Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Ta Mang Ba Đứa Nhóc Quét Ngang Tận Thế > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72 có bản audio.

Chương 72: Điểm khí vận? Khí vận chi tử?

 

Tô Tô chỉ cảm thấy, hệ thống này càng trở nên thần bí hơn.

 

[Khi điểm khí vận đạt đến một mức nhất định, có thể trở thành khí vận chi tử của thế gian này. Khí vận chi tử có thể nhận được cơ duyên và tạo hóa nhất định, đồng thời có thể nâng cao năng lực sinh tồn trong thế giới này]

 

Khá nhỉ, vậy chẳng phải chính là nam nữ chính sao?

 

Nhưng, một thế giới có thể có nhiều khí vận chi tử sao?

 

Rất nhanh, hệ thống đã cho cô một câu trả lời.

 

[Một thế giới có thể có nhiều khí vận chi tử, nhưng chỉ có thể có một khí vận vương. Trở thành khí vận vương, có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả thế giới. Ký chủ vốn không phải khí vận chi tử, nhưng vì có được hệ thống này, nên đã có cơ duyên trở thành khí vận chi tử]

 

Tô Tô chỉ muốn nói một câu: Hệ thống này đúng là bá đạo thật!

 

Vậy mà có thể trực tiếp thay đổi vận mệnh của một người, thậm chí là vận mệnh của cả thế giới!

 

“Nếu tôi không phải khí vận chi tử thì sẽ thế nào?” Tô Tô tò mò vì sao nhất định phải là khí vận chi tử.

 

[Nếu ký chủ không phải khí vận chi tử, thế giới này sẽ coi ký chủ là kẻ xâm nhập ngoại lai, không chút nương tình trục xuất, thậm chí trực tiếp hủy diệt linh hồn. Chú thích: hệ thống đã nhiều lần chặn lại giúp ký chủ]

 

Cuối cùng hệ thống còn không quên kể công.

 

Tô Tô hít một hơi khí lạnh. Vậy nghĩa là cô đã từng mấy lần đứng bên bờ vực cái chết sao?!

 

Nghĩ thôi cũng thấy da đầu tê dại!

 

Cô muốn hỏi là chuyện xảy ra khi nào, thế mà hệ thống không phản hồi, không biết còn tưởng là treo máy.

 

Điều này khiến cô thoáng nghi ngờ không biết hệ thống có đang bịa chuyện hay không.

 

[Xin đừng nghi ngờ tính chuyên nghiệp của tôi]

 

Hừm, không giả chết nữa à?

 

[Đợi đến khi ký chủ trở thành khí vận vương, mới có thể khám phá những bí ẩn trong đó]

 

Được thôi, dù sao cũng là cậu nói sao thì nghe vậy.

 

“Vậy hai điểm khí vận còn lại của tôi từ đâu ra vậy?” Vừa rồi Tô Tô nghe hệ thống báo cáo, nói cô có ba điểm khí vận, tức là điểm khí vận không chỉ từ cách đó mà còn có những cách khác.

 

[Mỗi lần khách của ký chủ thăng một cấp, ký chủ sẽ có một điểm khí vận, nhưng cấp độ khách tối đa là năm cấp, còn điểm khí vận tối đa có thể đạt mười điểm. Ký chủ muốn đạt mười điểm khí vận, còn cần phải lấy từ những khí vận chi tử khác. Hy vọng ký chủ có thể cố gắng nhiều hơn]

 

Hửm? Nói như vậy, chẳng phải vẫn còn một điểm khí vận không phải từ việc tạo hình cho khách đến sao?

 

Nếu nói có thể lấy điểm khí vận từ những khí vận chi tử khác, thì trong số những người cô tiếp xúc gần đây, e rằng chỉ có nam nữ chính trong sách thôi. Cô vô tình đoạt mất khí vận của họ sao?

 

Còn chưa nghĩ thông chuyện này, giọng nói của hệ thống lại vang lên.

 

[Hơn nữa, thế giới này là một thế giới sắp sụp đổ. Nếu trước khi hoàn toàn sụp đổ mà vẫn chưa xuất hiện khí vận vương, thì tất cả sinh linh trong thế giới này đều sẽ chết]

 

“...”

 

Phút chốc cô lại thành cứu thế chủ sao?

 

Trông cô có giống cứu thế chủ không?

 

Tô Tô không nhịn được mà trợn trắng mắt. Hệ thống này đúng là quá coi trọng cô rồi.

 

Vốn dĩ cô chỉ nghĩ đến chuyện giữ vững mảnh đất nhỏ của mình, ai ngờ lại đột nhiên bị giao cho một nhiệm vụ lớn như vậy.

 

Xem ra cô trốn không thoát được, huống hồ cô cũng không thể trốn. Dù là vì bản thân hay vì ba đứa trẻ, cô đều phải cố gắng đạt được điểm khí vận này.

 

Bởi điểm khí vận bất ngờ xuất hiện, Tô Tô thậm chí không nghĩ đến những nghi hoặc cùng cảm xúc phức tạp mà chuyện Phó Tư Túc mang lại. Lúc này tâm trạng cô không còn nặng nề như lúc nãy nữa.

 

Bất quá, hệ thống nói vị khách được cô tạo hình có thể lên tới năm cấp.

 

Cũng không biết khi đó sẽ phải tiếp đón một vị khách như thế nào nhỉ?

 

Đột nhiên có chút tò mò.

 

Mà nói, trong tay cô còn một lần phục vụ khách hạng ba, hay là thử trước xem sao?

 

Thôi thôi, vẫn nên đợi thêm đi, chờ cô tạo hình thêm vài vị khách hạng hai, tìm được cảm giác rồi hẵng làm. Không thể lãng phí cơ hội hiếm có này được.

 

Nhắc đến khách hạng hai, Tô Tô liền nghĩ đến phần thưởng lần trước của vị tu tiên giả kia.

 

Vì lúc đó cô khá để tâm đến phần thưởng hệ thống đưa ra, hơn nữa thứ người khách kia cho cũng chỉ là một cái túi trữ vật, cô lại có không gian trữ vật riêng, nên cũng không để ý nhiều, vứt vào một góc rồi không thèm xem.

 

Nhưng dù sao cũng là đồ của khách hạng hai tặng, chắc chắn không phải đồ bình thường, vẫn nên lấy ra xem kỹ một chút.

 

Tô Tô lập tức lấy từ trong không gian trữ vật ra một thứ giống như cái túi gấm.

 

Nói thật, cái Túi không gian này trông cũng khá đẹp.

 

Trên chiếc túi màu lam thẫm, thêu một đôi long phượng.

 

Nhỏ nhắn tinh xảo, sống động như thật.

 

Sờ một cái là có thể cảm nhận được, chiếc túi này không phải là pháp khí không gian tầm thường.

 

Tô Tô tò mò dò vào không gian trữ vật trong túi, muốn xem không gian này rốt cuộc lớn cỡ nào.

 

Giây tiếp theo liền trực tiếp sửng sốt.

 

Chết tiệt! Nhiều đồ như vậy!

 

Bên trong cái Túi không gian này vậy mà bị vật tư nhét chặt kín!

 

Mà kích thước của cái Túi không gian này tới năm trăm mét vuông, đủ thấy vật tư nhiều cỡ nào.

 

Tu tiên giả giàu có!

 

Tô Tô lập tức nảy ra ý nghĩ này.

 

Cô nôn nóng lấy ra một ít đồ từ trong túi.

 

Thần binh lợi khí, bùa chú, trận pháp, đan dược, tiên thảo, công pháp, tâm pháp... Tóm lại, những thứ tu tiên giới nên có, trong này đều có cả.

 

Tô Tô thậm chí cảm thấy, những tài nguyên này đủ để một người tu luyện đến cảnh giới Kim Đan.

 

Chỉ tiếc, thế giới này không có linh khí, không thể tu tiên, nếu không Tô Tô cũng thật sự muốn thử cảm giác tu tiên một lần.

 

Nghĩ thử xem, ngự kiếm phi hành, chuyện đó oai phong biết bao.

 

Nhìn đống thần binh lợi khí kia, Tô Tô lại nghĩ, không biết mấy thứ này có dùng được không.

 

Dù sao đây cũng là pháp khí, họ không tu tiên, liệu có dùng được không nhỉ?

 

Nghĩ vậy, Tô Tô chọn một cây trường tiên ra, nhìn chằm chằm nó hồi lâu.

 

Rồi cắt một nhát lên ngón tay.

 

Máu tươi lập tức trào ra.

 

Cô vội vàng ấn lên pháp khí.

 

Chẳng phải người ta thường nói nhỏ máu nhận chủ sao? Có lẽ sẽ có chút tác dụng?

 

Không biết qua bao lâu, cây trường tiên vẫn không phản ứng gì.

 

Tô Tô thở dài, xem ra chỉ có thể dùng như vũ khí bình thường rồi.

 

Nhưng giây tiếp theo, cây trường tiên bỗng sáng lên một tia sáng, rồi ngay sau đó trong đầu cô liền có một sự liên kết với cây trường tiên.

 

Ánh mắt cô không khỏi lóe lên, đây là thần binh nhận chủ rồi sao?

 

Tuy trong cơ thể cô không có tu chân chi khí, nhưng cô vẫn có dị năng.

 

Hai thứ này không phải cùng một loại, nhưng lại có đặc tính gần gũi, ví dụ đều là khống chế các nguyên tố, cho nên mới giúp Tô Tô nhỏ máu nhận chủ thành công.

 

Tô Tô yêu thích cây trường tiên không rời tay, “Từ nay gọi mày là Băng Phong Tiên nhé.”

 

Nơi cây tiên quét qua, sẽ đóng băng vạn dặm!

 

Quấn cây tiên quanh eo xong, cô liền cất hết những thần binh lợi khí khác lại.

 

Tạm thời cô chưa có ý định đưa những thứ quá lợi hại này cho người khác.

 

Trước khi thực lực của mình tăng lên, không thể quá nổi bật được, dù tiếng nói trong đáy lòng vẫn luôn nói với cô rằng Phó Tư Túc là người đáng tin.

 

Nghĩ đến Phó Tư Túc, trên mặt Tô Tô liền hiện lên một nét cổ quái.

 

Với người đàn ông này, nhất thời cô không biết nên có cảm xúc gì.

 

Câu nói hồi nhỏ “lớn lên sẽ lấy anh” rõ ràng chỉ là lời đùa giữa bọn trẻ, vậy mà người đàn ông đó lại coi là thật, còn đem ra thực hiện.

 

Nhưng dù sao, ban đầu anh ta vẫn tìm nhầm người, hơn nữa còn...

 

Tô Tô cúi đầu nhìn Nhân Bảo bên cạnh vẫn chưa tỉnh, đôi mắt lóe lên ánh sáng u ám khó hiểu.

 

Không để ý sao? Sao có thể không để ý được!

 

Người đàn ông của cô, từ trong ra ngoài đều chỉ có thể thuộc về một mình cô!

 

Mặc dù, chuyện này xảy ra cũng không phải do mong muốn của người đàn ông đó, có lẽ cũng có thể anh ta bị lừa dối, nhưng dù sao cũng đã làm như vậy, cho nên vô luận thế nào cô cũng không thể chấp nhận.

 

Thế nhưng, cứ như vậy từ bỏ mấy đứa trẻ, rời khỏi bên cạnh người đàn ông đó sao?

 

Cô cũng không làm được!

 

Cho nên, chuyện này chính là không có lối thoát.

 

Tô Tô khẽ thở dài một hơi.

 

Đã không có lối thoát, vậy thì thuận theo tự nhiên đi, chuyện sau này, ai mà nói trước được chứ?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi