Chương 69: Đừng rời xa anh nữa!
Tô Tô rất tò mò, rốt cuộc ai mới là đứa con cưng của tác giả đây.
Tác giả này sao có thể cho phép trong sách của mình xuất hiện một người còn lợi hại hơn cả nam chính vậy chứ?
Nghĩ thế nào cũng không ra, cô đành giải thích xong cho Vệ Viên Viên rồi lấy cớ mệt mỏi, bảo Vệ Viên Viên tự đi luyện tập, còn mình thì nhắm mắt dưỡng thần.
Tô Tô vừa nói mệt, Phó Tư Túc đã lo lắng không thôi, vừa bưng trà vừa rót nước.
Điều này khiến Tô Tô thấy hơi không quen. Cô luôn cảm thấy Phó Tư Túc đang siêng năng hầu hạ thân xác này, còn mình chỉ là đang trộm tình cảm của người khác, cho nên được hầu hạ không những chẳng vui, mà gương mặt nhỏ nhắn còn căng cứng.
“Anh không cần làm mấy chuyện này đâu, tôi sẽ không ở lại bên anh mãi đâu.” Tô Tô suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên nói rõ.
Phó Tư Túc đang bưng trà, tay khựng lại. Vì anh quay lưng về phía Tô Tô nên cô không nhìn thấy cảm xúc trên mặt anh, nhưng lại mơ hồ cảm nhận được nỗi buồn của anh.
Nhưng cô cũng không còn cách nào, dù sao cô cũng không phải là nguyên chủ!
Vệ Viên Viên rõ ràng nhận ra không ổn, vội thu hạt giống Tô Tô đưa để thử nghiệm, trước khi đi không quên dẫn theo Quân Bảo và Hiên Bảo sang khoang nhỏ bên cạnh.
Trong không gian nhỏ, chỉ còn lại hai người im lặng.
Tô Tô dường như không coi đó là chuyện gì to tát, cô lấy một tấm chăn mỏng, dựa vào chiếc giường nhỏ, chuẩn bị ngủ một lát.
“Vì sao không muốn ở lại bên anh?” Phó Tư Túc vẫn quay lưng về phía cô.
Tô Tô chỉ thấy kỳ lạ: tại sao cô phải ở lại bên anh chứ?
Bất luận là nguyên chủ hay cô, đều chưa từng thích người đàn ông này. Đã không thích thì cũng chẳng có lý do gì nhất định phải ở lại bên anh.
“Anh biết rõ mà, tôi vốn từ đầu đã không thích…” Lời còn chưa nói hết, bỗng bị một thứ gì đó mềm mại chặn lại.
Tô Tô trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng to trước mắt.
Người này… sao có thể như vậy chứ!
Sao lại có thể như thế!
Rõ ràng anh ta là một người cao ngạo như vậy, coi hết thảy mọi thứ đều thờ ơ, như một vị tiên nhân cao cao tại thượng, vậy mà giờ đây lại làm ra chuyện lưu manh như vậy?
“Ưm ưm ưm…” Tô Tô bắt đầu giãy giụa.
Thế nhưng, người đàn ông trước mặt lại càng ôm chặt hơn, dường như muốn nhào nặn cô vào cơ thể mình, hòa làm một, triệt để chiếm hữu cả thân lẫn tâm cô.
Thật là bá đạo!
Tô Tô chỉ thấy người đàn ông này điên rồi, rõ ràng là một công tử quý phái như thế, sao khoảnh khắc này lại như một kẻ điên, vừa hôn loạn xạ vừa ôm chặt lấy cô.
Sao có thể để anh ta bắt nạt mình như vậy được? Hai kiếp làm người, chưa từng ai bắt nạt được cô!
Vì vậy Tô Tô cắn mạnh xuống, máu tươi lan tỏa trong miệng hai người.
Thế nhưng Phó Tư Túc vẫn không buông ra, mặc cho cô cắn, cho dù miệng đã rách nát máu thịt lẫn lộn.
Tô Tô sững sờ.
Cô chưa từng thấy kẻ điên nào như vậy!
Nhưng mà, tại sao trên người kẻ điên này, cô lại cảm nhận được nỗi sợ hãi của anh?
Sợ cô bỏ rơi? Sợ cô ghét bỏ?
Một người đàn ông cao lớn lợi hại như vậy, sao có thể sợ hãi như thế?
Lẽ nào, tình yêu của anh, thật sự đã khắc sâu vào tận xương tủy rồi sao?
Nhưng ký ức của nguyên chủ rõ ràng không phải như vậy, cô hoàn toàn không cảm nhận được một chút yêu thương nào.
Tô Tô nghĩ mãi không ra nguyên do.
Nhưng cô cũng không thể thoát khỏi người đàn ông này, cuối cùng đành bỏ mặc anh ôm, chỉ là đôi mắt càng ngày càng lạnh lẽo, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể giáng một đòn trí mạng vào anh.
Phó Tư Túc dường như cũng nhận ra, bèn buông Tô Tô ra, trán kề trán cô, giọng khàn khàn nói: “Đừng nói những lời như vậy.” Hơi thở ấm nóng phả vào mi mắt Tô Tô, khiến hàng mi đen dài cong vút của cô khẽ run rẩy.
Tô Tô mím chặt môi không nói, trong miệng vẫn còn thoang thoảng vị máu, khiến cô hơi khó chịu.
“Đừng rời xa anh nữa.” Phó Tư Túc nói lần nữa.
Mà lần này, trong lời nói lại thoáng chút van nài.
Tô Tô hơi sững người.
Một người đàn ông lợi hại như vậy, lại dùng giọng điệu như thế để nói chuyện?
Rốt cuộc anh coi trọng cô đến mức nào?
Cô bỗng thấy hơi để tâm, cũng có một chút đau lòng.
Cảm giác đau lòng này đến rất đột ngột, lại cũng rất quen thuộc, như thể cô từng có cảm giác này với một người như thế.
“Vì sao?” Tô Tô đầy vẻ nghi hoặc.
Cô không hiểu tình cảm của Phó Tư Túc, luôn cảm thấy nó đến chẳng có duyên cớ gì.
Hơn nữa, vừa nãy tại sao anh lại dùng chữ “nữa”?
Phó Tư Túc nhìn cô thật sâu, từng chữ một nói: “Em là sự cứu rỗi của anh.”
Tim Tô Tô bỗng đập thình thịch.
Ánh mắt này… hình như có chút quen thuộc, chắc cô đã gặp ở đâu rồi.
Tô Tô hơi hoảng loạn, cúp mắt xuống, giọng nói không cảm xúc: “Anh nhận nhầm người rồi.” Sao có thể là cô được? Cô chính là người ngoài cuộc xuyên vào trong sách mà.
Chắc cũng không phải nguyên chủ, trong ký ức của nguyên chủ, cô không hề thấy ký ức như vậy.
“Anh sẽ không nhận nhầm đâu.” Phó Tư Túc khẽ hôn lên mu bàn tay Tô Tô, giống như một kỵ sĩ si tình chỉ biết bảo vệ công chúa của mình.
Tô Tô lại sững người, động tác này quen thuộc quá, dường như có thứ gì đó muốn trào ra khỏi đầu cô.
“Đau quá.”
Chẳng ngờ đầu bỗng nhiên đau nhức, sắc mặt Tô Tô trở nên tái nhợt không còn chút máu.
Phó Tư Túc thắt lòng, vội ôm lấy Tô Tô, dỗ dành: “Không sao đâu, không nhớ ra được thì đừng nghĩ nữa.”
Tô Tô dựa vào lòng Phó Tư Túc một lúc lâu, cơn đau này mới biến mất.
“Phó Tư Túc…”
“Có thể gọi anh là A Túc được không?”
Tô Tô trầm mặc một lát rồi mở lời: “A Túc… Tôi không biết tại sao anh lại nhất định cho rằng tôi chính là người anh cần tìm, nhưng tôi chắc chắn tôi không phải. Có lẽ, đợi lâu hơn một chút anh sẽ hiểu. Trước lúc đó, tôi sẽ tạm thời ở lại bên anh, cho đến khi anh tìm ra sự thật.”
Nghe vậy, Phó Tư Túc tuy rất thất vọng nhưng vẫn vui mừng.
Ít nhất, hiện tại cô vẫn tạm thời còn ở bên anh.
Vậy thì, anh sẽ cố gắng để cô mãi mãi ở lại bên cạnh mình!
“Được.” Phó Tư Túc hôn lên mái tóc của người phụ nữ trước mặt.
“Tôi hơi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút.” Tô Tô cảm thấy đầu hơi nặng.
“Ừm, em yên tâm ngủ một giấc đi.” Phó Tư Túc lại dịu dàng hôn lên tóc cô một cái.
Đắp chăn cẩn thận cho Tô Tô rồi anh xoay người đi ra ngoài.
Tô Tô nhìn bóng lưng cao lớn của Phó Tư Túc mà ngẩn người.
Cô luôn cảm thấy người đàn ông này có chút thần bí.
Hơn nữa, cô cũng có cảm giác, hình như cô không phải xuyên vào trong một cuốn sách.
Mỗi người ở nơi này đều chân thật đến vậy, đều là những tồn tại không thể xem nhẹ.
Nghĩ ngợi mãi, Tô Tô chìm vào giấc mộng.
Còn Phó Tư Túc sau khi ra khỏi khoang xe, tâm trạng vô cùng chán chường, đôi mắt hơi đỏ, như đang kiềm nén điều gì.
Anh nhún người nhảy xuống khỏi xe, lao vào đám xác sống.
Dẫn hết tất cả xác sống về một chỗ, rồi bắt đầu tàn sát điên cuồng.
Anh cứ như một cỗ máy không có cảm xúc.
Giết chóc không biết mệt mỏi.
Dường như chỉ có như vậy, mới có thể khiến tâm trạng anh bình tĩnh lại.
