơ địa đặc biệt nên vết thương gần như lành hẳn.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở suy đoán đó.
Nếu cô cứ không biết dừng lại như vậy, thì chuyện sẽ chẳng còn chỉ là suy đoán nữa.
– Ừm, em đi cắt chút trái cây.
Quả nhiên, Phó Tư Túc chủ động làm thay. Tô Tô chỉ đành bất lực đứng bên cạnh nhìn anh cắt.
Bên ngoài vang lên không ít tiếng động, nghe là biết ngay Lãnh Xích Phong và mọi người đã về.
Đám người vốn đang thấy buồn nôn vì phải đào tinh hạch xác sống, vừa nhìn thấy bắp cải tươi và quất vàng trên bàn, người nào người nấy kích động lao tới.
Họ nhìn thấy gì thế này?
Rau củ và trái cây tươi!
Kích động! Đúng là quá kích động!
Cuối cùng họ không cần ngày nào cũng ăn mì gói và đồ hộp nữa, cuối cùng cũng được ăn những bữa cơm bình thường rồi.
Mặc dù Bùi Uyên Lẫm thức tỉnh dị năng không gian, ban đầu bọn họ cũng thu được không ít rau củ, trái cây và thịt tươi, nhưng bao nhiêu ngày trôi qua thế này, chắc chắn không thể giữ được, bởi vì thời gian trong không gian trữ vật không hề đứng yên, chỉ là chảy chậm hơn hiện thực một chút thôi.
Ánh mắt của từng người nhìn Vệ Viên Viên bỗng trở nên nóng bỏng vô cùng, khiến cô nàng – người vốn tính tình phóng khoáng như Vệ Viên Viên – cũng có chút chịu không nổi.
– Khụ khụ, chị Tô Tô vừa dạy em cách vận dụng dị năng, em chỉ định thử một chút, không ngờ lại thành công.
Vệ Viên Viên đương nhiên không nhận hết công lao về mình.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc: chẳng lẽ là do cái người đàn bà ngực to nhưng đầu óc trống rỗng kia dạy à?
– Cái gì thế? Thơm quá!
Đồng Dục có cái mũi thính như chó săn, cứ lần theo mùi thơm, mãi đến khi vào tới bếp mới dừng lại.
Kết quả là thấy Tô Tô vừa làm xong bữa sáng, phía sau là Phó Tư Túc có vẻ tâm trạng không tốt.
– Ch... chị dâu?
Đồng Dục nhất thời chưa kịp phản ứng.
Món ăn thơm như vậy lại do chị dâu của bọn họ làm ra ư? Đúng là không thể tin nổi. Rõ ràng bọn họ từng nghe nói, chị dâu vốn là người chưa từng động tay vào việc bếp núc mà.
Hơn nữa, họ thấy gì kìa: rau củ, trái cây, thịt lợn, thịt gà, thậm chí còn có cả bít tết!
Trời ơi, thịnh soạn quá đi mất!
– Cảm ơn mọi người hôm qua đã giúp chị trông Quân Bảo và Hiên Bảo. Chị có làm chút bữa sáng, mọi người cùng ăn nhé.
Tô Tô vừa nói vừa bưng hết đồ ăn ra ngoài, phía sau, Phó Tư Túc cũng cầm một đĩa trái cây đã cắt sẵn.
– Ôi chao, chị dâu cảm ơn gì chứ, đây là việc tụi em nên làm. Chị dâu ra ngoài nghỉ đi, để tụi em bê.
Đồng Dục lập tức hoàn hồn, cười hề hề tiến lên bê đồ ăn giúp Tô Tô.
Những người khác thấy vậy cũng cùng kéo vào, sao có thể để chị dâu bê đồ ăn chứ?
Việc vặt như này, cứ để họ làm là được.
Đương nhiên, họ bỏ qua luôn cả Phó Tư Túc; có gì sánh được với đồ ăn đâu!
Tô Tô thấy họ tích cực vậy nên cũng không giành làm nữa, mà đi sang phòng gọi Quân Bảo và Hiên Bảo dậy.
Hôm qua hai đứa cũng mệt đủ rồi, nên hôm nay mới dậy muộn hơn một chút. Tô Tô cũng chẳng nỡ gọi, nên đợi đến khi nấu xong rồi mới đi gọi.
Nhìn bàn ăn bày kín đủ món, ai nấy đều không kìm được mà nuốt nước bọt.
Chị dâu giỏi quá đi mất!
Làm nhiều món ăn sáng đến vậy, đủ loại.
Sữa đậu nành, sữa tươi, trứng, bánh bao trắng, bánh bao nhân thịt, bánh cuốn, bánh mì, bít tết.
Tây, Trung, chẳng thiếu món nào.
Hơn nữa còn thơm ngon như vậy; dù chưa ăn nhưng chỉ ngửi mùi là biết ngon.
– Đại ca, mau nhìn xem, nhiều món ngon quá!
Đồng Dục cuối cùng cũng không phớt lờ đại ca nhà mình nữa.
Phó Tư Túc nhìn bàn thức ăn đầy ắp, rồi liếc nhìn đám người sắp chảy nước miếng kia, gương mặt đẹp trai căng cứng, rõ ràng là thấy bọn họ không xứng ăn đồ do Tô Tô nhà mình làm ra.
Đồng Dục hồn nhiên không nhận ra, nhưng những người khác đều nhận ra cả.
Từng người một ngoan ngoãn lấy mấy viên tinh hạch vừa đào dưới lầu ra.
– Đại ca, đây là tụi em hiếu kính chị dâu.
Giọng nói vang lên đều tăm tắp.
Phó Tư Túc khẽ hừ một tiếng, coi như miễn cưỡng đồng ý.
Anh bước theo Tô Tô, tiến vào một căn phòng.
